Chương 29 - Nhà Họ Chu Có Quy Củ Gì
“Lần đầu tiên xào rau thì cháy đen nồi. Lần thứ hai lau nhà thì làm đổ nước lênh láng cả hành lang.”
“Tôi mới nhận ra, những việc trước kia ngày nào chị cũng làm, mệt mỏi đến nhường nào.”
“Bát cơm nguội với cái đầu cá đuôi cá của chị, bây giờ nghĩ lại tôi cũng thấy nghẹn lòng.”
“Tô Niệm, chị giỏi hơn tôi quá nhiều.”
Tôi đọc xong tin nhắn đó.
Trích lại một câu.
“Đi làm đi. Làm một người tự nuôi sống được bản thân mình. Hơn tất thảy mọi thứ.”
Cô ta trả lời một chữ “Vâng”.
Không có thêm câu nào nữa.
Chương 28
Một tháng sau khi ly hôn.
Quán mì của mẹ chính thức mở rộng.
Mặt bằng bên cạnh đã được thuê lại, đập thông bức tường ngăn cách.
Sáu chiếc bàn giờ đã thành mười bốn chiếc.
Tuyển thêm một người phụ việc, họ Vương, là một cô gái mới ngoài hai mươi, tay chân rất nhanh nhẹn.
Ngày khai trương, tôi xin nghỉ nửa ngày đến phụ giúp.
Triệu Lâm cũng đến. Còn mang theo một bó hoa.
“Dì Hà ơi, khai trương cửa hàng mới! Chúc dì làm ăn phát đạt!”
Hà Tú Lan cười không khép được miệng.
“Cảm ơn cháu, cảm ơn cháu! Ngồi đi ngồi đi, trưa nay mỗi đứa một bát mì bò, dì mời!”
Cửa tiệm mới sáng sủa hơn hẳn trước kia.
Cửa sổ lau chùi sạch bong kin kít.
Bếp gas cũng là đồ mới.
Biển hiệu cũng được làm lại.
Bốn chữ “Quán mì Lão Hà”, chữ vàng trên nền đỏ.
Tôi tính toán giúp mẹ, với lượng khách hiện tại sau khi mở rộng lợi nhuận ròng hàng tháng có thể đạt mười hai đến mười lăm nghìn tệ.
Nửa năm là có thể thu hồi toàn bộ vốn đầu tư.
Hà Tú Lan vừa thái khối bột mì, vừa nói chuyện với tôi.
“Con gái, bản kế hoạch của con hiệu quả thật đấy. Tháng này khách đông hẳn lên.”
“Công trường bên cạnh bắt đầu khởi công rồi, buổi trưa công nhân toàn ra đây ăn mì.”
“Tiểu Vương tay chân cũng lanh lẹ, mẹ nhàn đi bao nhiêu.”
Tôi ngồi trong quán đối chiếu sổ sách giúp bà.
Ghi chép từng khoản một rõ ràng mạch lạc.
Triệu Lâm ở bên cạnh ăn mì, húp sùm sụp.
“Niệm Niệm, cái đầu óc tài chính của cậu đúng là không phải để trưng cho đẹp.”
“Làm kế hoạch cho mẹ cậu mà chuyên nghiệp như làm báo cáo kiểm toán ấy.”
Hà Tú Lan cười.
“Thế chứ lại. Con gái dì, từ nhỏ đã thông minh rồi.”
Tôi nhìn họ cười.
Trong lòng ấm áp lạ thường.
Buổi chiều về đến căn hộ.
Chị Tiền gửi một tin nhắn.
“Tô Niệm, quý tới có một dự án liên phòng ban, Giám đốc đích thân chỉ định cô phụ trách. Ngày mai đến phòng tôi bàn chi tiết nhé.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó.
Trả lời hai chữ “Vâng ạ”.
Rồi đặt điện thoại xuống.
Đứng ngoài ban công.
Trời sắp tối rồi.
Những dãy đèn của thành phố đang lần lượt thắp sáng.
Những tòa nhà cao tầng phía xa, những con phố gần ngay trước mắt, và cả tiếng cười đùa của đám trẻ con chạy nhảy dưới nhà vọng lên.
Tôi tựa người vào lan can.
Đón lấy cơn gió mát rượi.
Hai tháng trước.
Tôi đứng trong căn bếp nhà họ Chu, tựa lưng vào bệ bếp, đợi cả nhà ăn xong.
Một bát cơm nguội, một đĩa đầu cá đuôi cá.
Bây giờ.
Tôi đứng ở ban công nhà mình.
Trong túi có tiền. Trên vai có chức vụ. Sau lưng có mẹ. Bên cạnh có bạn bè.
Trên bàn có bữa cơm tự tay nấu.
Muốn ăn gì thì ăn.
Muốn ăn lúc nào thì ăn.
Không cần phải đợi bất kỳ ai.
Tôi khẽ cười.
Quay vào nhà.
Tự nấu cho mình một bát mì.
Mì thủ công mẹ dạy.
Nước dùng trong vắt. Sợi mì dai ngon.
Bên trên có thêm một quả trứng ốp la.
Ngồi trước bàn ăn.
Bàn ăn của riêng tôi.
Cơm nóng hổi.
Đèn ấm áp.
Ăn miếng đầu tiên.
Ngon tuyệt.
Chương 29
Ba tháng sau.
Mùa thu.
Dự án theo quý của công ty đã hoàn thành. Khâu điều phối liên phòng ban, tổng hợp dữ liệu, xuất báo cáo, tất cả đều do tôi dẫn dắt nhóm trực tiếp bàn giao.
Giám đốc nêu tên tuyên dương trong cuộc họp lớn.