Chương 7 - Những Ký Ức Chưa Lãng Quên
Nàng ta lảo đảo mấy bước, suýt nữa ngã xuống đất.
Thấy Tô Dung Bùi định đi, nàng ta vội bước lên kéo tay áo hắn.
Nàng ta bi thương đến cực điểm.
“Ca, huynh muội chúng ta nhiều năm như vậy, huynh đừng làm thế được không?”
“Dung Dung biết sai rồi, là muội không tốt. Nhưng nếu muội thật sự gả, đời này của muội sẽ bị hủy…”
“Cầu huynh đừng nhẫn tâm như vậy được không?”
Nói đến cuối, giọng nàng ta cũng mang theo tiếng khóc.
Bàn tay trong tay áo Tô Dung Bùi bỗng siết chặt.
Hắn vừa định nói, lại đối diện ánh mắt mỉa mai của ta bên cạnh.
Hắn quay mắt đi, thở dài.
Thấy thái độ hắn kiên quyết.
Tô Dung Dung vừa khóc vừa cười, chỉ vào ta lớn tiếng nói:
“Chỉ vì một nữ tử mà huynh đối xử với ta như vậy.”
“Nàng ta chính là cô nương năm đó bị huynh cưỡng đoạt vào biệt uyển! Huynh thích nàng ta đúng không?”
“Đừng tưởng ta không biết, huynh thường nhìn bức tiểu tượng của nàng ta mà ngẩn người. Lần nào huynh cũng bảo tiểu trù phòng gửi dưa mật ướp lạnh cho nàng ta, còn giấu rất nhiều ám vệ bên cạnh bảo vệ nàng ta.”
“Còn cả chuyện huynh không chọn thế tử phi, là bởi vì…”
Sắc mặt Tô Dung Bùi lập tức cứng lại.
Hắn theo bản năng liếc nhìn ta.
Ta rũ mắt không nói.
Hầu gia nhíu mày.
Ông phất tay, bảo mấy tỳ nữ đưa Tô Dung Dung xuống.
Hầu phu nhân vốn đã chịu một lần đả kích.
Bây giờ càng lung lay sắp đổ.
Bà gắng gượng cười:
“Đứa trẻ Dung Dung này bây giờ lại thích nói dối rồi.”
“Dung Bùi, con nhìn vào mắt mẫu thân, nói cho ta biết, chuyện này là giả…”
Tô Dung Bùi trầm mặc rất lâu.
Đột nhiên sắc mặt hắn đau đớn, hắn vén áo quỳ xuống.
“Phụ thân, mẫu thân…”
“Hài nhi hổ thẹn với trời đất.”
“Chuyện này… không phải giả.”
Nói đến cuối, đầu hắn cúi sát đất, xấu hổ không chịu nổi.
18
Ta ngẩn ra.
Rõ ràng hắn biết những lời này sẽ mang đến hậu quả gì.
Nhưng hắn vẫn nói ra.
Hầu phu nhân hé miệng, phát hiện mình gần như không thở nổi.
Còn Hầu gia thì giận đến cực điểm.
Ông cầm chén trà trên bàn ném thẳng vào trán Tô Dung Bùi.
“Đồ khốn!”
“Nàng là muội muội ruột của ngươi! Sao ngươi dám sinh ra tâm tư như vậy?”
Tô Dung Bùi nghẹn ngào nói:
“Ba năm trước con đã thích nàng ấy rồi. Đời này con chỉ thích một người như vậy.”
“Con biết mình và nàng ấy không thể nào, nhưng con chỉ muốn âm thầm bảo vệ nàng ấy. Con vốn không muốn cưới vợ.”
“Nếu cả đời này cũng không thể nói ra lòng mình, vậy hài nhi làm quyền thần này còn có ý nghĩa gì nữa?”
Hầu phu nhân nhìn ta.
Bà cố gắng khiến giọng mình dịu lại.
“Minh Tịch, con ra ngoài trước đi.”
Ta gật đầu.
Cuối cùng nhìn Tô Dung Bùi một cái.
Rồi vội vàng rời đi.
Đêm đó, tiếng gậy trong chính viện kéo dài rất lâu.
m thanh trầm đục vang lên.
Sau khi Tô Dung Bùi quỳ ở từ đường rất lâu.
Hắn mệt mỏi bước ra.
Vừa hay nhìn thấy ta đứng dưới cây ngô đồng.
Ánh trăng phủ lên cành lá, ta cong mắt cười với hắn.
“Đau không?”
Hắn ngẩn ra một lát rồi lắc đầu.
Ánh mắt trước sau vẫn không nỡ rời khỏi mày mắt ta.
Ta đi phía trước, vừa đá mấy viên sỏi nhỏ.
“Vậy ra người mỗi chiều đặt một đĩa dưa mật ướp lạnh trước cửa sổ ta là huynh?”
Hắn trầm mặc.
Ta lại hỏi:
“Vậy chuyện tướng quân phủ cũng là huynh giúp ta?”
“Trả lời ta.”
Lông mi Tô Dung Bùi khẽ run, giọng thấp đến mức gần như không nghe rõ.
“Ta chỉ không muốn nàng chịu ấm ức.”
Hắn nói không muốn làm ta ấm ức.
Nhưng kiếp trước, người muốn ép chết ta nhất cũng là hắn.
Vô số lần hắn nhìn ta đau khổ, nhìn ta mê man, nhưng trước sau vẫn không chịu buông tha ta.
Ta nhàn nhạt cười.
“Thật ghê tởm.”
Sắc mặt Tô Dung Bùi trắng bệch trong chớp mắt. Cơ thể vốn đã bị thương của hắn như sắp ngã xuống.
Ta lặp lại lần nữa.
“Thích muội muội của chính mình, Tô Dung Bùi, huynh thật ghê tởm.”
“Ta không muốn gặp huynh nữa.”
“Ta đã nói với mẫu thân rồi, sau này ta sẽ xuống phía nam đến Cô Tô, ở cùng ngoại tổ.”
Nói xong câu này.
Ta không nhìn mắt hắn nữa.
Xoay người rời đi.
19
Kế hoạch của ta rất tốt.
Hầu phủ bây giờ đã không còn an toàn.
Mấy ngày trước, ta đã dâng mật thư Kiều An Hòa nói cho ta lên trước mặt hoàng đế.
Cơn giận của đế vương không phải không phát, mà là đang chờ thời cơ.
Khoảng thời gian này, ta đã mua không ít cửa hàng.
Bạc trong tay cũng đủ để tiêu xài cả đời.
Chỉ cần ta và Kiều An Hòa ngồi lên xe ngựa xuống phía nam.
Chúng ta sẽ vứt bỏ tất cả thân phận này, hoàn toàn tự do.
Nhưng ta không ngờ.
Tô Dung Dung tự vẫn.
Trước khi chết, nàng ta chỉ gặp một mình Tô Dung Bùi.
Bọn họ nói gì, ta không biết.
Nhưng đêm ấy, xe ngựa xuống phía nam của ta và Kiều An Hòa.
Bị mấy nghìn đại quân chặn lại.
Rèm xe bị hắn dùng một cây trường thương hất lên.
Ánh mắt nhàn nhạt của Tô Dung Bùi lướt qua Kiều An Hòa, nhìn ta cười.
Ta lạnh mặt chất vấn:
“Huynh điên rồi sao?”
“Tự ý điều động quân đội, huynh thật sự cho rằng hoàng thượng không dám động vào Hầu phủ sao?”
Hắn lắc đầu, giọng điệu kỳ lạ:
“Hạ Minh Tịch, nàng làm ngoại thất của ta mười năm, còn không hiểu tính ta sao?”
“Ta thật sự từng sợ thứ gì sao?”
Hắn vừa nói ra câu này.
Toàn thân ta lập tức lạnh buốt.