Chương 1 - Nhãn Thân Phận Bí Ẩn
Tôi có thể nhìn thấy nhãn thân phận thật sự mà mọi người che giấu.
Trên đầu bảo vệ khu nhà hiện lên dòng: 【Lính quân đội xuất ngũ】. Anh shipper giao đồ ăn lại là 【Cậu ấm nhà giàu ẩn thân】.
Trên đường về nhà lúc đêm khuya, một bà cụ ngã xuống đất, tôi ngồi xổm xuống đỡ bà ta.
Bà ta cười hiền từ, chỉ vào sâu trong con hẻm.
Tôi quay đầu nhìn một cái, đến khi ngoảnh lại.
Nhãn của bà ta đã thay đổi.
Nền đen chữ đỏ: 【Sát nhân liên hoàn · Con mồi đã mắc câu】.
Một con dao đã dí vào eo tôi.
Nhưng bà ta không biết rằng.
Trong khóe mắt tôi, ở đầu hẻm đang có một người chạy ngang qua.
Nhãn trên đầu người đó là: 【Cựu đặc chủng binh · Đang chạy bộ đêm】.
Trong thành phố này, bí mật của tất cả mọi người đều không thể che giấu.
Ít nhất là không thể che giấu trước mắt tôi.
【Chương 1】
Tăng ca đến một giờ sáng, tôi lê thân thể mệt đến sắp rã rời ra khỏi công ty.
Gió đêm tháng ba vẫn còn mang theo hơi lạnh, thổi đến mức khiến tôi rùng mình.
Tôi tên là Lâm Dã, một nhân viên công ty nhỏ bình thường đến không thể bình thường hơn.
Điều duy nhất không bình thường chính là thứ đôi mắt tôi có thể nhìn thấy.
Trên đầu mỗi người đều lơ lửng một dòng nhãn.
Nhãn của đa số mọi người đều rất bình thường: 【Chó tăng ca · Muốn nghỉ việc】, 【Mẹ toàn thời gian · Đang lo âu】, 【Sinh viên đại học · Suy sụp vì ôn thi cuối kỳ】.
Nhưng thỉnh thoảng cũng có vài người khác biệt.
Ví dụ như lão Trương, bảo vệ khu nhà tôi. Trông ông ấy hơn năm mươi tuổi, ngày nào cũng vui vẻ trò chuyện với các dì các bác.
Nhãn trên đầu ông ấy là: 【Binh vương xuất ngũ · Từng tham gia nhiệm vụ tuyệt mật · Chiến công được niêm phong hồ sơ】.
Lần đầu tiên nhìn thấy, tôi suýt nữa ném cả gói hàng trong tay đi.
Lại ví dụ như anh shipper ngày nào cũng giao đồ ăn cho tôi. Anh ta cưỡi xe điện, da bị nắng phơi đến đen nhẻm.
Nhãn của anh ta là: 【Cậu ấm nhà giàu ẩn thân · Tài sản gia tộc trăm tỷ · Ngày thứ 47 trải nghiệm cuộc sống】.
Có một thời gian tôi còn nghi ngờ năng lực của mình bị lỗi.
Nhưng lâu dần, tôi phát hiện năng lực này chưa từng sai.
Nó giống như một công cụ gian lận, giúp tôi có được góc nhìn Thượng đế trong thành phố này.
Chỉ là, tôi chưa từng nghĩ sẽ dùng nó để làm gì.
Cho đến tối nay.
Tôi đi theo con đường cũ — băng qua phố Vạn Hòa, rẽ vào hẻm Quế Hoa, đi thêm hai trăm mét nữa là đến cửa sau khu nhà.
Hẻm Quế Hoa rất hẹp, hai bên là những dãy nhà cũ, đèn đường hỏng mất một nửa, chỉ còn ngọn đèn cuối hẻm là còn sáng, tỏa ra ánh vàng mờ ảo.
Tôi vừa đi vừa cúi đầu lướt điện thoại, tiếng bước chân vang vọng trong con hẻm.
Rồi tôi nhìn thấy bà ta.
Một bà cụ tóc trắng xóa, ngồi trên xe lăn — không đúng, là bị ngã ra khỏi xe lăn.
Nửa thân người bà ta nằm bò trên đất, chiếc xe lăn bị lật nghiêng sang một bên.
Trên đầu bà ta hiện lên hai nhãn: 【Bất lực】, 【Đau quá】.
Tôi theo bản năng bước nhanh tới.
“Bà ơi, bà có sao không ạ?”
Tôi ngồi xổm xuống, định đưa tay đỡ bà.
Bà ta ngẩng đầu lên, những nếp nhăn trên mặt dồn lại thành một nụ cười hiền từ.
“Cô bé, cảm ơn cháu nhé…”
Giọng bà run rẩy, như thể sắp đứt quãng đến nơi.
“Nhà bà ở đâu ạ? Để cháu cõng bà về.”
Bà ta đưa bàn tay gầy guộc, chỉ vào sâu trong con hẻm.
“Ở… phía trước…”
Tôi nhìn theo hướng ngón tay bà, sâu trong hẻm tối om, chẳng thấy gì cả.
Tôi nhíu mày, cảm thấy có gì đó không ổn.
Rồi tôi quay đầu lại.
Ngay khoảnh khắc đó.
Nhãn trên đầu bà ta thay đổi.
【Bất lực】 và 【Đau quá】 tan biến như mực loang.
Thay vào đó là một dòng chữ nền đen chữ đỏ mà tôi chưa từng thấy:
【Sát nhân liên hoàn · Con mồi thứ 23 · Đã mắc câu】
Máu trong người tôi đông cứng lại trong giây lát.
Não bộ còn chưa kịp phản ứng thì ở bên eo đã truyền đến một cảm giác lạnh lẽo.
Cái lạnh đặc trưng của kim loại, xuyên qua lớp áo mỏng chạm vào da thịt.
“Đừng động đậy.”
Giọng bà ta thay đổi.
Không còn run rẩy nữa.
Mà trầm thấp, bình thản, như một con rắn độc ẩn nấp bấy lâu cuối cùng cũng thò lưỡi ra.
“Ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không đau.”
Tôi cứng đờ người.
Mồ hôi lạnh lập tức túa ra, thấm ướt cả lưng áo.
Tim đập loạn nhịp, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi cảm nhận được mũi dao đang từ từ ấn mạnh hơn.
Chỉ cần nhấn thêm một chút nữa là sẽ đâm xuyên qua da.
“Đứng dậy, đi vào trong.”
Bàn tay kia của bà ta túm lấy gấu áo tôi.
Tôi cắn chặt đầu lưỡi, ép mình phải bình tĩnh.
Nhãn.
Phải nhìn nhãn.
Tôi nhìn chằm chằm vào sâu trong hẻm —
Ở đó, trong bóng tối có một bóng người đang xổm.
Nhãn của hắn là: 【Đồng bọn · Chịu trách nhiệm xử lý xác chết · Công cụ ở trong xe】
Hai người.
Tôi bị hai kẻ kẹp giữa.
Không thể chạy thoát.
Đi tới là đồng bọn, đi lui thì…
Khoan đã.
Khóe mắt tôi quét về phía đầu hẻm.
Một bóng người vừa chạy ngang qua.
Tốc độ rất nhanh, mặc quần short thể thao và áo ba lỗ, tai đeo tai nghe.
Nhãn trên đầu người đó sáng rực:
【Cựu đặc chủng binh · Phục vụ 12 năm · Chạy bộ đêm vòng thứ 3】
Tim tôi đập mạnh một cái.
Chính là lúc này.
Chỉ có một cơ hội duy nhất.
Bỏ lỡ, tôi sẽ trở thành con mồi thứ 23.
“Đừng… đừng giết cháu…” Tôi cố tình làm giọng mình run rẩy, cơ thể run lên bần bật.
“Cháu có tiền… cháu đưa tiền cho bà…”
“Im miệng.” Bà già thấp giọng quát, “Đi vào trong.”
Sự chú ý của bà ta dồn hết vào tôi.
Mũi dao hơi dịch chuyển vị trí một chút.
Chính là kẽ hở này —
“CỨU VỚI!!! GIẾT NGƯỜI!!!”
Tôi dùng hết sức bình sinh, hét lên một tiếng xé lòng.
m thanh va đập trong con hẻm, khiến màng nhĩ tôi đau nhức.
Cùng lúc đó, tôi bất ngờ xoay người, dùng khuỷu tay phải thúc mạnh ra sau.
Khuỷu tay đập trúng cổ tay bà ta, tôi cảm nhận được con dao rạch qua hông mình —
Một cơn đau rát ập đến.
Nhưng tôi không quan tâm nữa.
Tôi vắt chân lên cổ chạy về phía đầu hẻm.
“Quay lại đây cho tao!”
Phía sau vang lên tiếng gầm của mụ già, hoàn toàn không giống một người già.
Tên đồng bọn sâu trong hẻm cũng động đậy, tiếng bước chân nặng nề đuổi theo.
Nhưng tôi chỉ nhìn chằm chằm vào bóng người ở đầu hẻm.
Anh ta dừng lại.
Tháo tai nghe, nhìn vào trong hẻm.
Tôi thấy dưới nhãn của anh ta xuất hiện thêm một dòng chữ nhỏ:
【Phán đoán đe dọa · Đã xác định nguồn âm · Tiến vào trạng thái chiến đấu】
Anh ta hành động.
Không do dự, không quan sát.
Mà là lao thẳng vào trong.
Tốc độ nhanh đến mức không giống con người.
Tôi thậm chí không nhìn rõ động tác của anh ta —
Anh ta lướt qua tôi, một luồng gió mạnh tạt vào mặt.
Phía sau vang lên một tiếng động trầm đục.
“Aaaa—!”
Tiếng hét thảm thiết của mụ già.
Tôi lảo đảo quay đầu lại, thấy người đàn ông đó một tay bóp chặt cổ tay cầm dao của mụ già, tay kia siết cổ bà ta, nhấc bổng cả người lên khỏi mặt đất.
Con dao rơi xuống đất, phát ra tiếng kim loại lanh lảnh.
Tên đồng bọn thấy vậy định quay đầu chạy.
Anh đặc chủng binh không thèm quay đầu lại.
Anh ta vơ lấy chiếc xe lăn dưới đất, một tay quăng mạnh ra sau.
Chiếc xe lăn xoay vòng trên không, đập chính xác vào lưng tên đồng bọn.
Hắn ngã nhào ra đất, phát ra tiếng rên rỉ.
Toàn bộ quá trình không quá năm giây.
Tôi tựa vào tường, thở dốc, vết thương bên hông đau rát.
Nhưng tôi còn sống.
Tôi nhìn xuống tay mình — vẫn đang run.
Rồi ngẩng lên nhìn anh đặc chủng binh.
Anh ta một tay khống chế mụ già, quay lại nhìn tôi.
Vẻ mặt không cảm xúc.
“Báo cảnh sát.”
Anh ta chỉ nói đúng ba chữ.
Khi tôi lấy điện thoại ra, tay run đến mức suýt không bấm đúng số.
Nhưng mắt tôi vẫn nhìn chằm chằm vào nhãn trên đầu mụ già.
【Sát nhân liên hoàn · Người thứ 22 đã chết · Phẫn nộ · Sơ suất rồi】
Người thứ hai mươi hai.
Trước tôi, đã có hai mươi hai người chết dưới tay bà ta.
Tôi là người thứ hai mươi ba.
Suýt chút nữa, tôi chỉ còn là một dòng chữ không cảm xúc trên mặt báo.
“Một cô gái đi một mình đêm khuya bị sát hại trong hẻm, hung thủ đang bỏ trốn.”
Tôi nhấn phím 110.
【Chương 2】
Cảnh sát đến rất nhanh.
Hai chiếc xe cảnh sát chặn ở đầu hẻm, đèn xanh đỏ nhấp nháy khiến cả con hẻm sáng trưng.
Tôi được một cảnh sát trẻ đưa sang một bên làm biên bản, những người khác đang khám nghiệm hiện trường.
Anh đặc chủng binh — anh ta tên là Chu Mãnh — bị một nhóm cảnh sát khác vây quanh hỏi chuyện.
Suốt quá trình, anh ta đều không lộ cảm xúc, trả lời ngắn gọn, súc tích, giống như đang báo cáo nhiệm vụ.
Hông tôi bị rạch một đường, không sâu, nhưng máu vẫn rỉ ra.
Nhân viên cấp cứu dán cho tôi một miếng băng cá nhân, nói không cần khâu.
Tôi gật đầu một cách hững hờ, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm vào những cảnh sát vừa đến.
Nhãn.
Tôi đang xem nhãn của họ.
Đa số đều bình thường — 【Cảnh sát hình sự · 3 năm công tác · Tăng ca ngày thứ 6】, 【Phụ tá cảnh sát · Muốn chính thức · Áp lực lớn】.
Nhưng có một người khiến tôi lạnh sống lưng.
Một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặc thường phục, kẹp điếu thuốc trên tay đi tới.
Nhãn của ông ta là:
【Nội gián · Mỗi tháng nhận 50 triệu từ tổ chức · Chịu trách nhiệm tiêu hủy chứng cứ】
Hơi thở tôi nghẹn lại.
Chiếc cốc giấy trong tay suýt thì bị bóp méo.
Ông ta đi đến trước mặt mụ già, ngồi xổm xuống nhìn một cái, rồi đứng dậy thì thầm vài câu với người bên cạnh.
Tôi thấy dưới nhãn của ông ta xuất hiện thêm một dòng —
【Đang xác nhận: Nhân chứng có biết quá nhiều không】
Ông ta đang nhìn tôi.
Ánh mắt rất hờ hững, như thể chỉ đang lướt qua một người qua đường không quan trọng nào đó.
Nhưng tôi biết, đó không phải là hờ hững.
Đó là đánh giá.
Tôi lập tức cúi đầu, giả vờ như “quá hoảng sợ, vẫn chưa hoàn hồn”.
Tay vẫn run — cái này không cần diễn, vì tôi run thật.
“Cô bé.”
Ông ta đi tới.
Giọng nói rất ôn hòa, trên mặt là nụ cười quan tâm.
“Sợ lắm đúng không? Nói cho chú biết, cháu đã nhìn thấy những gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ông ta.
Nụ cười của ông ta rất chân thành.
Nếu không có dòng chữ trên đầu, tôi tuyệt đối không thể nhận ra bất kỳ sơ hở nào.
“Cháu… cháu chỉ đi ngang qua thấy bà cụ ngã nên muốn đỡ… rồi bà ấy lấy dao dí vào eo cháu…”
Tôi cố tình nói lắp bắp ánh mắt né tránh, cố gắng thể hiện sự hoảng loạn của một nạn nhân bình thường.
“Chỉ vậy thôi sao?” Ông ta nhìn chằm chằm tôi, “Không thấy gì khác?”
“Không… không có ạ.”
Tôi lắc đầu, lắc rất mạnh.
Ông ta nhìn tôi hai giây.
Rồi cười.
“Được rồi, về nhà nghỉ ngơi cho khỏe, nếu cần chúng tôi sẽ liên lạc lại.”
Ông ta vỗ vai tôi, rồi quay người rời đi.
Bàn tay vỗ lên vai tôi khiến tôi cảm thấy như có một con rắn lạnh lẽo bò qua.
Tôi nhìn theo lưng ông ta, nhìn dòng chữ trên đầu.
【Nội gián · Mỗi tháng nhận 50 triệu từ tổ chức · Chịu trách nhiệm tiêu hủy chứng cứ】
Tổ chức.
Bà già kia có tổ chức chống lưng.
Mà tổ chức này đã cài cắm “đinh” vào trong hàng ngũ cảnh sát.
Một sát nhân liên hoàn giết hai mươi hai người mà mãi không bị bắt.
Giờ thì tôi biết tại sao rồi.
Tôi nắm chặt nắm đấm.
Không được nói.
Hiện tại tuyệt đối không được nói.
Nếu tôi chỉ đích danh ông ta ngay lúc này, không có bất kỳ chứng cứ nào, ngược lại sẽ làm lộ năng lực của mình — một người có thể nhìn thấy bí mật của tất cả mọi người.
Đó không phải là giữ mạng, mà là tự nộp mạng.
Tôi phối hợp làm xong biên bản, từ chối đề nghị đến bệnh viện, một mình đi bộ về khu nhà.