Chương 3 - Những Dòng Chữ Giữa Không Trung
Sau thử thách đêm qua tỷ ấy đã hoàn toàn buông lỏng cảnh giác. Lúc này giữ ta lại, thậm chí còn mang theo vài phần thương hại của người thắng dành cho kẻ thua.
Lẽ ra ta phải nắm lấy cơ hội này, nhanh chóng chạy khỏi Tạ phủ.
Nhưng ngay lúc ấy, ta đổi ý.
Mấy năm bị giày vò ở kiếp trước, cơn ác mộng suýt tái diễn ở kiếp này, cùng máu trên cánh tay vẫn chưa khô đều đang nhắc ta một chuyện.
Chạy trốn chỉ đổi được những ngày sống tạm bợ.
Ninh Thuần có thể hại ta một lần thì cũng có thể hại ta lần thứ hai.
Ta muốn bọn họ phải trả giá.
Những gì bọn họ nợ ta, ta sẽ tự tay đòi lại.
11
Mấy ngày Lâm Nhi tròn tháng vừa đúng lúc lũ núi hoành hành.
Tạ Đình Ngọc phụng chỉ cứu trợ thiên tai, vì vậy tiệc đầy tháng bị hoãn mấy ngày.
Sau khi tình hình thiên tai tạm ổn, Tạ phủ lại chọn ngày lành, mở tiệc lớn. Quyền quý danh môn, mệnh phụ và thiên kim các nhà trong kinh thành lần lượt đến dự, nhất thời khách khứa đông nghịt.
Ta ngồi trong góc nghịch chén trà, đột nhiên nghe thấy một giọng nói lười biếng mang ý cười.
“Tạ phu nhân an khang.”
Ta ngẩng đầu nhìn.
Người tới mặc áo bào tím, tóc buộc bằng kim quan, dung mạo đẹp đến mức gần như phô trương.
Thế tử Vĩnh An Hầu, Cảnh Dụ.
Một kẻ ăn chơi trác táng không ai trong kinh thành không biết.
Nghe đồn hắn thường lui tới tửu lâu, tiêu tiền như nước, nhưng lại nhiều lần đưa ra những kế sách tinh diệu trên triều, hiện nay đã giữ chức vị quan trọng.
Có người nói hắn bán quan vơ vét của cải cũng có người nói những kế sách ấy đều do môn khách nghĩ ra, hắn chẳng qua đầu thai tốt, lại có khuôn mặt dễ lấy lòng người.
Cảnh Dụ khẽ cười với Ninh Thuần.
“Lệnh công tử vừa tròn tháng đã gặp lũ núi, quả thật đáng tiếc.”
“May mà Tạ đại nhân kịp thời dâng kế, trấn an dân chúng, hôm nay Tạ phủ mới có thể trống nhạc vang trời, mở tiệc đãi khách.”
Bàn tay đang cầm chén trà của ta hơi khựng lại.
Con vừa tròn tháng gặp lũ núi có thể bị xem là điềm xấu.
Tạ Đình Ngọc kịp thời hiến kế có thể bị nói thành chột dạ muốn bù đắp.
Thiên tai vừa mới qua đã mở đại tiệc, lại có thể bị chụp tội không thương dân sinh, xa hoa phung phí.
Cảnh Dụ chỉ dùng hai câu đã nối những chuyện vốn chẳng liên quan thành một chuỗi, gieo xuống vô số suy đoán ác ý.
Thế mà Ninh Thuần lại không hiểu.
Tỷ ấy lại nhìn lên khoảng không, hai má dần đỏ lên, lộ vẻ thẹn thùng như thiếu nữ.
“Cảnh thế tử quá khen, mời ngồi ghế trên.”
Cảnh Dụ hơi gật đầu, vẻ giễu cợt trong mắt lóe lên rồi biến mất.
Ta thầm mắng Ninh Thuần ngu ngốc.
Vị thế tử này rõ ràng không đơn giản như lời đồn.
Còn Ninh Thuần, lúc thì nhìn trộm khoảng không, lúc lại liếc Cảnh Dụ, phần lớn là những dòng chữ kia lại nói với tỷ ấy điều gì đó.
Có lẽ chúng nói Cảnh Dụ có tình với tỷ ấy.
Ta khẽ cong môi.
Có lẽ vì ta nhìn quá lâu, Cảnh Dụ đột nhiên liếc về phía ta.
Ánh mắt ấy sắc bén như có thể mổ xẻ lòng người.
Ta lập tức cụp mắt, ẩn vào đám đông.
12
Lúc yến tiệc đang náo nhiệt, ta bưng rượu đến chúc mừng Ninh Thuần, cố ý làm đổ một ít xuống đất.
Không lâu sau, một tỳ nữ bưng canh nóng đi qua giẫm đúng chỗ ướt, bất ngờ ngã nhào về phía trước.
Canh nóng bỏng lập tức hắt thẳng về phía Ninh Thuần.
Tỷ ấy sợ đến trắng bệch mặt.
Ta lập tức hô lớn:
“Cảnh thế tử!”
Gần như cùng một lúc, bóng người áo tím đã nghiêng người chắn trước Ninh Thuần.
Canh nóng đổ hết lên tay áo và vai Cảnh Dụ.
Ta nhân lúc hỗn loạn kéo Ninh Thuần sang một bên.
Tỷ ấy vẫn chưa hoàn hồn, vỗ ngực.
“Ta không sao, may nhờ Cảnh thế tử.”
“Xuân Đào, còn không mau dẫn thế tử đi thay y phục.”
Khi nhìn Cảnh Dụ, ánh mắt tỷ ấy đầy vẻ e thẹn.
Cảnh Dụ chỉ thản nhiên nói:
“Chỉ là tiện tay mà thôi, phu nhân không cần để trong lòng.”
Nói xong, hắn như có như không liếc ta một cái.
Hắn đã nhận ra tiếng gọi vừa rồi của ta quá mức kịp thời.
Gấu váy Ninh Thuần cũng dính vết bẩn, ta theo tỷ ấy về phòng thay y phục, làm như vô tình nói:
“Vừa rồi thật sự dọa chết ta, may mà Cảnh thế tử ở gần đó.”
“Nhưng hình như hắn đối xử với đích tỷ đặc biệt hơn người khác. Canh nóng như vậy, hắn lại không nghĩ ngợi gì đã chắn trước mặt tỷ, e rằng vai cũng bị bỏng rồi.”
Ngoài miệng Ninh Thuần trách:
“Chớ nói bậy. Cảnh thế tử chẳng qua nhiệt tình tốt bụng, đổi thành người khác hắn cũng sẽ cứu.”
Nhưng vẻ vui mừng trên mặt lại không giấu nổi.
Một nam nhân sắp kế thừa Hầu phủ, quyền thế ngập trời lại có dung mạo xuất chúng, nếu thật sự si mê một phụ nhân đã thành thân sinh con, cho dù người phụ nhân ấy không định đáp lại, cũng khó tránh khỏi đắc ý vì sức hấp dẫn của mình.
Thứ ta muốn chính là chút hư vinh ấy của tỷ ta.
Sau khi thay y phục xong, ta lại hỏi:
“Đích tỷ không định cảm tạ thế tử sao?”
Ninh Thuần đang lật xem danh sách lễ vật, ta liền nhắc bên cạnh:
“Vàng bạc tục vật, Cảnh thế tử chắc chắn không hiếm lạ. Chi bằng tặng hắn chiếc túi thơm an thần kia. Bên trong đều là dược liệu quý, càng thể hiện thành ý.”
13
Quả nhiên Ninh Thuần đem túi thơm tặng Cảnh Dụ.
Ngoài miệng Cảnh Dụ cảm tạ, nhưng sau khi về phủ lại tiện tay ném cho mèo chơi.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng