Chương 12 - Nhành Hoa Định Mệnh
Gió lạnh gào thét thổi qua.
Đây là đêm khuya sâu thẳm nhất trước lúc bình minh.
Sương đêm thấm ướt xiêm y, một mảng lạnh lẽo.
Tâm trí ta càng lúc càng thanh tỉnh.
Tiết gia, phủ Tướng quân, kinh thành, đều bị ta hung hăng bỏ lại phía sau.
Trong luồng thiên quang tờ mờ.
Đường viền của cổng thành hiện ra.
Cao lớn và câm lặng.
Ta không mảy may do dự, xông thẳng ra ngoài.
Khoảnh khắc móng ngựa đạp qua cửa thành.
Như có thứ gì đó đứt gãy từ phía sau.
Có lẽ là cuống rốn của vận mệnh.
Ta ngẩng đầu nhìn mặt trăng.
Trên bình nguyên bao la.
Mặt trăng cũng hóa thành một vì sao nhỏ bé.
Không còn là con mắt u sầu rỏ lệ lơ lửng trên không trung chốn chu môn thâm viện nữa.
Trúc Tâm à Trúc Tâm.
Thì ra, thiên địa lại lớn lao đến vậy.
…
Dưới Thập lý đình, một con ngựa lặng lẽ đứng chờ.
Ngân giáp khoác trên người, trường thương tựa xéo.
“Thư viết cũng khá giống đấy.”
Mạnh Trường Hoan đánh giá ta.
Phong trần mệt mỏi, thần sắc lại vô cùng sáng rỡ.
Nàng ngoài ý muốn nhướng mày.
“Ta suýt chút nữa là định quay lại vớt cô rồi.”
“Không cần.”
Ta hất cằm.
“Một chút phiền phức nhỏ mà thôi.”
Nàng không vặn hỏi thêm, ném túi nước cho ta.
“Uống đi.”
Nước rất lạnh, xuôi theo yết hầu trôi xuống.
Nhịp tim đập dữ dội dần dần bình ổn.
Ta mới muộn màng phát giác.
Trời sáng rồi.
Ánh ban mai xuyên thấu đêm dài, đổi mới cả nhân gian.
Mạnh Trường Hoan xoay người lên ngựa.
Ngoảnh lại nhìn ta.
“Đi không?”
“Đi.” Ta cười đáp.
“Việc lên đường quan trọng hơn.”
Chuyện cũ không đáng nhắc đến.
Trời đất bao la.
Tiền lộ, ánh ban mai đang chớm rạng.