Chương 8 - Những Điều Đánh Đổi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi nhìn đôi mắt màu xanh của anh ta, lắc đầu.

“Anh rất tốt, nhưng không phải gu của tôi.”

Anh ta nhún vai, tỏ vẻ tiếc nuối.

Ăn tối xong, tôi một mình ra đài quan sát bên ngoài khách sạn ngắm sao.

Bầu trời sao ở dãy Alps rất đẹp, rất sạch.

Đúng lúc này, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“Thẩm Ninh.”

Tôi quay đầu, nhìn thấy Lục Nghiễn.

Anh ta đứng đối diện tôi, mặc bộ đồ trượt tuyết dày, trên mặt đeo kính chắn gió.

Tôi nhận ra anh ta.

Anh ta cũng gầy hơn, nhưng ánh mắt không còn đầy đau khổ và giằng xé như trước nữa.

Nó trở nên bình thản và thản nhiên.

“Lâu rồi không gặp.” Tôi gật đầu.

“Lâu rồi không gặp.”

“Sao anh lại ở đây?”

“Anh làm huấn luyện viên trượt tuyết ở đây.”

Tôi hơi kinh ngạc.

“Với tài sản của anh, cần làm việc này sao?”

“Không phải vì tiền.” Anh ta cười. “Chỉ là thích nơi này, yên tĩnh.”

Chúng tôi im lặng một lúc.

“Còn em? Đến du lịch à?”

“Đến dự hội nghị, tiện thể chơi hai ngày.”

“Ồ.”

Anh ta lại im lặng rất lâu, mới hỏi:

“Vậy em… sống có tốt không?”

“Rất tốt.”

“Vậy là tốt rồi.”

Anh ta gật đầu, như thể đã buông xuống một nỗi bận lòng nào đó.

“Anh phải đi rồi, ngày mai còn có khách.”

Anh ta vẫy tay với tôi, xoay người chuẩn bị rời đi.

“Lục Nghiễn.” Tôi gọi anh ta lại.

Anh ta dừng bước, quay đầu nhìn tôi.

Tôi đi đến trước mặt anh ta.

“Cảm ơn anh.” Tôi nói.

“Cảm ơn anh chuyện gì?”

“Cảm ơn anh năm đó đã đẩy tôi ra.”

Anh ta sững người.

“Nếu không phải anh, có lẽ tôi sẽ vĩnh viễn không bước ra khỏi thị trấn nhỏ đó, vĩnh viễn không nhìn thấy thế giới rộng lớn như vậy.”

“Nếu không phải anh, tôi cũng sẽ không trở thành tôi của ngày hôm nay.”

“Vì vậy, cảm ơn anh.”

Tôi nhìn anh ta, chân thành nói.

Anh ta nhìn tôi, hốc mắt chậm rãi đỏ lên.

Anh ta muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cười.

Nụ cười ấy nhẹ nhõm, lại mang theo một tia chua chát.

“Không cần khách sáo.”

Anh ta nói.

Nói xong, anh ta xoay người, từng bước đi vào màn đêm.

Tôi nhìn bóng lưng anh ta biến mất trong gió tuyết.

Tôi biết, giữa chúng tôi thật sự đã kết thúc.

Những yêu thương, những oán hận, những tổn thương, những dây dưa đó đều theo trận gió tuyết đầy trời này mà tan thành mây khói.

Tôi ngẩng đầu, tiếp tục ngắm những vì sao trên trời.

Một ngôi sao băng xẹt qua.

Tôi chắp tay, ước một điều.

Tôi hy vọng anh ta cũng có thể tìm được bầu trời sao thuộc về mình.

Từ nay về sau, chúng tôi mỗi người một đời bình an.

Không còn nợ nhau.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)