Chương 3 - Nhà Bên Kia Cửa Sổ
Người nhận thuốc quay lưng về phía tôi, vóc dáng cao lớn.
Bờ vai rộng, cánh tay xăm trổ đặc trưng, chính là chú Huy.
Trong đầu tôi vang lên một tiếng nổ lớn, những lời bác cả từng nói lập tức ùa về.
“Đám người giang hồ ấy tao quen rất rõ.”
Tôi bịt chặt miệng, nhanh chóng trốn sau cột điện.
Miệng bác cả không ngừng mấp máy, vẻ mặt vô cùng lấy lòng, giống như đang thương lượng chuyện gì đó.
Chú Huy hút một hơi thuốc, gật đầu.
Nước mắt tôi lập tức trào ra, bọn họ thật sự rất thân thiết.
Bác cả đòi bốn triệu, lúc này chú Huy gặp ông ta, có phải hai người đã thương lượng xong rồi không?
Tôi không biết mình đã đứng ở đó bao lâu, mãi đến khi bọn họ đi về hai hướng khác nhau, tôi mới dám cử động.
Trở về chỗ ở, tôi đứng trong bếp rửa rau, hai tay vẫn luôn run rẩy.
Tôi máy móc vò những lá rau, bóp nát cả mớ rau xanh đang còn nguyên vẹn.
Nếu là chú Huy, tôi có thể đưa số tiền ấy cho chú.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên trong năm năm qua tôi lại được cảm nhận cảm giác có người yêu thương như ba mẹ.
Ổ khóa vang lên.
Người đàn ông đầu trọc xách hai túi hoa quả đi vào, chú Huy và gã béo đi theo phía sau.
Tôi cố gượng cười, bưng rau vừa rửa xong đặt lên bàn.
“Chú Huy, mọi người tới rồi.”
Người đàn ông đầu trọc vừa thay giày vừa vui vẻ nói:
“Quýt hôm nay ngọt lắm, lát nữa cháu ăn nhiều một chút.”
Chú Huy không nói gì, đi tới ngồi trước bàn ăn.
Ánh mắt chú ấy nhìn thẳng vào tôi.
“Quỳnh Hoa, cháu trúng xổ số rồi đúng không?”
5
5
“Cháu dự định thế nào?”
Tôi nhắm mắt lại, nước mắt lập tức vỡ òa.
“Chú Huy, toàn bộ năm triệu cháu đều có thể đưa cho chú.”
Tôi siết chặt góc áo, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.
“Cháu chỉ cần chú giúp cháu đòi lại căn nhà của ba mẹ, được không ạ?”
Chú Huy rõ ràng sững sờ.
Chú ấy đột nhiên nhíu mày, giơ tay búng mạnh lên trán tôi.
“Cái đầu nhỏ của cháu cả ngày nghĩ lung tung những gì thế?”
“Chú đã nói muốn lấy tiền của cháu bao giờ?”
Tôi ôm cái trán đau nhức, ngơ ngác nhìn chú ấy.
“Bác cả nói hai người rất thân, bác ấy bảo cháu lấy tiền đổi căn nhà.”
Chú Huy khinh thường cười một tiếng, lấy điện thoại trong túi ra, nhấn nút phát.
Trong điện thoại vang lên giọng nói nịnh nọt của bác cả.
“Chú Huy, con bé đó đang ở chỗ chú, phiền chú giúp tôi khuyên nhủ nó được không?”
“Sau khi thành công, tôi chắc chắn sẽ gửi chú một phong bao thật lớn.”
Sau đó là câu trả lời lạnh nhạt của chú Huy.
“Căn nhà đó là ba mẹ con bé để lại cho nó. Ông là cái thá gì, dựa vào đâu mà chiếm giữ?”
Giọng bác cả lập tức trở nên vô lại.
“Nó chỉ là một con nhóc ranh thì biết cái quái gì! Tôi đã chuyển vào ở rồi, xem ai có thể đuổi tôi ra!”
“Người của khu phố tới khuyên, tôi chỉ cần nằm dưới đất không đứng dậy, bọn họ có thể làm gì được tôi!”
Đoạn ghi âm đột ngột dừng lại tại đó.
Chú Huy cất điện thoại, nhướng mày nhìn tôi.
“Hôm nay chú gặp ông ta chính là để ghi lại đoạn này.”
Tôi ngẩn người đứng tại chỗ, hai má nóng rát.
Tôi lại nghi ngờ một người đối xử tốt với mình như vậy.
“Chú Huy, cháu xin lỗi.”
Chú ấy đưa tay xoa tóc tôi, khóe môi mang theo ý cười.
“Mặc dù bọn chú trông không giống người tốt, nhưng vẫn chưa sa sút đến mức phải cướp tiền của một cô bé.”
“Tiền thì tự mình giữ cho thật kỹ, còn căn nhà, chúng ta sẽ đường đường chính chính đòi lại.”
Gã béo từ trong bếp bước ra, bưng một đĩa dưa hấu đã cắt sẵn.
“Đúng thế, chú Huy của cháu trước đây từng kết hôn, sau đó ly hôn, đứa trẻ cũng không giữ được.”
“Bao năm nay anh ấy nằm mơ cũng muốn có một đứa con gái.”
“Hôm đó thấy cháu gầy chỉ còn da bọc xương, anh ấy đau lòng đến mức cả đêm không ngủ được.”
“Anh ấy chỉ nghĩ, nếu đứa trẻ năm ấy của mình vẫn còn, thì dù phải liều mạng cũng không thể để nó chịu uất ức như vậy!”
Chú Huy cầm một quả quýt ném sang, trừng lớn mắt.
“Nhiều lời.”
Gã béo vững vàng bắt lấy quả quýt, cười hì hì, đặt đĩa dưa hấu xuống bàn.
“Có gì mà không thể nói chứ?”
Tôi cắn môi, mong chờ nhìn chú Huy.
“Chú Huy, cháu không còn nhà nữa.”
Chú Huy gắp một miếng dưa hấu đưa cho tôi.
“Nói nhảm, nơi này mãi mãi là nhà của cháu.”
Tôi nhận lấy miếng dưa hấu, nuốt cả nước mắt lẫn nước dưa ngọt ngào xuống.
“Cảm ơn chú Huy.”
Chú ấy tựa lưng vào ghế, giọng điệu chắc chắn.
“Ngày mai chú đưa cháu đi tìm luật sư. Có đoạn ghi âm này, căn nhà chắc chắn sẽ đòi lại được.”
6
6
Sáng hôm sau, chú Huy đưa tôi đi nhận thưởng, sau đó tiện đường chở tôi tới văn phòng luật sư.
Gã béo và người đàn ông đầu trọc cũng đi theo, ngồi trên ghế sofa trong phòng tiếp khách.
Người tiếp đón chúng tôi là một vị luật sư họ Trương đeo kính.
Chú Huy gửi đoạn ghi âm trong điện thoại cho luật sư Trương.
“Luật sư Trương, anh nghe thử xem, thứ này có thể làm bằng chứng không?”
Luật sư Trương đẩy kính, cẩn thận nghe hết.
“Đoạn ghi âm này rất quan trọng, chứng minh đối phương đã cưỡng ép chiếm giữ căn nhà, đồng thời không có quyền thừa kế hợp pháp.”
Tôi ngồi trên ghế, hai tay siết chặt vào nhau.
“Luật sư Trương, lúc giở thói vô lại, bác cả cháu chẳng sợ chết. Ông ta nói dù chết cũng sẽ không chuyển đi.”