Chương 6 - Nhà Bên Kia Cửa Sổ
Chú ấy bắt đầu từ từ chấp nhận hiện thực, cũng quen với việc tôi luôn ở bên cạnh.
Người phụ trách quá trình phục hồi chức năng của chú Huy là một nữ bác sĩ họ Thẩm.
Bác sĩ Thẩm hơn ba mươi tuổi, khí chất dịu dàng, nói chuyện nhỏ nhẹ.
Cô ấy cầm bệnh án bước vào phòng bệnh, mỉm cười hỏi:
“Hôm nay cảm thấy thế nào? Chân vẫn còn đau không?”
Chú Huy ngồi bên giường, có chút không tự nhiên kéo ống quần xuống, che vết sẹo lại.
“Đỡ hơn nhiều rồi, không còn đau lắm.”
Bác sĩ Thẩm tự nhiên ngồi xổm xuống, đưa tay ấn vào bắp chân chú ấy.
“Sức cơ vẫn còn hơi yếu. Sau khi trở về cũng phải kiên trì tập nâng chân, không được lười đâu nhé.”
Chú Huy nhìn gương mặt nghiêng chăm chú của cô ấy, vành tai hơi đỏ lên.
“Làm phiền cô rồi, bác sĩ Thẩm.”
Bác sĩ Thẩm đứng dậy, mỉm cười dịu dàng.
“Đây là công việc của tôi.”
Cô ấy quay đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy dịu dàng.
“Quỳnh Hoa chăm sóc anh rất tốt. Anh có một cô con gái nhỏ chu đáo thế này, thật sự rất có phúc.”
Chú Huy sững người một lát, sau đó gật đầu như ngầm thừa nhận.
Tôi nhìn hai người họ, trong lòng âm thầm vui đến nở hoa.
10
10
Từ ngày hôm đó, chú Huy trở nên tích cực hơn trong việc phục hồi chức năng.
Mỗi khi bác sĩ Thẩm đến kiểm tra phòng bệnh, chú ấy đều sửa sang quần áo bệnh nhân thật ngay ngắn từ trước.
Tôi nhạy bén nhận ra có chuyện, quyết định tác hợp cho hai người.
Tôi dùng tiền trúng xổ số, tới trung tâm thương mại chọn cho chú Huy hai bộ quần áo tươm tất.
Vài ngày trước khi xuất viện, tôi liên thủ với chú Béo, cố ép chú Huy ngồi lên ghế.
Chúng tôi cạo râu cho chú ấy thật cẩn thận, cắt một mái tóc ngắn gọn gàng.
Chú Huy sau khi thay quần áo mới có đường nét gương mặt cứng rắn, trông chẳng khác nào một người đàn ông trưởng thành, trầm ổn và đầy sức hấp dẫn.
Ngay cả khi bác sĩ Thẩm tới kiểm tra phòng bệnh, nhìn thấy chú ấy cũng sững sờ vài giây, vành tai hơi đỏ lên.
Bác sĩ Thẩm bước tới, giúp chú ấy điều chỉnh chốt trên đôi nạng.
“Độ cao này có thích hợp không? Vai có cảm thấy mỏi không?”
Chú Huy nắm lấy đôi nạng, đứng thẳng người.
“Rất thích hợp, hoàn toàn không mỏi.”
Bác sĩ Thẩm cúi đầu, nhanh chóng ghi chép vào bệnh án.
“Tốc độ hồi phục của anh nhanh hơn dự tính của tôi, ý chí rất mạnh mẽ, tiếp tục duy trì nhé.”
Gã béo đứng bên cạnh trêu chọc:
“Tất cả đều nhờ bác sĩ Thẩm của chúng ta y thuật cao minh, đúng là Hoa Đà tái thế!”
Bác sĩ Thẩm được khen đến mức hai má nóng lên, liên tục xua tay.
“Là do bản thân bệnh nhân cố gắng.”
Chú Huy trừng mắt nhìn gã béo, sau đó quay sang bác sĩ Thẩm.
“Sau khi tôi xuất viện, tôi mời cô ăn cơm.”
Bác sĩ Thẩm hơi sững sờ, sau đó thoải mái cong mắt cười.
“Được thôi, vậy tôi phải chọn một nơi đắt tiền mới được.”
Tôi phát hiện mỗi lần chú Huy nhìn thấy bác sĩ Thẩm, ánh mắt của chú ấy đều trở nên khác hẳn.
Một buổi chiều, bác sĩ Thẩm tới đưa bảng kế hoạch phục hồi chức năng.
Tôi cố ý ôm bụng.
“Ôi, bụng cháu đau quá, cháu phải đi vệ sinh.”
Tôi chạy như một cơn gió ra khỏi phòng bệnh, lén trốn bên ngoài khe cửa nhìn trộm.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người họ.
Chú Huy có chút luống cuống ngồi trên giường, ho khan một tiếng.
“Bình thường con bé không như vậy, có lẽ ăn phải thứ gì không sạch.”
Bác sĩ Thẩm kéo ghế ngồi xuống.
“Không sao, trẻ con dạ dày yếu.”
Cô ấy nhìn chân chú Huy.
“Thật ra anh không cần tạo áp lực quá lớn cho bản thân. Cho dù sau này hơi khập khiễng một chút thì cũng hoàn toàn không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường.”
Chú Huy cúi đầu, tự giễu kéo khóe môi.
“Trước đây tôi đã là một kẻ thô lỗ, bây giờ lại trở thành người què, đi trên đường cũng chỉ khiến người ta chê cười.”
Bác sĩ Thẩm kiên định lắc đầu, ánh mắt trong trẻo.
“Người tôi nhìn thấy là một người đàn ông không tiếc liều mạng để bảo vệ gia đình.”
Chú Huy ngẩng đầu, ánh mắt lập tức rơi vào đôi mắt dịu dàng của bác sĩ Thẩm.
“Cô không cảm thấy dáng vẻ này của tôi rất khó coi sao?”
Bác sĩ Thẩm khẽ bật cười.
“Vẻ bề ngoài có nghĩa lý gì, quan trọng là nơi này.”
Cô ấy chỉ vào vị trí trái tim.
Tôi đứng ngoài cửa nhìn họ, hốc mắt hơi nóng lên.
Cuối cùng chú Huy cũng buông bỏ được gánh nặng trong lòng.
Chú ấy bắt đầu chủ động trò chuyện với bác sĩ Thẩm, kể về những chuyện trước đây của mình, kể về việc học của tôi.
Bác sĩ Thẩm nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng còn trêu chọc vài câu.
Bầu không khí giữa hai người họ càng lúc càng hòa hợp.
Khi tôi trở lại phòng bệnh, chú Huy đang mỉm cười kể cho bác sĩ Thẩm nghe chuyện mất mặt trước đây của gã Béo.
Nhìn thấy tôi bước vào, chú ấy vẫy tay.
“Bụng còn khó chịu không?”
Tôi ra vẻ nghiêm túc lắc đầu.
“Không đau nữa, nhìn hai người trò chuyện là cháu khỏi rồi.”
Chú Huy nhẹ nhàng gõ lên trán tôi.
“Nhỏ mà lắm chiêu.”
Bác sĩ Thẩm đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo blouse trắng, khuôn mặt đầy ý cười.
“Vậy tôi đi làm việc trước, ngày mai gặp lại.”
Ánh mắt chú Huy vẫn dõi chặt theo bóng lưng cô ấy, khóe môi cong lên.
“Ngày mai gặp lại.”
11
11
Mối quan hệ giữa chú Huy và bác sĩ Thẩm tiến triển rất nhanh.