Chương 3 - Nhân viên cứu mạng và cái giá phải trả

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Châu Chấn Hoa dường như có chút bất ngờ trước phản ứng của tôi, rốt cuộc ông ta cũng ngẩng đầu lên, nhìn tôi một cách chính thức.

“Hứa Nặc, tôi biết cô hiến m/ a0 cho Tư Tư, công ty cảm ơn cô. Nhưng công ty là công ty, quy định là quy định, không thể vì cô lập công mà phá vỡ nguyên tắc.”

Ông ta khựng lại, dường như cảm thấy lời mình nói rất có lý.

“Đối xử bình đẳng, đó là nguyên tắc quản lý công ty của tôi.”

Đối xử bình đẳng.

Hay cho câu đối xử bình đẳng.

Tôi liều mạng vì con gái ông ta, ông ta lại nói với tôi về sự bình đẳng.

Giây phút này, đối với ông ta, đối với công ty này, tâm tôi đã chết hoàn toàn.

Mọi ấm ức, phẫn nộ, không cam lòng, đều biến mất.

Thay vào đó, là một sự bình tĩnh và dứt khoát chưa từng có.

“Tôi hiểu rồi, Châu tổng.”

Tôi nói.

“Cảm ơn ông đã dạy tôi đạo lý này.”

Nói xong, tôi quay người bước đi, không một chút lưu luyến.

Châu Chấn Hoa nhìn theo bóng lưng tôi, hơi nhíu mày, dường như cảm thấy phản ứng của tôi đã nằm ngoài tầm kiểm soát của ông ta.

Nhưng ông ta không nói gì.

Có lẽ trong mắt ông ta, cảm xúc của một nhân viên bình thường, chẳng có chút trọng lượng nào.

Tôi quay lại chỗ ngồi của mình.

Đồng nghiệp xung quanh đều giả vờ đang bận, nhưng tai ai cũng vểnh lên.

Tôi mở máy tính, không để ý đến bất kỳ ai.

Tôi tạo một file Word mới.

Tiêu đề: Đơn từ chức.

Nội dung:

Kính gửi Châu tổng:

Vì lý do cá nhân, tôi là Hứa Nặc, kể từ hôm nay, chính thức từ chức khỏi mọi chức vụ trong công ty.

Kính mong phê duyệt.

Ký tên, ngày tháng.

Làm một mạch xong xuôi.

Không oán trách, không giải thích, thậm chí không có một câu khách sáo thừa thãi nào.

Đối với một công ty đã làm tôi chết tâm, nói thêm một chữ cũng là lãng phí.

Tôi nhấn in.

Máy in phát ra tiếng rè rè nhè nhẹ, một tờ giấy A4 còn nóng hổi từ từ trượt ra.

Tôi cầm tờ giấy đó lên.

Mỗi chữ trên đó đều đại diện cho sự dứt khoát của tôi.

Tôi cầm nó, một lần nữa đi về phía phòng Tổng giám đốc.

Lần này, tôi không thèm gõ cửa.

03

Tôi đẩy thẳng cửa phòng làm việc của Châu Chấn Hoa bước vào.

Ông ta đang nghe điện thoại, thấy tôi xông vào, lông mày nhíu lại thành một cục, ánh mắt lộ rõ sự không vui.

Ông ta nói với đầu dây bên kia “Đợi một chút”, rồi che ống nghe lại, hạ giọng quát tôi.

“Hứa Nặc, cô không hiểu quy củ à? Vào phòng không biết gõ cửa sao?”

Tôi không để ý đến lời trách móc của ông ta.

Tôi bước đến trước mặt ông ta, đặt tờ đơn từ chức vẫn còn mang theo hơi ấm lên trước mặt ông ta.

Động tác rất nhẹ, nhưng âm thanh rất vang.

“Bốp” một tiếng, giống như một cái tát.

Châu Chấn Hoa sững sờ.

Ông ta cúi đầu nhìn bốn chữ to “Đơn từ chức”, con ngươi đột ngột co rút.

“Cô có ý gì đây?”

“Ý trên mặt chữ.”

Tôi nhìn ông ta, giọng điệu lạnh lẽo, không mang theo một tia cảm xúc.

“Tôi từ chức, ngay lập tức, ngay bây giờ.”

Sắc mặt Châu Chấn Hoa lập tức trở nên rất khó coi, sự phẫn nộ của kẻ bề trên khi bị thách thức quyền uy khiến cơ mặt ông ta khẽ co giật.

“Làm loạn!”

Ông ta cao giọng.

“Chỉ vì 2000 tệ đó thôi sao? Cô đến mức này à? Tầm nhìn của cô chỉ nhỏ bé như vậy sao?”

Tôi cười.

“Châu tổng, ông sai rồi.”

Tôi nói.

“Không phải vì 2000 tệ, mà là vì chính bản thân tôi.”

Tôi chỉ vào tờ thông báo phạt vẫn còn để bên tay ông ta.

“2000 tệ này, coi như tôi tự mua cho mình một bài học. Cũng coi như là tiền bồi thường nghỉ việc tôi trả cho công ty.”

Tôi nhấn mạnh ba chữ “tiền bồi thường”.

“Chúng ta thanh toán xong rồi.”

Châu Chấn Hoa bị nghẹn họng trước những lời của tôi, chắc có lẽ ông ta chưa từng bị một nhân viên nào cãi lại như vậy.

Sự phẫn nộ của ông ta lên đến đỉnh điểm.

“Được, tốt lắm!”

Ông ta vồ lấy cây bút trên bàn, rồng bay phượng múa ký hai chữ “Đồng ý” lên đơn từ chức của tôi, rồi ném mạnh trở lại trước mặt tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)