Chương 5 - Nhiệm Vụ Cứu Rỗi Phản Diện
Tôi giả vờ oán trách: “Anh ra ngoài lâu quá. Hai đứa không thấy anh, khóc hơn hai tiếng rồi.”
Tần Mục chần chừ, không động đậy.
Bình Bình và An An sốt ruột, vậy mà mơ hồ gọi được: “Ba, ba!”
Hốc mắt Tần Mục đỏ lên. Anh cúi người, một trái một phải bế hai cô bé lên, giống như đang ôm lấy bảo vật quý hiếm nhất thế giới.
Giọng hệ thống mừng rỡ vang lên: “Chỉ số muốn chết giảm xuống 95 rồi! 93! Vẫn đang giảm!”
13
Từ sau bữa tiệc sinh nhật trở về, Tần Mục bị bệnh, sốt khá nặng.
Đợi anh hạ sốt và gần khỏi.
Hai cô bé đã thành ra ai cũng không dỗ nổi nữa.
Hai cục nhỏ nằm bò trước cửa phòng Tần Mục, bàn tay bé xíu vỗ cửa, khóc gào rung trời.
“Ba! Ba!”
Tần Mục đeo khẩu trang, mở cửa cho các bé vào.
Hai cô bé đáng yêu còn đi chưa vững, mỗi đứa bưng một cốc đánh răng, được dì đỡ lảo đảo đi về phía Tần Mục.
“Ba!”
Bình Bình và An An cùng giơ cốc đánh răng về phía Tần Mục! Trong đôi mắt trong veo thấy đáy của chúng là sự quan tâm chân thành nhất.
Tình yêu Tần Mục dành cho chúng đã được trả lại gấp trăm gấp ngàn lần. Anh cảm động đến hốc mắt đỏ bừng, cầm lấy cốc đánh răng của Bình Bình.
Tôi vội ngăn: “Anh đừng uống!”
Tần Mục làm như không nghe thấy, ngửa đầu uống một ngụm!!
Anh nhíu mày: “Sao vị nước này lạ thế?”
Tôi bất lực nhìn anh: “Hai đứa múc trong bồn cầu đấy.”
Tần Mục: “!!!!”
Anh ho long trời lở đất!
An An vẫn giơ cao cốc đánh răng của mình!
Thấy bố uống nước của Bình Bình mà không uống của mình, hốc mắt cô bé dần đỏ lên, rồi òa khóc thật to!!
Tần Mục: “…”
Anh ném ánh mắt cầu cứu về phía tôi.
Tôi nhịn cười. Đã bảo anh đừng uống rồi mà!
14
Chu Hân Nghiên lại gọi điện cho Tần Mục.
Cô đang khóc.
Giọng nói lọt ra từ ống nghe, đứt quãng: “Tần Mục, xin lỗi, thật sự xin lỗi.”
Tần Mục vừa nghe điện thoại vừa nhìn chằm chằm Bình Bình và An An. Hai bé chỉ cần ho một tiếng là anh nhíu mày.
Chu Hân Nghiên khóc lóc kể một tràng. Tần Tiên tưởng cô bắt nạt bạch nguyệt quang của hắn, tức giận tát cô một cái.
Cuối cùng, cô khóc lóc cầu xin: “Tần Mục, anh có thể tới ở bên em không?”
Trong nguyên tác, Tần Mục lập tức chạy tới bên cô.
Tôi cực kỳ không thích Chu Hân Nghiên. Bởi vì trong nguyên tác, Tần Mục đưa cô ra nước ngoài, bảo vệ cô kín như bưng, còn bản thân ở lại trong nước đối đầu trực diện với Tần Tiên.
Kết quả Chu Hân Nghiên không chịu nổi, tự chạy về nước làm hòa với Tần Tiên, khiến Tần Mục trông chẳng khác gì trò cười.
Tần Mục bị cô đâm sau lưng, để Tần Tiên bắt được cơ hội, sai người tông gãy chân anh.
Lần này, Chu Hân Nghiên không cứu Tần Mục ở bờ biển, Tần Mục cũng không nhúng tay vào chuyện tình cẩu huyết của hai người họ. Anh không tranh giành gì với Tần Tiên, vậy nên cũng không kết thù quá lớn với hắn.
Tôi nhìn ra trên mặt Tần Mục có chút mất kiên nhẫn.
Tần Mục qua loa nói: “Nếu cô thấy phiền thì ra ngoài giải khuây một chút, chú ý an toàn.”
Nói xong, anh dứt khoát cúp máy.
Điện thoại bị ném lên thảm chơi của trẻ con.
Tôi không nhịn được hỏi: “Anh không đi an ủi cô ấy à?”
Tần Mục kỳ lạ nhìn tôi một cái: “Cô ấy là người trưởng thành, có thể tự chăm sóc mình. Chị em nó đều sốt cao, sao tôi có thể đi được?”
Bình Bình và An An đều vừa tiêm vắc xin, đồng thời sốt cao.
Tần Mục một tay bế một đứa dỗ dành, một giây cũng không dám rời mắt. Thỉnh thoảng anh lại phải đo nhiệt độ cho hai con gái, căn bản không rảnh để ý Chu Hân Nghiên.
15
Bà Tần bắt đầu ra tay.
Công ty của Tần Mục đầu tiên là từng khách hàng hợp tác một hủy đơn, sau đó đến cả ban quản lý tòa nhà văn phòng cũng tới gây chuyện.
Công ty của anh vẫn đang ở giai đoạn phát triển, hiển nhiên rất khó đối đầu với tập đoàn Tần thị.
Mỗi ngày Tần Mục trở về đều đầy vẻ mệt mỏi, nhưng việc đầu tiên anh làm khi bước vào cửa vĩnh viễn là rửa tay rồi bế con.
Cặp song sinh đã tròn một tuổi, biết nói vài từ đơn giản.
Hôm đó, hai cô bé vì tranh một chiếc xe trượt do cửa hàng tặng mà đánh nhau. Bình Bình cào mặt An An, An An túm tóc Bình Bình.
Hai cục nhỏ đều khóc nức nở, nhưng chẳng ai chịu nhường ai.
Thật ra trong nhà có rất nhiều đồ chơi và xe trượt, thậm chí còn tốt hơn cái được tặng, nhưng chúng cứ nhất định tranh cái đó!
Tần Mục dỗ thế nào, hai cục nhỏ cũng tuyệt đối không buông tay.
Tôi nghe tiếng khóc đến phát phiền, bước lên không nói hai lời xách chiếc xe trượt lên, vung tay ném thẳng ra ngoài cửa.
Bình Bình và An An sững ra một chút, rồi sụp đổ òa khóc.
Tần Mục trợn to mắt, lần đầu tiên nổi giận với tôi: “Sao cô lại ném nó đi!!”
Tôi nghiêm mặt: “Hai đứa còn tranh đồ nữa thì không ai được chơi!”
Tần Mục tức đến hốc mắt hơi đỏ, không thèm nhìn tôi một cái, bế hai cô bé xuống dưới lầu đi dạo cho khuây khỏa.
Ban đầu anh không muốn để ý tới tôi, nhưng nửa tiếng sau vẫn phải gọi điện cho tôi.
Giọng Tần Mục hơi gượng gạo: “Cô có biết trong khu mình, nhà nào nuôi chó Golden không?”
Tôi nghe bên anh toàn tiếng khóc oe oe: “Hả? Anh hỏi cái này làm gì?”
Tần Mục rất bất lực: “Bọn tôi đi dạo ở tầng một. Chị được sờ chó Golden, em chưa sờ được nên đang khóc.”
Tôi nhịn cười nói cho anh biết.