Chương 8 - Nhà Hàng Xóm Mượn Đến Bao Giờ
Trần Kiến Dân đáp: “Cứ cất đi đã. Cô ta mà làm ầm lên, thì cứ bảo cô ta nợ tiền sửa nhà.”
Đoạn video đến đây, sự khinh miệt trên mặt Trần Kiến Dân cuối cùng cũng vỡ vụn. Tưởng Quế Phân bật dậy: “Mày quay lén bọn tao!”
Hứa Kiều lập tức đáp: “Camera lắp trong phòng khách căn nhà thuộc sở hữu của Lâm Tri Hạ, thiết bị đã tồn tại từ trước. Các người tự ý vào nhà người khác khi chưa được phép, không thể quay ngược lại chỉ trích chủ nhà lưu trữ hình ảnh gia đình được.”
Chiếc điện thoại trong tay Trần Lộ thõng hẳn xuống. Vừa nãy cô ta còn đang quay. Bây giờ ống kính đang chĩa xuống sàn nhà. Trần Hạo tháo mũ xuống, trán lấm tấm mồ hôi.
Thẩm Nghiên An lùi lại nửa bước: “Tri Hạ, em nghe anh giải thích.”
Tôi không nhìn anh ta: “Giải thích với cảnh sát ấy.”
Chuông cửa reo. Mã Hồng như bị kim chích, bật ngay dậy: “Để tôi mở cửa.”
Hai viên cảnh sát bước vào.
Tôi lần lượt đưa giấy chứng nhận nhà đất, CCCD, lịch sử báo án và tài liệu bằng chứng. Nói năng rõ ràng. Không khóc. Không ầm ĩ. Người trưởng thành giải quyết vấn đề, không dựa vào giọng to. Dựa vào bằng chứng vững chắc.
Cảnh sát kiểm tra thông tin nhà của tôi trước. Sau đó quay sang hỏi gia đình Trần Kiến Dân về nguồn gốc việc vào ở. Trần Kiến Dân vẫn muốn bám lấy tờ thỏa thuận mượn nhà.
“Chúng tôi chỉ mượn nhà ở nhờ, có thỏa thuận đàng hoàng.”
Cảnh sát nhìn sang tôi: “Chị có từng ký thỏa thuận này không?”
“Không.”
Hứa Kiều bổ sung: “Chúng tôi đã chuẩn bị nộp đơn xin giám định bút tích, công ty tổ chức tiệc cưới còn lưu giữ bản gốc chữ ký gần đây của Lâm Tri Hạ, có thể dùng để đối chiếu.”
Nghe đến “công ty tổ chức tiệc cưới”, sắc mặt Thẩm Nghiên An xám ngoét.
Cảnh sát hỏi tiếp: “Nguồn gốc hộp trang sức thì sao?”
Tôi lấy danh sách di vật của mẹ, video quay trước khi đi, và bức ảnh cũ của hộp trang sức ra. Trong bức ảnh, mẹ tôi đang ngồi trên giường bệnh, ôm chiếc hộp gỗ đó trên tay.
Tôi nói: “Đó không phải là trang sức đắt tiền, đó là di vật của mẹ tôi.”
Trong lúc cảnh sát đang xem video, Trần Kiến Dân vẫn ngoan cố cãi chày cãi cối: “Cái hộp đó chưa chắc đã nằm ở chỗ chúng tôi.”
Tôi mở đoạn video tiếp theo.
Sáng ngày hôm sau, Tưởng Quế Phân ngồi trước bàn trang điểm của tôi. Bà ta mở hộp trang sức, lấy chiếc vòng vàng đeo vào tay mình. Trần Lộ đứng cạnh cười: “Mẹ, cái vòng này kiểu quê mùa thật, nhưng vàng là vàng thật đấy.”
Tưởng Quế Phân bảo: “Cứ đeo tạm đi, dù sao nó cũng không có ở đây.”
Phòng khách không ai nói tiếng nào.
Bác Châu từ trên ghế sofa đứng dậy, sắc mặt rất khó coi. “Kiến Dân, ông làm thế này là quá đáng rồi đấy.”
Trần Kiến Dân lườm ông ấy: “Ông bớt xen mồm vào đi.”
Bác Châu không ngồi lại. “Tôi đến để làm chứng, chứ không phải đến để giúp ông cướp nhà người ta.”
Câu nói này giống như xé toạc một lỗ hổng trong căn phòng. Cuốn sổ ghi chép trong tay Mã Hồng rớt xuống đất. Cô ta khom lưng nhặt, nhặt hai lần mới cầm chắc được.
Cảnh sát nhìn Tưởng Quế Phân: “Hộp trang sức hiện đang ở đâu?”
Tưởng Quế Phân cứng họng: “Tôi không biết.”
Trần Hạo đột ngột lên tiếng: “Ở trong xe bố tôi.”
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào cậu ta. Tưởng Quế Phân cuống lên: “Mày nói linh tinh gì thế!”
Trần Hạo vò chặt chiếc mũ trong tay: “Mẹ, đừng diễn nữa. Hôm đó mẹ bảo con cất hộp đó vào cốp xe, nói là đợi chị ấy ký thỏa thuận xong thì mới trả.”
Trần Kiến Dân vỗ mạnh một cái xuống bàn trà: “Câm miệng!”
Trần Hạo cắn răng: “Con không câm. Lúc đầu bố mẹ bảo chỉ ở vài bữa, sau đó lại bắt con lên nhóm chửi chị ấy, con không làm. Hôm nay lại còn ép chị ấy ký tên, con không tham gia nữa.”
Đây là vết nứt đầu tiên. Không lớn. Nhưng đủ để tất cả mọi người trong phòng nhìn thấy sự bẩn thỉu bên trong.
Cảnh sát yêu cầu Trần Kiến Dân dẫn đường xuống lấy hộp trang sức. Ông ta không chịu nhúc nhích.
Một viên cảnh sát khác nhìn thẳng vào ông ta: “Hợp tác đi.”
Trần Kiến Dân cuối cùng cũng phải đứng lên. Lúc bước ra đến cửa, ông ta ngoái đầu nhìn tôi: Lâm Tri Hạ, cô cạn tàu ráo máng quá rồi đấy.”
Tôi đáp: “Cửa là do ông cạy, không phải tôi.”
Ông ta không nói thêm lời nào nữa.
Lúc lấy hộp trang sức từ cốp xe Trần Kiến Dân ra, bên ngoài có khá nhiều chủ hộ đứng xem.
Chiếc vòng vàng vẫn còn. Bản sao giấy tờ nhà cũng vậy. Thẻ khám bệnh mẹ để lại, bị Tưởng Quế Phân đem ra lót ly nước, mép thẻ ướt một mảng.
Tôi nhận lại hộp, không khóc. Hứa Kiều giúp tôi cho hộp vào túi nilon. Cô ấy quay sang chửi Tưởng Quế Phân: Đến di vật của mẹ người ta mà bà cũng lấy, tay bà không biết đau à?”
Tưởng Quế Phân cãi cùn: “Ai biết đó là cái gì, tôi tưởng là đồ linh tinh thôi.”
Trần Lộ trốn sau đám đông, nói nhỏ: “Mẹ, đừng nói nữa.”
Tưởng Quế Phân quay sang mắng con gái: “Mày sợ cái gì? Nó ăn thịt được mày à?”
Trần Lộ không dám hó hé thêm.
Cảnh sát đưa những người liên quan về đồn lấy lời khai. Trước khi đi, Thẩm Nghiên An kéo tôi lại.
“Tri Hạ, anh không giống bọn họ.”