Chương 5 - Nguyệt Hồng Tâm Ký

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ngươi là thứ gì, cũng xứng nhắc tới hai chữ phu quân?”

Sắc mặt Vệ Triết xám như tro tàn, ngay cả lời ngụy biện cũng không nói ra được.

“Ký nó.” Tiêu Mặc ra lệnh.

Vệ Triết nhìn thư hòa ly dưới đất, tay run đến mức không cầm nổi bút.

“Điện hạ, nếu thần ký, thể diện của Vệ gia…”

“Nếu ngươi không ký, ngày mai ngoài Ngọ môn, kẻ bị chém chính là cả nhà Vệ gia ngươi!”

Giọng Tiêu Mặc không lớn, nhưng mang theo sát ý nặng như sấm sét.

Vệ Triết hoàn toàn sụp đổ, cắn rách ngón tay, run rẩy ấn dấu máu lên thư hòa ly.

Tiêu Mặc cúi người nhặt tờ giấy ấy lên, thổi khô vết máu, rồi xoay người đi tới trước mặt ta.

Chàng nhét thư hòa ly vào tay ta, giọng bỗng mềm xuống.

“Bây giờ, nàng tự do rồi.”

Ta nhìn tờ giấy trong tay, lại nhìn Cố phủ hỗn loạn đầy sân, trong lòng lại không có chút nhẹ nhõm nào.

Ta lùi về sau một bước, kéo xa khoảng cách với chàng.

“Đa tạ điện hạ giải vây thay ta.”

Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt chàng.

“Thư hòa ly ta nhận. Nếu tội khi quân của Cố gia đã tra rõ, ta là đồng mưu, đương nhiên cũng nên chịu cùng tội. Điện hạ muốn giết muốn róc, thần phụ xin nghe theo.”

Đáy mắt Tiêu Mặc lóe lên một tia hoảng loạn.

“Thanh Giảo, nàng vẫn đang giận Cô sao?”

“Thần phụ không dám.”

Giọng ta xa cách.

“Ta chỉ muốn mang theo con của ta rời khỏi mớ hỗn độn này.

Vị trí Thái tử phi, điện hạ vẫn nên chọn người hiền lương khác đi.”

13

Tiêu Mặc không nổi giận, chỉ phất tay.

Cấm quân lập tức áp giải cha mẹ Cố gia, Cố Cẩm Du và Vệ Triết xuống dưới.

Trong sân thoáng chốc trống vắng, chỉ còn lại hai người chúng ta.

Tiêu Mặc ném thanh kiếm trong tay xuống đất, phát ra một tiếng choang trong trẻo.

Chàng tiến lên một bước, ta liền lùi lại một bước.

Cho đến khi lưng ta chạm vào cột hành lang.

Tiêu Mặc chống hai tay hai bên cột, vây ta trong bóng của chàng.

Chàng thu lại vẻ tàn bạo ban nãy, cúi đầu, giống như một đứa trẻ làm sai chuyện.

“Nàng cho rằng Cô cố ý dung túng Cố Cẩm Du, cố ý kéo dài đến bây giờ mới tới tìm nàng sao?”

Ta quay đầu đi không nhìn chàng.

“Chẳng lẽ không phải sao?

Điện hạ đã sớm nhận ra ta, nhưng vẫn nhìn ta chịu hết khinh thường ở Vệ gia, nhìn Cố Cẩm Du cầm giá y Thái hậu ban thưởng mà khoe khoang hống hách.

Điện hạ đang chờ một thời cơ tốt để tóm gọn Cố gia một mẻ phải không?”

“Phải, cũng không phải.”

Tiêu Mặc thở dài, hơi thở ấm áp rơi trên tóc trán ta.

“Khi Cô vừa sáng mắt lại, thị lực chưa hoàn toàn khôi phục. Đến khi Cô nhìn rõ tất cả sơ hở, thánh chỉ đã ban xuống rồi.”

Chàng vươn tay nắm vai ta, ép ta nhìn chàng.

“Sau lưng Cố gia liên quan tới nhà mẹ đẻ của Hoàng hậu, Vệ gia lại nắm binh quyền kinh doanh trong tay.

Nếu Cô vạch trần hấp tấp vào lúc đó, Hoàng hậu nhất định sẽ lấy tội khi quân ban chết cho nàng.”

“Cô muốn bảo vệ nàng, thì nhất định phải nhổ tận gốc cả Cố gia và Vệ gia.

Cô cần thời gian thu thập chứng cứ Vệ Triết ăn bớt quân lương, cần thời gian bố trí cấm quân.”

Hốc mắt Tiêu Mặc hơi đỏ.

“Thanh Giảo, Cô không phải đang chờ thời cơ giết người.

Cô đang chờ một thời cơ có thể quang minh chính đại cướp nàng trở về, khiến người trong thiên hạ không ai có thể chỉ trích nàng.”

Ta nhìn đôi mắt đỏ ửng của chàng, lớp băng cứng trong lòng bỗng nứt ra một khe.

“Nhưng… ta đang mang thai, lại là người đã hòa ly.”

Ta cắn môi.

“Người trong thiên hạ sẽ bàn tán Đông cung thế nào?”

Tiêu Mặc khẽ cười, kéo ta vào lòng.

“Nếu hoàng quyền không thể dùng để bảo vệ nữ nhân mình yêu, Cô cần vị trí Đông cung này để làm gì?”

Chàng cúi đầu, hôn lên đỉnh tóc ta.

“Nếu nàng không muốn vào cung, Cô sẽ mua một tòa nhà ngoài thành, ngày ngày tới nấu cơm cho nàng.

Nếu nàng nhất quyết muốn đi, Cô sẽ từ bỏ vị trí Thái tử, đi theo nàng.”

Mắt ta cay xè, cuối cùng không đẩy chàng ra nữa.

14

Ba ngày sau, thánh chỉ truyền khắp kinh thành.

Cố thượng thư khi quân phạm thượng, bị tước quan chức, cả nhà lưu đày Lĩnh Nam.

Nhưng trong thánh chỉ, Tiêu Mặc cố ý chừa cho Cố Cẩm Du một “đường sống”.

Chàng tra ra năm đó Cố Cẩm Du và Vệ Triết có tư tình. Nếu hai người đã từng trêu chọc lẫn nhau, vậy dứt khoát ban hôn.

Chỉ có điều, Vệ Triết vì tham ô quân lương mà bị cách chức điều tra, giáng làm thứ dân.

Cố Cẩm Du mang thân phận phạm tội, bị một chiếc kiệu rách khiêng vào căn nhà sa sút của Vệ Triết. Ngay cả thiếp cũng không tính, nhiều lắm chỉ là thông phòng.

Khi ta nghe được tin này, ta đang uống thuốc an thai trong biệt viện ngoài thành.

Thị nữ kể lại sống động như thật.

“Vệ Triết trút hết oán khí bị bãi quan lên Nhị cô nương. Đêm tân hôn đã đánh người ta đến không xuống giường nổi.

Nhị cô nương xưa nay kiêu căng quen rồi, làm sao chịu được cục tức này. Ngày nào nàng ta cũng đứng trong sân mắng nhau với Vệ Triết. Bây giờ hai người họ giày vò lẫn nhau, chẳng khác gì kẻ thù.”

Ta thổi thìa thuốc, bình tĩnh nuốt xuống.

Đây là con đường bọn họ tự chọn, không trách được ai.

Còn cha mẹ ta, trên đường lưu đày vì không chịu nổi khổ cực, chưa tới Lĩnh Nam đã ngã bệnh.

Vinh hoa phú quý mà bọn họ từng vắt óc muốn giữ lấy, cuối cùng hóa thành công cốc.

15

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)