Chương 6 - Nguyệt Dạ Cưỡi Thái Tử
Hai chân ta mềm nhũn muốn quỳ sụp xuống.
Nhưng còn nhanh hơn ta quỳ xuống, là Thái tử.
Thân hình cao lớn của hắn ngả xuống người ta, đè nặng lên toàn thân.
Lúc này ta mới nhận ra cơ thể hắn nóng như lửa, sắc mặt đỏ bất thường, đôi mắt mờ mịt mà ướt át.
Không lẽ…
Lại trúng thuốc?
Không đúng không đúng.
Thái tử điện hạ trong truyền thuyết thông minh tuyệt đỉnh, sao có thể dễ dàng trúng dược?
Không được, đống lộn xộn này, ta tuyệt đối không thể dính vào nữa!
Vừa muốn chuồn đi, thì eo đã bị người ta siết chặt, hơi thở nóng rực phả vào tai khiến người run rẩy.
“Giúp… cô…”
Ta choáng váng đầu óc, thấy hắn kéo áo lộ ra phần ngực săn chắc đầy khe rãnh.
Ta trợn tròn mắt, vô thức nuốt một ngụm nước bọt.
Hoàn toàn buông khí giới đầu hàng.
13
Trong tẩm điện.
Ta nhìn Thái tử đã được ta đỡ nằm lên giường.
Tự tát mình một bạt tai rõ đau.
Lâm Dao à Lâm Dao.
Ngươi thật là háo sắc quá thể!
Không biết chữ “sắc” đầu mũi là dao sao!
Sớm muộn gì cũng chết trong tay hồ ly tinh như hắn!
Không thèm nghĩ nữa, chết thì chết. Như người ta hay nói,
Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.
Huống hồ lại là một đóa mẫu đơn đực mê người thế này?
“Giúp… cô……”
Trong tiếng gọi khàn khàn của hắn, ta run run tay cởi thắt lưng của hắn.
Y phục theo làn da trơn mịn mà rơi xuống, rải đầy nền đất.
【Trời ơi! Diễn biến này! Ta phát điên mất!】
【Không dám nhìn, không dám nhìn……】
【Hu hu hu, nam chính mất sạch rồi! Cặp đôi chính thức của ta mà!】
【Chẳng lẽ chỉ mình ta thấy nữ phụ và nam chính cũng rất hợp sao?】
【Không quan tâm nữa, vứt não mà xem, trời ơi, tám múi bụng kia, cơ ngực kia, mê chết mất!!!】
Giữa lúc thiên thư cuồn cuộn nổ tung.
Tay ta chạm đến tám múi bụng săn chắc của Thái tử, móng tay đỏ mảnh lướt qua vuốt ve, từ từ leo lên ngực hắn.
Nhẹ nhàng ấn thử.
Ừm, thiên thư quả không lừa ta, căng mịn đàn hồi, cảm giác trên tay tuyệt hảo.
“Ư…”
Một tiếng rên khàn khàn của Thái tử khiến người vừa tê dại vừa ngứa ngáy trong lòng.
Một đôi tay hữu lực ôm chặt lấy eo ta.
Trong khoảnh khắc đất trời đảo lộn, ta đụng phải đôi mắt sâu như đáy vực, trong con ngươi đen nhánh ấy, ngập tràn dục vọng chẳng thể hoá giải.
【A!!!! Quá gợi cảm!! Ta chịu không nổi nữa!! Xe cứu thương đâu!! Cứu tim ta với!!】
【A!!! Đỏ mặt toàn tập rồi!!!】
【Má ơi, quá mờ ám rồi, quá mờ ám rồi!! So với bản cũ chỉ có hơn chứ không kém!!】
【Ta trả tiền! Một triệu! Cho ta đóng một tập thôi được không?!】
15
Sau khi ăn sạch sẽ Thái tử, ta như bôi dầu vào chân, trốn mất dạng.
Tỷ tỷ ở phòng bên và Tiểu tướng quân Phó ta cũng mặc kệ hết.
So với cái mạng nhỏ của ta thì gì cũng là phù vân phải không?
Tính luôn cả lần trước, ta đã “làm nhục” Thái tử tới hai lần.
Nếu bị hắn bắt được, chỉ sợ rút gân lột da cũng còn nhẹ.
Ta sao có thể không chạy?
May mắn là hiểm nguy trôi qua mà không bị phát giác.
Chuyện của ta và tỷ tỷ đều không bị ai phát hiện.
16
Ngày tháng cứ thế bình yên trôi qua.
Vài ngày sau.
Khi ta tưởng mọi sóng gió đã yên, có thể kê cao gối ngủ ngon.
Thì cung đình lại truyền ra một tin tức.
Rằng Thái tử đang tìm kiếm một nữ tử họ Lâm.
Để tìm ra người ấy.
Hắn yêu cầu toàn bộ các tiểu thư quan gia họ Lâm trong kinh thành phải vào Đông cung, đích thân thêu một chiếc túi thơm.
Nghe tin ấy, ta vô thức đưa tay sờ lên người.
Tiêu rồi, túi thơm đeo trong người ta không thấy đâu nữa.
Mà ta nhớ rất rõ.
Trên đó ngoài con mèo nhỏ, còn thêu một chữ “Lâm”.
17
Trong phòng thêu của Đông cung.
Ta cố ý thêu con mèo mướp trên túi thơm lệch lệch nghiêng nghiêng.
Tỷ tỷ ngồi bên cạnh khẽ thì thầm:
“Muội nói xem Thái tử cũng thật hồ đồ, say rượu sủng hạnh một cô nương, chính mình lại không nhớ rõ, còn bắt chúng ta từng người một đến thêu túi thơm, phiền phức đến thế là cùng.”
“Hơn nữa trong kinh thành, nhà quan họ Lâm vốn không nhiều, thế mà đến giờ vẫn chưa tra ra được, năng lực làm việc của Đông cung cũng quá kém đi?”
“Chỉ được thêu, không được nói chuyện!”
Bà vú mặt lạnh lùng đi tới đi lui trong phòng thêu, gằn giọng răn dạy tỷ tỷ.
“Không nói thì không nói, dữ gì chứ?”
Đợi bà ta đi rồi, tỷ tỷ liền lè lưỡi sau lưng bà ta, làm mặt xấu.
Ta bị nàng chọc cười, lòng bỗng mềm nhũn, khoé môi khẽ cong.
Chợt cảm thấy, tỷ tỷ hình như đã khác hẳn so với trước kia.
Từ sau khi yêu Tiểu tướng quân Phó, nàng ngày càng trở nên linh động, khả ái.
Thiên thư cũng đồng lòng với ta:
【Nữ chính đáng yêu quá……】
【Hai lúm đồng tiền nhỏ, mê chết ta rồi……】
【Không thấy các người thấy sao, nữ chính trước đây tính tình không như thế, có chút nghiêm cẩn khô khan, từ khi yêu Phó tướng quân mới trở nên hoạt bát phải không?】
【Chứng tỏ đó là chân ái.】
【Trợn trắng mắt, không ai nhớ đến cặp chính thức nữa sao?】
【Nói thật lòng, ta thấy nữ chính với Tiểu tướng quân rất hợp nhau, ta mê cặp này lắm.】
【Lặng lẽ nói một câu, giờ ta lại thấy Thái tử với nữ phụ cũng rất hợp, có ai giống ta không?】
【Có có có……】
【Ta cũng âm thầm giơ tay……】
18
Sấm giữa trời quang.
Ta và tỷ tỷ vừa mới về phủ trước,
thì người của Đông cung đã rầm rộ kéo tới sau.
“Mau, đem sính lễ vào đi.”
Tên thái giám đứng đầu cười đến nở hoa, không ngừng chúc mừng phụ thân:
“Chúc mừng Lâm đại nhân, người mà điện hạ tìm suốt mấy ngày qua chính là Đại cô nương nhà họ Lâm!”
Phụ thân mặt mày đầy vẻ không tin nổi, nhìn đống sính lễ đầy đất, lại quay sang nhìn tỷ tỷ.
“Thanh Thanh, hôm đó cùng Thái tử điện hạ…… thật sự là con sao?”
“Không không phải, các người nhận nhầm rồi, hôm đó rõ ràng con ở với Phó……”
Tỷ tỷ định nói lại thôi, lão thái giám nhìn nàng cười lấy lòng, nói:
Lâm đại cô nương, ngài chớ nên tiếp tục chối từ, túi thơm hôm nay ngài thêu đã chứng minh tất cả, người điện hạ muốn tìm chính là ngài.”
“Chuyện này không có gì phải xấu hổ, đây là đại hỷ sự của Lâm gia, ngày mai điện hạ sẽ sai người đến đón ngài vào cung, Lâm đại cô nương, phúc khí của ngài còn ở phía sau đó!”