Chương 3 - Nhận Nhầm Tình Yêu
Chàng lại nhìn cây gậy đánh cầu trong tay Tô Lạc Lạc, nói:
“Huống hồ hôm nay mọi người tới đây để đánh mã cầu. Những chuyện khác, ngày sau chúng ta sẽ tự mình từ từ giải quyết!”
“Nhìn dáng vẻ oai hùng của quận chúa liền biết cầu kỹ nhất định rất tốt. Nếu đã vậy, chúng ta đấu một trận đi?”
Ta biết cầu kỹ của Tạ Cửu Tiêu trước nay vô cùng xuất chúng. Xem ra chàng muốn nhân cơ hội này trút giận thay biểu muội, giáo huấn Tô Lạc Lạc một phen.
Ta vội muốn nhắc nhở Tô Lạc Lạc:
“Lạc Lạc, hôm nay đa tạ muội, nhưng muội không cần làm nhiều việc như vậy vì ta. Ta đã rất cảm kích sự quan tâm của muội rồi!”
“Tỷ cứ yên tâm, trong lòng muội tự có tính toán.”
Tô Lạc Lạc khinh miệt cười với Tạ Cửu Tiêu:
“Đấu thì đấu. Chẳng lẽ bản quận chúa còn sợ ngươi hay sao?”
“Cố Tri Thu, trong đội của bản quận chúa còn thiếu một người, tỷ có tham gia không?”
Ta còn chưa trả lời, Tạ Cửu Tiêu đã khinh thường bật cười:
“Nàng ta căn bản không biết đánh mã cầu.”
Tô Lạc Lạc lại cười nhạo:
“Ngươi đang nói nhăng nói cuội gì vậy? Mã cầu của Tri Thu đánh hay nhất, từ trước đến nay chưa từng thua!”
Tạ Cửu Tiêu nghe xong, dùng vẻ mặt không thể tin nổi nhìn ta.
Đương nhiên chàng không biết ta biết đánh mã cầu.
Kiếp trước chàng và ta thủy hỏa bất dung, nói chưa được hai câu đã cãi nhau đến long trời lở đất.
Chàng chưa từng bằng lòng bước lại gần ta dù chỉ nửa bước.
Ta cũng không muốn thể hiện bản thân trước mặt chàng.
Sao chàng có thể biết cầu kỹ của ta thật ra rất tốt?
Vốn dĩ hôm nay ta không định tham gia trận mã cầu này, nhưng đột nhiên nhớ tới đủ loại lạnh nhạt mà chàng đã dành cho ta ở kiếp trước.
Lại nhớ tới trước khi chết, ta cãi nhau với chàng mà cuối cùng vẫn không cãi thắng.
Thật tức chết ta!
Ta cầm lấy gậy đánh cầu, nhanh nhẹn xoay người lên ngựa:
“Vậy thì đấu một trận!”
Tô Lạc Lạc cười đầy phóng khoáng.
“Đây mới là Cố Tri Thu mà ta quen biết!”
Còn Tạ Cửu Tiêu đứng bên cạnh nhìn ta, ánh mắt có chút thất thần.
Chàng chẳng để ý biểu muội đang đứng bên cạnh dặn mình chú ý an toàn.
Ngược lại còn đi tới nói với ta:
“Ta lại không biết nàng còn biết thứ này.”
Ta khinh thường cười, nhân lúc chàng không phòng bị, lập tức xoay đầu ngựa, vung gậy đánh trúng quả cầu, đưa nó vào lưới.
Chàng giật mình, cảm thán:
“Cầu kỹ của nàng lại tốt đến vậy!”
Tô Lạc Lạc đứng bên cạnh châm chọc chàng một câu:
“Những chuyện ngươi không biết còn nhiều lắm. Vứt trân châu để chọn mắt cá, sau này có lúc ngươi phải hối hận!”
Ta nghiêng mắt nhìn sang, phát hiện sắc mặt Tạ Cửu Tiêu vô cùng phức tạp.
06
Trận mã cầu này, ta đánh đến vô cùng thống khoái.
Cuối cùng kết thúc bằng thất bại của đội Tạ Cửu Tiêu.
Tô Lạc Lạc cầm phần thưởng vừa thắng được, ném vào lòng ta.
“Cố Tri Thu, không được buồn nữa. Tỷ xem, vì muốn dỗ tỷ vui, muội đã nhường cả phần thưởng cho tỷ rồi.”
“Không phải muội dỗ dành tỷ đâu. Người tốt như tỷ xứng với nam nhi tốt nhất thiên hạ. Đừng vì một mối hôn sự không thành mà buồn lòng. Là hắn có mắt không tròng, nam nhân tốt vẫn còn rất nhiều! Tỷ đợi đó, lát nữa muội sẽ giới thiệu Nhị hoàng huynh cho tỷ. Huynh ấy đã ngưỡng mộ tỷ từ lâu rồi!”
Ta nhận lấy túi thơm kia, trong lòng dâng lên một dòng ấm áp.
Nàng vẫn đối xử tốt với ta giống như kiếp trước.
Kiếp trước, khi ta và Tạ Cửu Tiêu tranh cãi đến thủy hỏa bất dung, tất cả mọi người đều trách ta quá mạnh mẽ, bởi vậy mới đánh mất trái tim của phu quân.
Chỉ có nàng trước sau như một kiên định đứng về phía ta, đau mắng Tạ Cửu Tiêu.
Nàng còn nói, nếu không phải nhìn ra ban đầu ta cũng thích Tạ Cửu Tiêu, nàng đã sớm tác hợp ta với Nhị hoàng huynh của mình.
Nghĩ tới đây, hốc mắt ta hơi ươn ướt.
Ta vội lấy lại tinh thần, không để nước mắt rơi xuống.
Vừa ngẩng đầu lên, ta lại nhìn thấy Tạ Cửu Tiêu đang dùng ánh mắt phức tạp nhìn mình.
Biểu muội thì ở bên cạnh an ủi chàng:
“Thế tử đã rất lợi hại rồi, thua cũng không sao. Dù sao biểu tỷ cũng lợi hại như vậy!”
Chàng miễn cưỡng cười với biểu muội, nụ cười ấy lại còn khó coi hơn khóc.
Sau đó chàng đi tới gần, muốn nói chuyện với ta.
Ta không muốn để ý đến chàng, giả vờ như không nhìn thấy, quay đầu mỉm cười rạng rỡ với Tô Lạc Lạc:
“Ta biết rồi, đa tạ muội!”
“Biết là tốt, không uổng phí một phen khổ tâm của muội!”
“Nhưng chuyện này vẫn chưa xong. Muội còn phải tiếp tục cho hắn một bài học. Dám bắt nạt hảo hữu của muội, muội phải cho hắn biết thế nào là lợi hại.”
Nói xong, nàng xoay người lên ngựa, trở lại sân tiếp tục đánh mã cầu.
Còn ta ngồi trong đình hóng mát bên cạnh, cùng mấy vị quý nữ vừa xem cầu vừa thưởng trà.
Bởi ta vừa thắng một trận, các quý nữ đều tranh nhau khen ngợi:
“Tri Thu muội muội đánh thật hay, ta thấy cầu kỹ của muội không hề thua kém Nhị hoàng tử.”
“Không sai, muội là người duy nhất ta từng thấy có cầu kỹ sánh được với Nhị hoàng tử!”
“Hôm nay vận khí thật tốt. Vừa được xem cầu kỹ của Tri Thu muội muội, Nhị hoàng tử lại lên sân rồi!”
Ta nhìn theo tiếng nói của bọn họ.
Phát hiện Nhị hoàng tử mà bọn họ nhắc tới đang rạp người trên lưng ngựa, cổ tay vung gậy, xuyên qua giữa đám đông.