Chương 1 - Những Cặp Đôi Bị Bố Mẹ Chia Rẽ Có Kết Cục Thế Nào
Những cặp đôi bị bố mẹ chia rẽ, sau này thế nào?
Lúc lướt diễn đàn, tôi tình cờ thấy bài đăng này. Ngay lập tức, tôi nghĩ đến anh trai mình.
Ngày trước, anh tôi từng có một cô bạn gái quen nhau ba năm. Hai người rất yêu nhau, đã đi đến bước bàn chuyện cưới xin, vậy mà cuối cùng vẫn bị bố mẹ chia rẽ.
Chớp mắt đã mười năm trôi qua Anh tôi ba mươi sáu tuổi, vẫn độc thân.
01
Tết năm đó, cả nhà họ hàng tụ tập ăn cơm. Trong bữa ăn, có người nhắc đến chuyện cưới xin của anh tôi.
“Lâm Việt cũng không còn trẻ nữa, nên tính chuyện kết hôn đi chứ.”
“Đúng rồi, giờ Lâm Việt sự nghiệp ổn định rồi, cũng đến lúc lấy vợ sinh con rồi.”
Nghe họ hàng nói vậy, anh tôi chỉ cười nhạt, nụ cười đầy tự giễu.
“Đời này con ở vậy chăm mẹ thôi, không cưới ai nữa.”
Vừa dứt lời, mẹ tôi đập mạnh đôi đũa xuống bàn.
Cả mâm cơm lập tức im phăng phắc.
Không khí vừa rồi còn náo nhiệt, cười nói rôm rả, bỗng chốc đông cứng lại trong sự ngượng ngùng.
Anh tôi liếc mẹ một cái, khóe miệng nhếch lên đầy châm biếm. Anh cầm ly rượu trước mặt, uống cạn một hơi.
Mấy năm nay anh vẫn luôn như vậy. Cứ nhắc đến chuyện kết hôn là anh buông xuôi, còn giữa anh và bố mẹ tôi cũng luôn có một bức tường vô hình.
Thật ra trước đây không phải vậy.
Ngày trước, anh tôi là niềm tự hào của bố mẹ. Quan hệ giữa anh và bố mẹ rất tốt.
Từ nhỏ anh học rất giỏi. Thi đại học còn đứng thứ ba toàn huyện, đỗ vào một trường trọng điểm. Tốt nghiệp xong, anh vào thẳng một doanh nghiệp nhà nước, tương lai rộng mở.
Anh tôi còn đẹp trai nữa. Cao một mét tám ba, mày rậm mắt sáng, cười lên có hai lúm đồng tiền. Ai nhìn cũng phải ghen tị vì bố mẹ tôi có một người con trai ưu tú như vậy.
Trước khi quan hệ mẹ con rạn nứt, mỗi lần mẹ tôi nhắc đến anh, mắt bà cười híp lại. Mở miệng là Lâm Việt nhà tôi”, giọng điệu tự hào không giấu nổi.
Nhưng mẹ tôi là người thế nào nhỉ? Bà yêu anh tôi, điều đó là thật. Chỉ là tình yêu của bà giống như một chiếc khóa, càng khóa càng chặt, chặt đến mức khiến người ta không thở nổi.
02
Lần đầu tiên anh tôi và mẹ xảy ra xung đột là khi anh vừa yêu đương. Anh vui vẻ nói với mẹ rằng mình có bạn gái.
Mẹ tôi lại chẳng vui chút nào. Thậm chí bà còn trách anh:
“Sao con có thể giấu bố mẹ, tự ý quen bạn gái như thế?”
Câu đó làm anh tôi cạn lời.
“Mẹ, con hai mươi ba tuổi rồi. Con đã đi làm, ra xã hội rồi. Con tự quen bạn gái thì sao lại gọi là tự ý? Với lại bây giờ con đang nói với mẹ đây còn gì?”
Nhưng mẹ tôi có lý lẽ riêng của bà.
“Trước khi quen đã phải nói với mẹ rồi, để mẹ xem xét giúp con. Ai biết con tự quen phải loại con gái linh tinh nào?”
Anh tôi tức đến bật cười.
“Sao mẹ vẫn coi con như trẻ con vậy? Làm gì cũng phải xin phép mẹ trước à?”
Mẹ tôi nói:
“Xin phép mẹ trước thì có gì sai? Mẹ là mẹ con, chẳng lẽ mẹ hại con? Hơn nữa, trong mắt người làm mẹ, con mình bao nhiêu tuổi cũng vẫn là trẻ con.”
“Con không nói mẹ hại con. Con chỉ muốn nói là con hai mươi ba tuổi rồi. Con trưởng thành rồi, con độc lập rồi.”
“Vớ vẩn. Dù con có bốn mươi ba tuổi, con cũng không có tư cách nói hai chữ độc lập trước mặt mẹ ruột.”
Anh tôi không thể nói tiếp được nữa, tức giận bỏ ra ngoài.
Chỉ vì anh yêu mà không xin phép mẹ trước, mẹ tôi luôn không hài lòng với bạn gái anh. Bà gần như coi cô ấy là hồ ly tinh chuyên dụ dỗ đàn ông.
Mỗi lần anh tôi nhắc đến bạn gái, mẹ đều nói:
“Con với Tô Tình yêu đương thì mẹ không cấm, mẹ coi như con chơi bời một chút. Nhưng cưới thì mẹ tuyệt đối không đồng ý.”
Bạn gái anh tôi tên là Tô Tình. Hai người quen nhau qua công việc. Cô ấy làm thiết kế cho một đơn vị hợp tác với công ty anh tôi.
Khi đó tôi chưa gặp cô ấy ngoài đời, chỉ từng xem ảnh trong điện thoại của anh. Cô ấy trắng trẻo, sạch sẽ, quả thật rất xinh.
Mỗi lần anh tôi nghe mẹ nói những lời xúc phạm như vậy, anh đều rất tức giận. Cuối cùng lần nào cũng kết thúc bằng một trận cãi nhau.
Dù mẹ tôi phản đối, tình cảm của anh tôi và bạn gái vẫn rất tốt. Họ yêu nhau một mạch ba năm.
Thỉnh thoảng anh tôi kể với tôi về cô bạn gái ấy, trên mặt anh luôn là vẻ hạnh phúc không giấu nổi.
Mùa thu năm thứ ba họ bên nhau, anh tôi dẫn Tô Tình về nhà ra mắt bố mẹ, bàn chuyện cưới xin.
03
Hôm đó tôi cũng ở nhà, nên nhớ rất rõ.
Anh tôi gọi điện về trước, nói muốn dẫn bạn gái về.
Mẹ tôi bất ngờ thay đổi thái độ. Trong điện thoại, bà liên tục nói được.
“Được chứ, được chứ. Cũng nên dẫn về cho bố mẹ xem rồi. Để mẹ xem cô ấy có thật sự tốt như con nói không.”
Ở đầu dây bên kia, anh tôi không dám tin mẹ lại thay đổi như vậy. Anh vui mừng nói:
“Mẹ, cô ấy thật sự rất tốt.”
“Được rồi, vậy dẫn về xem nào. Mẹ nấu đồ ngon cho hai đứa.”
Thái độ của mẹ khiến anh tôi rất vui.
Anh không biết rằng, mẹ vừa cúp máy đã quay sang gọi hơn hai mươi cuộc cho đủ các cô dì chú bác, nói chuyện này cho cả họ biết.
Lúc đó tôi lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cũng không nói rõ được là không ổn ở đâu. Tuy vậy, vì cẩn thận, tôi vẫn kể lại phản ứng của mẹ cho anh tôi nghe.
Anh tôi lại cho rằng mẹ làm vậy vì quá vui.
Dù sao con trai sắp cưới vợ, với tính cách thích khoe của mẹ, bà nói cho họ hàng bạn bè biết cũng là chuyện bình thường.
Tôi thấy anh phân tích cũng có lý.
Đến ngày Tô Tình tới nhà, mẹ tôi quả thật dậy từ sáng sớm chuẩn bị, nấu một bàn đầy món ngon.
Sườn xào chua ngọt, cá hấp, thịt kho tàu, tôm rim dầu… bày kín cả bàn.
Nhìn thấy những món ăn thịnh soạn ấy, anh tôi rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Tô Tình mua rất nhiều quà cho bố mẹ tôi, lễ nghĩa chu đáo đến mức không ai bắt bẻ được.
Trong bữa ăn, mọi chuyện vẫn ổn. Mẹ tôi cười tủm tỉm gắp thức ăn cho Tô Tình, hỏi nhà cô có mấy người, bố mẹ làm nghề gì.
Tô Tình lần lượt trả lời.
Bố cô là giáo viên cấp hai, mẹ là bác sĩ. Trong nhà còn có một cậu em trai đang học ở Đại học Bắc Kinh.
Gia cảnh như vậy không phải hào môn giàu có, nhưng cũng chẳng có điểm nào để chê.
Chỉ có điều, khi nghe đến câu “còn có một em trai”, nụ cười của mẹ tôi hơi khựng lại. Ánh mắt bà khẽ đảo một vòng.
Nhưng lúc đó chẳng ai để ý.
Bữa cơm hôm ấy coi như vui vẻ.
04
Ngày hôm sau, mẹ tôi gọi rất nhiều họ hàng đến nhà, nói là “bàn bạc chuyện đám cưới”.
Nhưng nhìn vẻ mặt của mẹ, nào giống bàn chuyện đám cưới.
Bà khoanh tay ngồi trên sofa, mặt âm u như sắp đổ mưa. Câu đầu tiên bà nói là:
“Con bé Tô Tình đó không xứng với Lâm Việt nhà mình.”
Tôi sững người.
Hôm qua chẳng phải còn rất tốt sao?
“Nhà nó còn có em trai. Con gái có em trai kiểu đó không lấy được đâu. Sau này em trai nó mua nhà, cưới vợ, chắc chắn đều bắt Lâm Việt bỏ tiền. Đó là cái hố không đáy.”
Tôi không nhịn được, nói với mẹ:
“Em trai người ta vẫn còn học đại học mà, còn lâu mới cưới. Hơn nữa bố mẹ người ta một người là giáo viên, một người là bác sĩ, công việc ổn định. Sao mẹ biết nhà họ không mua nổi nhà cho con trai cưới vợ? Với lại em trai Tô Tình học Đại học Bắc Kinh đấy, sau này chưa biết chừng còn rất giỏi.”
Mẹ tôi trừng mắt nhìn tôi.
“Con thì biết cái gì? Mẹ sống năm mươi năm rồi, chuyện gì chưa thấy? Chị gái có em trai thì đều là kiểu hy sinh hết cho em trai. Cưới vào nhà là rước họa.”
Sau đó bà lại nói Tô Tình quá thấp, không xứng với chiều cao của Lâm Việt.
Tôi thật sự cạn lời. Tô Tình nhìn thế nào cũng phải khoảng một mét sáu lăm, còn cao hơn mẹ tôi nửa cái đầu, thấp chỗ nào?
Bà còn nói công việc của Tô Tình không tốt, đơn vị làm việc chỉ là công ty nhỏ.
Tôi đúng là bó tay. Người ta làm ở viện thiết kế, quy mô hơn trăm người đã là rất ổn rồi.
Cuối cùng mẹ còn lôi cả tướng mạo ra nói, bảo nhìn là biết không có số vượng phu.
Tôi thấy mấy người trẻ trong họ nhìn nhau, không ai dám nói thêm câu nào.
Anh tôi tan làm về, nhìn thấy trong nhà có nhiều họ hàng như vậy thì sững lại.
Mẹ tôi lặp lại toàn bộ những lời chê bai Tô Tình ngay trước mặt anh tôi, còn nói họ hàng cũng đều nghĩ như vậy.
Sắc mặt họ hàng thay đổi hẳn. Lúc này họ mới hiểu mình bị mẹ tôi lợi dụng, ai nấy đều không vui, lần lượt tìm cớ rời đi.
Còn anh tôi, biểu cảm trên mặt từ khó hiểu, đến kinh ngạc, rồi bất lực. Cuối cùng dừng lại ở một vẻ mệt mỏi cố nhẫn nhịn.
05
Lúc họ hàng còn ở đó, anh tôi không nói gì.
Đợi mọi người đi hết, anh mới không nhịn được mà nói với mẹ:
“Mẹ, Tô Tình là một cô gái tốt. Bọn con yêu nhau ba năm rồi. Con muốn cưới cô ấy.”
Mẹ tôi lập tức nổi điên, bật dậy khỏi sofa, chỉ thẳng vào mặt anh tôi:
“Mẹ nói với con bao nhiêu lần rồi? Loại phụ nữ đó chơi qua đường thì được, đừng coi là thật.”
Sau đó bà đe dọa anh:
“Nếu con cưới nó, thì đừng gọi mẹ là mẹ nữa! Mẹ vất vả nuôi con lớn, cho con học đại học, con báo đáp mẹ như vậy à?”
Nói rồi mẹ tôi bắt đầu khóc.
“Số tôi sao mà khổ thế này. Khó khăn lắm mới nuôi con trai trưởng thành, lại bị hồ ly tinh cướp mất.”
Anh tôi nhìn mẹ, há miệng mấy lần nhưng không nói được câu nào.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh như vậy, giống như đã chết lặng.
Có lẽ nói thế hơi nặng, nhưng lúc ấy tôi thật sự không tìm được từ nào khác để miêu tả.
Sau này tôi mới nghĩ ra, dáng vẻ của anh khi đó nên gọi là bất lực.
Anh tôi không khuất phục. Anh vẫn tiếp tục ở bên Tô Tình, nhưng chuyện cưới xin tạm thời bị gác lại.
Anh cũng cố gắng nói lý với mẹ. Anh kể Tô Tình tốt thế nào, nói hai người yêu nhau ra sao, nói sau khi cưới sẽ sống đàng hoàng, không để gia đình phải lo.
Câu trả lời của mẹ tôi mãi mãi chỉ có một câu:
“Trong mắt con còn có người mẹ này không?”
Câu nói ấy giống như một con dao mềm, lần nào cũng đâm chính xác vào chỗ đau nhất của anh tôi.
Nói thật, từ nhỏ anh tôi đã rất hiếu thảo. Ít nhất là hiếu thảo hơn tôi.
Nếu câu đó nói với tôi, chắc tôi sẽ đáp thẳng: “Vậy thì coi như không có người mẹ này đi.”
06
Có những chuyện không thể giấu mãi.
Sau này, Tô Tình cũng biết thái độ của nhà tôi.
Anh tôi kể với tôi rằng, ngày biết nhà tôi phản đối, Tô Tình khóc suốt một đêm. Sáng hôm sau mắt sưng như quả đào, vậy mà cô vẫn cười với anh:
“Lâm Việt, không sao đâu. Mình từ từ nghĩ cách.”
Họ đã nghĩ rất nhiều cách, nhưng chẳng cách nào dùng được.
Tô Tình thậm chí từng nói, hay là hai người lén đi đăng ký kết hôn trước, rồi tính sau.
Anh tôi do dự rất lâu, cuối cùng vẫn lắc đầu.
Không phải anh không muốn, mà vì anh biết với tính cách của mẹ tôi, dù họ có đăng ký kết hôn, bà cũng sẽ không chịu để yên.
Đến lúc đó Tô Tình sẽ gặp rất nhiều rắc rối, thậm chí có khi còn ghét anh.
Anh tôi hiểu rõ sức chiến đấu của mẹ mình hơn bất cứ ai.
Sau đó nữa, gia đình Tô Tình cũng biết thái độ của nhà tôi. Họ khuyên cô đừng làm khổ bản thân, hãy chia tay.
Khi anh tôi đỏ mắt kể với tôi những chuyện ấy, tôi thật sự cảm thấy anh đã vỡ vụn.
Nhưng tôi cũng hiểu. Nhà Tô Tình tuy không phải giàu sang quyền quý gì, nhưng cũng không đến mức phải để con gái mình chịu ấm ức như vậy.
Mẹ ruột nhà trai đã coi thường mình như thế, gả qua đó liệu có sống yên ổn được không?
Sau này anh tôi còn khóc kể với tôi rằng, có lần Tô Tình nằm trong lòng anh, vừa khóc vừa nói:
“Lâm Việt, em không phải kiểu người chỉ biết hy sinh cho em trai đâu. Em trai em rất hiểu chuyện, rất giỏi. Sau này nó sẽ không làm gánh nặng cho ai hết.”
Anh tôi nói anh biết, anh đều biết.
Nhưng biết thì có ích gì?
07
Giằng co hơn nửa năm, cuối cùng Tô Tình là người đề nghị chia tay.
Anh tôi nói hôm đó trời âm u. Hai người ngồi trong quán cà phê họ thường đến. Giọng Tô Tình rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức không giống như đang nói lời chia tay.
“Lâm Việt, bây giờ không chỉ gia đình anh phản đối, gia đình em cũng không đồng ý nữa. Có lẽ chúng ta có duyên mà không có phận.”
Anh tôi ngậm nước mắt, nói:
“Được.”
Chỉ một chữ “được” như vậy, mối tình ba năm kết thúc.
Tô Tình đứng dậy rời đi. Khi đi đến cửa, cô dừng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn không quay đầu. Cô đẩy cửa bước ra khỏi quán cà phê.
Anh tôi nói anh ngồi trong quán suốt cả ngày, từ trưa đến lúc quán đóng cửa. Khi nhân viên tới nhắc, họ còn giật mình, tưởng anh xảy ra chuyện gì.
Anh đứng dậy, chân tê cứng, trái tim cũng tê cứng.
Anh bước ra ngoài, bỗng cảm thấy thành phố này trở nên thật xa lạ. Mỗi ngọn đèn ngoài kia đều không còn liên quan gì đến anh nữa.
08
Năm thứ hai sau khi chia tay, Tô Tình kết hôn. Người cô lấy là một đồng nghiệp cùng công ty.