Chương 3 - Nhiệm Vụ Kỳ Quái Tại Trại Sương Mù
Lúc ngẩng lên lần nữa, hai người họ đã di chuyển ra cạnh cái giếng trong sân.
Tôi thầm nghĩ, đúng là dính như sam.
Đột nhiên, tôi có cảm giác tảng đá đè trên miệng giếng hình như vừa động đậy.
Tôi dụi dụi mắt.
Dường như nó lại động đậy phát nữa.
Tôi nhớ ông chủ nói đây là cái giếng cạn, sợ người ta ngã xuống nên đã bịt miệng giếng lại .
Lúc ấy tôi còn thử qua phiến đá bên trên nặng ít nhất mấy trăm cân, không có vài người thì đừng hòng xê dịch nổi.
Tôi vội mở cửa sổ, vươn cổ ra nhìn cho kỹ.
Thế mà nó lại nằm im lìm.
Hành động mở cửa sổ của tôi làm kinh động đến đôi tình nhân kia .
Cô gái kia tưởng tôi nhìn trộm, c.h.ử.i một câu: "Đồ thần kinh!"
Rồi lôi bạn trai đi thẳng ra ngoài sân.
Với nguyên tắc sư phụ dạy 'tích đức hành thiện để tu hành', tôi có lòng tốt nhắc nhở một câu: "Trời tối bên ngoài không an toàn đâu ".
Ai ngờ cô gái đó quay đầu lại hét vào mặt tôi : "Cần cô lo à !"
Miệng còn lẩm bẩm c.h.ử.i thầm:"não tàn", "biến thái".
Bạn trai cô ta kéo tay cô ta lại , cười ái ngại với tôi rồi thì thầm dỗ dành cô ta .
"Mình đừng ra ngoài nữa, lạ nước lạ cái, đúng là không an toàn thật."
Tôi liền nghe thấy cô gái kia nói : "Anh ưng cô ta rồi phải không ? Cô ta nói cái gì anh cũng nghe !
"Cô ta nhìn thì thanh thuần nhưng thực ra là hồ ly tinh đấy!"
Tôi : "..."
Hai người cãi nhau ỏm tỏi.
Mấy phòng khác đều mở cửa sổ ra hóng chuyện.
Họ còn hùa theo trêu chọc.
Được bạn trai dỗ dành, cuối cùng cô gái kia cũng miễn cưỡng quay về phòng.
Lúc đi ngang qua cửa phòng tôi , cô ta còn đá vào cánh cửa một cái.
Tôi nhún vai.
Đây chính là lý do tôi rất ít khi làm người tốt việc tốt .
Đêm dần về khuya.
Tôi dán bùa lên cả cửa chính lẫn cửa sổ rồi chuẩn bị đi ngủ.
Ngủ thì vẫn phải ngủ nếu không những ngày tiếp theo sẽ chẳng còn sức lực.
Tôi ngủ đến nửa đêm, đột nhiên bên tai truyền đến tiếng gió rít.
Tôi chợt nhớ ra mình quên đóng cửa sổ.
Tôi bèn lồm cồm bò dậy đi đóng cửa.
Trong vô thức, tôi liếc nhìn cái giếng kia một cái.
Thế mà tấm đá đậy trên miệng giếng lại biến mất rồi !
Lộ ra miệng giếng tối om như mực.
Cái giếng này quả nhiên có vấn đề!
Tôi rón rén mở cửa xuống lầu.
Khi đi trong hành lang tĩnh mịch, chóp mũi cứ vương vấn một mùi tanh nhàn nhạt.
Khi tôi đến bên giếng lại ngạc nhiên phát hiện tấm đá đã được đậy lại một cách thần kỳ.
Tôi đi vòng quanh cái giếng cạn một vòng.
Chẳng phát hiện được gì cả.
Chỉ ngửi thấy mùi tanh nồng nặc lan tỏa trong không khí.
5
Ngày hôm sau , bữa sáng là tiệc buffet, không còn ai đứng canh chừng nữa.
Tôi vui vẻ cùng sư huynh gặm bánh mì mang theo.
Ăn cơm xong, lúc sắp xuất phát, tôi phát hiện trên xe lại trống thêm hai chỗ.
Tôi chợt nhớ ra , sáng nay vẫn chưa thấy cặp tình nhân kia đâu .
Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.
"Hướng dẫn viên, đừng đi vội! Chúng tôi chưa đủ người mà!"
Gã hướng dẫn viên nam dường như biết ngay tôi đang nói đến ai, cười hì hì bảo: "Tối qua đôi trẻ cãi nhau , chia tay rồi . Sáng sớm tinh mơ đã bỏ về rồi !"
Mọi người trên xe dường như đều nhớ lại cảnh cãi vã tối qua của hai người họ, người một câu tôi một câu bàn tán như chuyện phiếm.
Họ còn thi thoảng liếc trộm tôi nữa.
Tôi không nói thêm gì nhưng trong lòng lại nâng cao cảnh giác.
Cô gái kia nếu muốn rời đi thì nhất định phải đi qua cửa phòng tôi .
Đêm qua vì chuyện cái giếng cạn mà nửa đêm về sáng tôi chẳng ngủ được .
Nếu có người đi lại thì chắc chắn tôi sẽ nghe thấy.
Cặp tình nhân kia có lẽ đã xảy ra chuyện rồi !
Tôi nói nhỏ với sư huynh Lý về phát hiện tối qua nhắc huynh ấy chú ý.
Huynh ấy lại kể với tôi một chuyện khác.
Sư huynh Lý bảo, nửa đêm qua huynh ấy thấy tôi đứng bên giếng.
Vừa định gọi tôi , thì thấy tôi đẩy tấm đá trên miệng giếng ra .
Huynh ấy tưởng tôi phát hiện ra gì đó, định mở cửa ra tìm tôi .
Nhưng đi được nửa đường, huynh ấy lại nhớ ra tôi chưa nhắn tin cho huynh ấy , lỡ tự tiện qua đó làm hỏng kế hoạch của tôi thì sao .
Thế là huynh ấy lại quay về.
Về phòng rồi , huynh ấy thấy tôi vẫn đứng bên miệng giếng, mà miệng giếng đã ở được bịt kín lại rồi .
Huynh ấy nhìn tôi , muốn nói lại thôi: "Đa Bảo, tuy anh gan bé nhưng chuyện như thế này , sau này em vẫn phải nói cho anh biết ."
"Em là con gái con đứa, không an toàn !"
Vẻ mặt tôi nặng nề nói : "Sư huynh , đó không phải là muội ."
Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của huynh ấy , tôi giải thích: "Đó là tấm đá nặng mấy trăm cân, nếu đập vỡ trực tiếp thì muội làm được ."
" Nhưng nếu bảo muội đẩy nó ra thì muội không làm nổi!"
Sư huynh Lý gật đầu như đã hiểu ra : "Muội nói đúng!"
Huynh ấy lại lo lắng nói : "Đa Bảo, giờ có kẻ giả mạo muội , lát nữa muội nhất định phải bám sát huynh , đừng để lạc nhau đấy!"
Sư huynh vừa dứt lời, trong xe bỗng tối sầm lại .
"Sương mù kìa!"
"Sương mù dày quá!"
6
Trong xe vang lên những tiếng hô kinh ngạc nối tiếp nhau .
Bên ngoài xe đột nhiên nổi sương mù dày đặc, thậm chí không nhìn rõ đường phía trước .
Mọi người nhao nhao ghé vào cửa kính nhìn ra ngoài.
Lúc đầu ai cũng rất phấn khích, tưởng mình đến đúng thời điểm mới có thể thưởng thức cảnh đẹp sương khói lờ mờ như chốn bồng lai tiên cảnh.
"Bộp!"
"Bộp bộp!"
Khi xe từ từ tiến về phía trước , bắt đầu có vật gì đó liên tục va đập vào cửa kính xe.
"Á! Cái gì c.ắ.n tôi thế này !"
Một người đàn ông chưa đóng cửa sổ bỗng nhảy dựng lên, liều mạng phủi phủi quần áo trên người .
Hai con côn trùng màu xám rơi xuống đất.
"Đóng cửa sổ lại , mau lên!"
Lúc này mọi người mới phát hiện, "sương mù" bên ngoài hóa ra là một loài bọ cánh cứng nhỏ màu xám.
Người trên xe hoảng loạn.
"Cái giống gì thế này !"
"Chuyện gì vậy chứ?"
Gã hướng dẫn viên nam cười trấn an mọi người : "Không sao đâu ! Đây là một loại bọ cánh cứng nhỏ thôi, không có độc."
Hắn nói xong, người đàn ông kia mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vẫn lên tiếng phàn nàn: "Anh phải nói trước một tiếng để chúng tôi đóng cửa sổ lại chứ."
Gã hướng dẫn viên nam xin lỗi với thái độ thành khẩn.
Hắn còn bảo lát nữa là hết bọ ngay ấy mà.
Quả nhiên một lát sau , "sương mù" đã tan.
Nhưng trong lòng tôi vẫn cứ thấy bất an.
Không biết có phải ảo giác hay không , tôi cảm thấy người đàn ông vừa bị c.ắ.n dường như gầy đi rất nhiều.
Lúc chuẩn bị xuống xe, tôi lại nhìn ông ta lần nữa.
Thế mà má ông ta đã hóp lại thấy rõ.