Chương 5 - Nhện Nhả Vàng Và Cáo Sáu Đuôi
Hơi thở của anh giống như mật ong tan chảy, nóng bỏng chảy dọc bên cổ tôi, nơi đi qua làn da như bị những dòng điện nhỏ li ti châm vào.
Theo bản năng tôi ngẩng đầu lên, nhưng sau gáy lại bị anh giữ lấy, hoàn toàn không thể lùi.
“Có thể không?”
Giọng anh vừa thấp vừa khàn, mang theo sức mê hoặc kỳ lạ.
Tôi ngửi thấy mùi hương rất nhạt trên người anh.
“Tôi…”
Tôi vừa thốt ra một chữ, đầu lưỡi anh đã tiến vào.
Nụ hôn đến vừa gấp vừa sâu, mang theo khát khao bị kìm nén quá lâu.
Bàn tay anh siết chặt sau gáy tôi, đầu ngón tay ấn vào hõm xương cổ, không chừa cho tôi chút khoảng trống nào để lùi lại.
Cả người tôi bị anh ôm vào lòng, giống như rơi vào một tấm lưới được đan bằng nhiệt độ và ham muốn.
“Chủ nhân…”
“Chủ nhân sờ em đi… sờ em một chút được không?”
Anh nắm lấy một tay tôi, đặt lên eo bụng mình.
Cơ bụng săn chắc, phập phồng dữ dội theo nhịp thở, cơ bắp dưới da căng cứng.
Tôi nhẹ nhàng đặt tay lên.
Cả người anh run dữ dội một cái, hai tay siết lại, giữ chặt eo tôi.
“Chủ nhân… ha…”
Anh ngửa đầu, yết hầu trên chiếc cổ trắng như sứ chuyển động dữ dội, vệt đỏ từ đuôi mắt lan thẳng tới vành tai, xuống bên cổ.
Vừa thuần khiết vừa quyến rũ.
Rõ ràng là anh chủ động trước, lúc này lại giống như bị tôi bắt nạt đến thảm, hàng mi dài ướt át rũ xuống, che đôi mắt tím phủ một lớp sương mờ.
Anh tha thiết nhìn tôi: “Chủ nhân, giúp em một chút, được không?”
“Cậu…”
Nhưng anh không cho tôi trốn.
Những ngón tay thon dài giữ cằm tôi, xoay mặt tôi trở lại.
Đôi mắt tím chứa đầy vẻ tủi thân ướt át: “Chủ nhân đã nói rồi, sẽ chấp nhận tất cả dáng vẻ của em.”
“Sao có thể lừa em chứ…”
Anh cắn lấy dái tai tôi, đầu răng nhẹ nhàng nghiền qua.
Toàn thân tôi run lên.
Anh tiếp tục nói, giọng nhỏ đến mức chỉ còn hơi thở: “Em buồn thì sẽ không nhịn được mà quấn chủ nhân lại…”
“Bọc thành một cái kén, không cho bất kỳ ai nhìn thấy.”
“Nhưng như vậy chủ nhân sẽ không thoải mái.”
Anh cụp mắt nhìn tôi, hàng mi dài đến quá mức, sắc tím trong đôi mắt như thủy tinh đang tan chảy.
“Cho nên em muốn chủ nhân tự nguyện.”
Tôi mím môi: “Tôi tự nguyện, nhưng cậu phải cho tôi chút thời gian chứ.”
“Cậu thế này, tôi sợ mình không chịu nổi.”
“A Thuật, phải thu hình thái nửa nhện của cậu lại thì mới được lên giường nhé…”
Chỉ Thuật ngoan ngoãn gật đầu, nửa thân dưới hình nhện chậm rãi biến thành một đôi chân thon dài.
Chỉ là…
“Quần của cậu đâu?”
Tôi đỏ mặt quay đầu đi.
Chỉ Thuật vô tội nhìn tôi: “Chủ nhân chỉ bảo em biến thành người, đâu có nói phải biến ra quần áo.”
Tôi: …
Không đợi tôi nói gì, anh đã bế ngang tôi lên.
“Chủ nhân, đêm dài lắm, phải kịp thời tận hưởng.”
10
Trong không gian chật hẹp chỉ còn tiếng hô hấp và nhịp tim hòa vào nhau.
Ngoài cửa sổ, bóng đêm đặc quánh, những sợi tơ vàng trong phòng phát ra ánh sáng lập lòe.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy anh ghé sát bên tai, nhẹ giọng nói: “Chủ nhân, chỉ cần mình em thôi, được không?”
“Đừng cần cáo, cũng đừng cần những con nhện khác.”
“Chỉ cần Chỉ Thuật thôi, được không?”
Tôi đang ngủ ngon lành trở mình, vừa hay chui vào lòng anh.
Tôi “ừ” một tiếng.
Anh lại như nhận được lời hứa lớn lao nhất trên đời, ôm tôi chặt hơn, khẽ bật cười.
“Không được nuốt lời đâu nhé.”
“Chủ nhân tốt của em.”
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng