Chương 3 - Những Điều Đánh Đổi
“Bố em… cứu mạng…”
Giọng tôi rất nhỏ, bị tiếng mưa che mất.
“Em nói gì? Nói to lên!”
Tôi dùng hết sức, lại hét lên một tiếng:
“Cứu em!”
“Em bị bệnh à! Tịch Nguyệt tâm trạng không tốt, anh đang ở đây cùng cô ấy ngắm bình minh! Em lại muốn chơi trò gì để thu hút sự chú ý của anh? Tự làm hại mình à? Anh nói cho em biết, vô ích thôi!”
“Tút! Tút! Tút!”
Anh ta cúp điện thoại.
Tôi nắm điện thoại, nằm trong cơn mưa lạnh buốt, không nhúc nhích.
Tuyệt vọng như thủy triều nhấn chìm cả người tôi.
Cây gậy vẫn lần lượt rơi xuống người tôi.
Nhưng tôi đã không còn cảm thấy đau nữa.
Tôi chỉ nhìn bầu trời đen kịt, nghĩ rằng nếu tôi chết, Lục Nghiễn có biết không?
Anh ta có đau lòng dù chỉ một chút không?
Chắc là không đâu.
Bây giờ, anh ta đang ở bên Tịch Nguyệt của anh ta, chờ ngắm bình minh đẹp nhất thế giới.
Tôi nhắm mắt lại.
Hoàn toàn mất đi ý thức.
6
Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang ở bệnh viện.
Phương Kỳ ngồi bên giường tôi, mắt đỏ hoe.
“Cậu tỉnh rồi?”
Tôi động đậy, toàn thân đều đau.
Đặc biệt là tay phải, như thể đã gãy lìa.
Tôi khàn giọng hỏi:
“Sao tớ lại ở đây?”
“Nửa đêm chú Lý không yên tâm về cậu nên quay lại xem thử. Chú phát hiện bố cậu đang đánh cậu, nên báo cảnh sát rồi đưa cậu đến đây.”
Tôi im lặng.
“Bác sĩ nói, cậu bị rạn ba xương sườn, cổ tay phải gãy nát, còn có nhiều chỗ bầm dập phần mềm.”
Phương Kỳ nói, nước mắt rơi xuống.
“Ninh Ninh, sao cậu ngốc vậy? Sao cậu không nói với tớ sớm hơn?”
Tôi nhìn tay phải của mình. Bên trên bó lớp thạch cao rất dày.
Gãy nát.
Trời sáng là thi đại học rồi.
Tôi lấy gì để viết?
“Bố tớ đâu?” Tôi hỏi.
“Bị bắt rồi. Cố ý gây thương tích , đủ để ông ta nếm mùi rồi.”
“Lục Nghiễn đâu?”
Phương Kỳ khựng lại một chút, mới nói:
“Anh ta không biết.”
“Tớ đã gọi điện cho anh ta.”
“Tớ biết.” Phương Kỳ lấy điện thoại từ trong túi ra. “Sáng nay đến thăm cậu, tớ nhìn thấy cái này trong vòng bạn bè của anh ta.”
Cô ấy đưa điện thoại cho tôi.
Là bài đăng lúc năm giờ của Nguyễn Tịch Nguyệt.
Một tấm ảnh.
Lục Nghiễn và cô ta ngồi trên bãi biển, phía sau là mặt trời vừa mọc.
Dòng chú thích: Anh ấy nói, sẽ cùng tôi ngắm hết mọi bình minh trên thế giới.
Bên dưới, Lục Nghiễn đã bấm thích.
Tôi nhìn chằm chằm tấm ảnh đó rất lâu.
Sau đó trả điện thoại cho Phương Kỳ.
“Tớ biết rồi.”
Phương Kỳ nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
“Ninh Ninh, cậu…”
“Ngày mai thi đại học, giúp tớ xin nghỉ với chú Lý.”
“Xin nghỉ? Cậu muốn làm gì? Tay cậu…”
“Tớ muốn đi thi.” Tôi nói.
Phương Kỳ sững sờ.
“Cậu điên rồi à? Cậu thành ra thế này thì thi kiểu gì?”
“Tớ nhất định phải đi.”
Suất tuyển thẳng đó là hy vọng duy nhất để tôi rời khỏi nơi này.
Bây giờ, hy vọng không còn nữa.
Tôi chỉ còn kỳ thi đại học.
Nếu ngay cả kỳ thi đại học tôi cũng từ bỏ, vậy tôi thật sự sẽ chẳng còn gì cả.
“Nhưng tay cậu…”
“Tớ vẫn còn tay trái.”
Nói xong, tôi nhắm mắt lại.
Phương Kỳ há miệng, cuối cùng vẫn không khuyên tôi nữa.
Ngày hôm sau, Phương Kỳ giúp tôi làm thủ tục xuất viện, lại tìm một chiếc xe đưa tôi đến điểm thi.
Tôi mặc bộ đồng phục rộng thùng thình, dùng tay áo che bàn tay phải bó thạch cao.
Khi bước vào phòng thi, rất nhiều người nhìn tôi.
Sắc mặt của tôi chắc chắn rất khó coi.
Khi giám thị kiểm tra thẻ dự thi, cũng nhìn tôi thêm mấy lần.
“Em học sinh, em không khỏe à?”
“Không ạ.”
Tôi tìm chỗ ngồi của mình rồi ngồi xuống.
Tay phải rất đau, như có vô số cây kim đang đâm vào vậy.
Nhưng tôi không thể để lộ ra.
Chuông bắt đầu thi vang lên.
Tôi lấy bút ra, bắt đầu làm bài.
Vốn dĩ tôi là người thuận tay trái.
Hồi nhỏ, vì dùng tay trái viết chữ, tôi bị bố đánh rất nhiều lần.
Ông ta cho rằng thuận tay trái là điềm xấu.
Sau này, tôi học cách dùng tay phải viết chữ, dùng tay phải ăn cơm.
Trước mặt tất cả mọi người, tôi vẫn luôn dùng tay phải.
Chỉ có tôi biết, tay trái của tôi linh hoạt hơn tay phải.
Thi hết môn này đến môn khác, mỗi lần nộp bài, lưng tôi đều ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Cổ tay phải như bị nghiền nát rồi lại bị cưỡng ép ghép vào nhau.
Mỗi lần hít thở đều kéo theo vết thương ở xương sườn.
Tôi nghiến chặt răng, chống đỡ.
Thi xong môn cuối cùng, tôi bước ra khỏi phòng thi.
Bên ngoài nắng rất đẹp.
Các bạn học đều đang reo hò, ôm nhau, chúc mừng được giải phóng.
Tôi một mình chậm rãi đi trên đường.
Điện thoại reo, là Lục Nghiễn gọi tới.
Tôi bắt máy.
Giọng anh ta nghe có vẻ mệt mỏi.
“Ở đâu?”
“Cổng điểm thi.”
“Sao vậy? Muốn xem trò cười của anh à?”
“Anh không có ý đó.” Anh ta dừng lại. “Anh nghe nói bố em… lại ra tay với em?”
“Tin tức của anh nhanh thật.”
“Bây giờ em ở đâu? Anh qua tìm em. Tay của em… anh nghe Phương Kỳ nói rồi.”
Trong giọng anh ta mang theo vài phần áy náy.
“Không cần.” Tôi nhàn nhạt nói.
“Không cần là sao? Thẩm Ninh, chúng ta nói chuyện đi.”
“Không có gì để nói.”
“Em vẫn còn giận vì chuyện tuyển thẳng? Anh thừa nhận, chuyện đó là anh làm không đúng, anh xin lỗi em. Nhưng em cũng không thể vì chuyện đó mà hờn dỗi, trả thù anh chứ? Nghe nói em dùng tay trái viết bài…”
Tôi dừng bước.
“Anh cảm thấy tôi đang hờn dỗi?”