Chương 3 - Nha Hoàn Xinh Đẹp Của Lão Thái Thái
Chuyện hôn sự đương nhiên do lão thái thái, Nhị phu nhân và Tam phu nhân giúp lo liệu.
May mà thái độ Tần gia cũng rất sốt sắng.
Hai nhà coi như vừa gặp đã hợp.
Ngày Trung thu, ta học trù nương làm ít bánh trung thu.
Sau đó chọn mấy cái đẹp mắt mang đến cho lão thái thái.
Không ngờ Tống Triệt cũng đang ở đó.
Chúng ta đã có một thời gian không gặp.
Vừa gặp, ánh mắt hắn liền rơi trên người ta, vẻ mặt như cười như không.
Lòng ta căng thẳng.
Ta đặt hộp thức ăn xuống rồi định lui ra.
Lão thái thái lại gọi ta lại:
“Chạy cái gì? Hiếm khi con xuống bếp, nói cho ta nghe xem làm thế nào.”
Ta đành cắn răng nói vài câu:
“Chủ yếu là trộn nhân với làm vỏ bánh. Nếu vỏ mềm quá thì hấp không ngon…”
Lão thái thái nếm một miếng, mắt sáng lên:
“Ừm, lần đầu làm mà được thế này là rất khá rồi.”
Nói xong, bà đưa cho Tống Triệt một cái.
Tống Triệt cười lạnh một tiếng, khẽ cắn một miếng.
Còn chưa nói ngon hay dở.
Bên ngoài đã có người đến báo, nói Tần gia đưa lễ đến.
Bà tử nhà Tần còn đặc biệt cầm theo một hộp thức ăn:
“Lão phu nhân, đây là bánh trung thu Tam tiểu thư nhà chúng nô tỳ đặc biệt học danh trù làm, xin người nếm thử.”
Lão thái thái cười gật đầu:
“Tam tiểu thư có lòng rồi.”
Tống Triệt nếm một miếng bánh trung thu của Tần tiểu thư, tán thưởng:
“Tiểu thư quả nhiên khéo tay, hương vị rất ngon.”
Nói xong, hắn bẻ đôi chiếc bánh ta làm, ghét bỏ ném sang một bên, nói với ta:
“Tay nghề thế này mà ngươi cũng dám mang lên?”
Cả phòng im lặng trong chốc lát.
Ta chỉ cảm thấy nhịp tim mình nặng trĩu, từng nhịp đều đè xuống.
Sắc mặt lão thái thái không tốt lắm.
Nhưng vì người Tần gia còn ở đây, không tiện nổi giận, chỉ xua tay:
“Thôi thôi, con bé lần đầu làm, đương nhiên không thể so với Tần tiểu thư. Lui xuống đi.”
Ta cúi đầu, khẽ nói:
“Lão thái thái và thiếu gia nói đúng.”
“Nô tỳ tay nghề vụng về, làm các vị chê cười rồi.”
Sau đó ta khuỵu gối hành lễ, xoay người lui ra ngoài.
Ta cứ đi mãi về phía sau, cho đến tận hậu viện.
Ánh trăng sáng trong.
Mặt đất như phủ một lớp sương bạc.
Xuân Hạnh đuổi theo, buồn bã nói:
“Đại thiếu gia sao có thể như vậy? Tỷ một lòng hiếu kính, làm cả buổi chiều, còn bị bỏng nữa! Vậy mà ngài ấy lại làm tỷ mất mặt trước bao nhiêu người… ngài ấy…”
Ta hít sâu một hơi, ngồi phịch xuống bậc thềm, bình thản nói:
“Thôi, đừng buồn. Muội nhìn ta đi, ta cũng đâu buồn…”
Tống Triệt chẳng qua muốn nắm mọi cơ hội để chèn ép ta.
Muốn ta đừng đắc ý.
Càng đừng mơ quyến rũ lấy lòng hắn.
Nhưng ta đã nghĩ thông rồi.
Hắn xem thường ta là chuyện của hắn.
Lòng ta là của chính ta.
Ta đưa bánh trung thu còn lại cho Xuân Hạnh.
Một miếng khác, ta tự bẻ ra bỏ vào miệng.
Nhân đậu đỏ này ngọt biết bao.
Trăng hôm nay tròn biết bao.
Vì hắn mà tức giận mới là không đáng!
Ngày hôm sau, ta quỳ trước mặt lão thái thái.
“Đại thiếu gia xem thường nô tỳ. Chuyện này vẫn nên thôi đi ạ.”
“Nô tỳ biết người thương nô tỳ, nhưng nô tỳ chỉ cầu một cuộc sống bình yên…”
Lão thái thái im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng gật đầu:
“Ta vốn tưởng nó là người có thể phó thác… Có lẽ ta già rồi, nhìn lầm…”
“Chuyện này cứ bỏ qua đi.”
Được bà đồng ý.
Ta chỉ cảm thấy tảng đá lớn trong lòng cuối cùng cũng được buông xuống.
Nhưng vừa ra khỏi viện, ta đã thấy Tống Triệt đứng ở cửa.
Ánh mắt hắn âm trầm u tối, đang nhìn ta không chớp mắt.
Chương 2
Tống Triệt chặn ở cửa, như một bức tường.
Ánh trăng chiếu từ sau lưng hắn đến, kéo bóng hắn dài ra, gần như phủ kín cả người ta.
Ta không nói gì, vòng qua hắn định đi.
Nhưng cổ tay lại bị hắn nắm chặt.
Lực rất mạnh, như muốn bóp nát xương ta.
“Thanh Y.”
Hắn gọi tên ta, giọng ép rất thấp, mang theo ý nghiến răng nghiến lợi.
“Bị ta nói vài câu đã muốn đi?”