Chương 8 - Nguyệt Lão và Những Sợi Dây Nhân Duyên
8
Sau vụ của Công chúa, Hoàng hậu triệt để tín nhiệm ta.
Chẳng bao lâu sau, trong cung tổ chức một buổi Thưởng Hoa yến.
Nói là thưởng hoa, kỳ thực chính là yến tiệc xem mắt.
Tất thảy thanh niên tài tuấn chốn kinh thành đều có mặt, Công chúa nấp sau bình phong, âm thầm đánh giá từng người.
Hoàng hậu sợ lại sinh biến, đặc biệt phái người tới đón ta.
“Niệm Niệm, ngươi giúp bổn cung ở trong tối quan sát, rốt cuộc ai mới là phu quân xứng lứa vừa đôi của Công chúa?”
Ta nấp sau hòn non bộ, đưa mắt lướt qua từng kẻ một.
Kẻ thứ nhất, dòng chữ:[Kẻ trăng hoa phong lưu. Nuôi thêm hai người bên ngoài.] — Không được.
Kẻ thứ hai, dòng chữ:[Tên cờ bạc. Nợ nần chồng chất.] — Không được.
Kẻ thứ ba, dòng chữ: [Bảo bối của mẹ. Cưới xong do bà bà định đoạt.] — Không được.
Kẻ thứ tư, dòng chữ: [Đồ ăn bám. Dòm ngó sính lễ của Công chúa.] — Không được.
Ta liên tiếp lắc đầu bốn bận, sắc mặt Hoàng hậu càng lúc càng tối sầm.
Đến kẻ thứ năm, một vị công tử vận nguyệt bạch trường bào đứng dưới gốc đào, an tĩnh thưởng trà, chẳng hề cùng ai hàn huyên dông dài.
Mắt ta lập tức sáng rực.[Thiên định lương phối! Nhân phẩm đoan chính! Sau khi thành thân yêu thương thê tử vô vàn! Không nạp thiếp! Không thiết lập thông phòng! Công chúa gả cho hắn có thể sống đến tám mươi tuổi!]
Ta ngoảnh mặt về phía Hoàng hậu, ra một thủ thế OK.
Hoàng hậu hơi khựng lại: ” cái đó là ý gì?”
“Là ý này ạ.” Ta giơ thẳng ngón tay cái.
Hoàng hậu tuy chẳng hiểu gì, nhưng thấy vẻ mặt chắc chắn của ta, liền quyết định tại chỗ.
Chưa qua mấy ngày, thánh chỉ trực tiếp ban xuống.
Về sau Công chúa gả qua đó, quả nhiên trôi qua viên mãn.
Phò mã không nạp thiếp, không sắm sửa thông phòng, mỗi sáng sớm đều vẽ mi cho Công chúa, ròng rã mười năm chưa từng đứt đoạn.
Công chúa gặp ai cũng khoe: “May mà bổn cung năm xưa nghe lời Niệm Niệm.”
Cọc hôn sự này vừa viên mãn, bên tai ta tức khắc vọng lại tiếng gào thét vì kích động đến vỡ giọng của lão già Nguyệt Lão:
“Công đức! Công đức về đến tay rồi!! Cuối cùng ngươi cũng làm nên hồn một vụ rồi!!”
Ta đứng trong tiểu viện, nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Thật không dễ dàng gì.
Phá bao nhiêu mối, mới thành công se duyên một mối đường đường chính chính.
Lão già Nguyệt Lão kia, sợ là phải ôm sổ công đức khóc ròng suốt ba ngày ba đêm.
Từ khi có Công chúa làm tấm bình phong vững chắc, chuyện buôn bán nhà ta một đường thăng tiến rực rỡ.
Toàn bộ thị trường mai mối chốn kinh thành, bị một đứa trẻ chín tuổi như ta thầu gọn.
Các bà mối kẻ thì bỏ nghề, người thì xin làm công cho ta.
Bà mối Trương ở phố Đông nay chuyên phụ trách đăng ký lịch hẹn cho nhà ta.
Tiểu viện rách nát trước kia, sửa sang khuếch trương rầm rộ, biến thẳng thành đại trạch ngũ tiến, lại còn tiếp tục xây thêm lùi về sau.
Ngưỡng cửa sắp bị đạp nát, người mang lễ vật đến xếp hàng kéo dài ra tận đầu ngõ.
Cha ta ngày nào cũng chắp tay sau lưng đi dạo trong viện, miệng lẩm bẩm: “Không ngờ tới, thực sự không ngờ tới, Thẩm mỗ ta đời này lại có ngày được ở căn nhà năm gian.”
Nương ta đáp: “Là do khuê nữ nhà ông kiếm được.”
“Ta đẻ ra cơ mà.”
Nương ta: “Không có ta ông đẻ được chắc?”
Nương ta vớ lấy cây chổi, cha ta co giò bỏ chạy.
Công chúa ra ngoài phó yến, sắc mặt hồng hào hệt như thoa phấn, ai thấy cũng phải thốt lên “Khí sắc Công chúa dạo này tốt quá”.
Công chúa liền thẹn thùng e ấp, cúi đầu mỉm cười.
Bà bà của nàng vốn dĩ nổi danh là người dễ chung đụng, trước kia con gái nhà ai gả vào đều được hưởng phúc, nào ngờ cuối cùng người rước về lại là Công chúa, quả thực là một bước lên mây.
Kể từ dạo đó, Công chúa đặc biệt thích kéo ta đi cùng tới các yến tiệc.
Đi đâu cũng dắt ta theo, hệt như dắt theo một món vật may mắn.
Ngoài miệng bảo là đưa ta đi mở rộng tầm mắt, kỳ thực là kéo ta đi làm cái loa hóng chuyện riêng cho nàng.
“Niệm Niệm, người mặc hồng y đằng kia, quan hệ phu thê nhà nàng ta thế nào?”
Ta liếc một mắt, buông lời gọn lỏn:
“Phu quân nàng ta bên ngoài nuôi tới ba ngoại thất, lại còn hốt trọn của hồi môn của nàng đem đi nuôi tiểu lão bà.”
Mắt Công chúa “xoẹt” một tiếng sáng rỡ, bưng chén trà tiến tới lân la dò la sự tình.
“Niệm Niệm, vị cài trâm hạc ngậm châu kia, con dâu nàng ta sống thế nào?”
“Nàng dâu thì hiền thảo, nhưng bà bà lại tàn độc.
Càng hoang đường hơn là — nhi tử của bà ta vốn chẳng phải do bà ta sinh ra, là năm xưa ôm về làm dáng môn diện đó.”
Miếng điểm tâm trong tay Công chúa suýt rơi lả tả xuống đất.
“Niệm Niệm, thế gia công tử đằng kia thì sao, trông có vẻ nhân mô cẩu dạng đấy?”
Ta cười lạnh.
“Nhân mô cẩu dạng? Hắn cùng vị thứ đệ chung chạ chung một ngoại thất, ba kẻ bọn họ sống chung dưới một mái nhà lận.”
Công chúa hít ngược một ngụm khí lạnh, vội vã kéo ta nhích lại gần: “Mau, nói thêm nữa đi!”
“Niệm Niệm, vị Tân Hầu gia vừa kế nhiệm kia, nhân duyên có tốt không?”
Ta chẳng thèm liếc kỹ:
“Tốt cái rắm. Hồng tuyến của hắn quấn vào một nam nhân, mà nam nhân đó lại chính là công tử của kẻ thù truyền kiếp mà cha hắn ghét cay ghét đắng nhất.”
Công chúa bịt chặt miệng, cười đến bả vai run rẩy.
“Niệm Niệm, muội nhìn đôi phu thê kia, ân ái mặn nồng biết bao.”
“Ân ái á? Trẻ con nhà họ chẳng phải chung một người cha đâu,
Một đứa là cốt nhục của biểu ca nàng ta, đứa kia là của trúc mã thanh mai, chỉ có vị phu quân của nàng ta là một mình bị che mắt.”
Công chúa suýt chút nữa thì phun nước trà, cuống quýt làm bộ uống nước để che đậy.
“Niệm Niệm, vị tài nữ tự xưng là thủ thân như ngọc kia…”
Ta cắt lời nàng:
“Hài tử của ả sắp biết đi mua nước tương rồi, đang gửi nhờ ở dưới quê kìa,
Vậy mà ngày nào cũng giả bộ thuần tình đi thả mồi câu các vị Hoàng tử.”
Công chúa nghe mà hai mắt bừng bừng hào quang, nhào tới ôm chầm lấy ta:
“Từ nay về sau các buổi yến tiệc muội nhất định phải đi cùng ta!
Không có muội ở đây, nhàn thoại nghe cũng chẳng thú vị gì nữa!”
Một buổi yến tiệc trôi qua Công chúa nạp vào bụng toàn chuyện ngồi lê đôi mách còn nhiều hơn cả điểm tâm trên bàn.
Có một lần nàng nắm lấy tay ta thủ thỉ: “Niệm Niệm à, hay là sau này muội gả cho nhi tử của bổn cung đi.”
“Có muội ở đây, bổn cung đời này không sợ thiếu kịch hay để xem.”
Ta: “… Công chúa tỷ tỷ, ta là Nguyệt Lão, không phải nông phu trồng dưa hóng chuyện.”
Hơn nữa năm nay ta vừa chín tuổi.
Nhi tử của nàng, đầu năm nay mới vừa chào đời.
Ta lớn hơn con trai nàng chẵn mười tuổi.
Ta nhìn cục bột nhỏ trên tay ma ma còn đang ợ sữa, lại nhìn dáng vẻ trịnh trọng của Công chúa,
Chân tâm thành ý buông lời:
“Tỷ tỷ, tỷ đùa đấy à?
Đợi đến lúc nhi tử tỷ đến tuổi cưới vợ, ta đã gần ba mươi rồi, con tỷ mới vừa trưởng thành.
Đến lúc đó ta làm vương phi của hắn, hay làm nương của hắn đây?”
Công chúa sững người, cúi đầu liếc nhìn tiểu oa nhi còn đang mút nắm đấm trong lòng, rồi ngẩng lên nghiêm túc đánh giá ta một vòng.
Trầm mặc hồi lâu, nàng kìm nén thốt ra một câu:
“… Cũng phải ha.”
Đêm đó, Nguyệt Lão báo mộng cho ta.
Lão già hỏi ta: “Ngươi bây giờ đổi nghề đi trồng dưa hóng chuyện rồi đấy à?”
“Không có, nghề nghiệp chính vẫn là kiếm công đức.”
“Thế sao ngày nào ngươi cũng theo chân Công chúa đi nghe nhàn thoại vậy?”
“Cái này gọi là duy trì mối quan hệ với khách hàng đó.”
Lão già trầm ngâm một lát: “Nhân gian các ngươi, phức tạp thật.”
HẾT.