Chương 5 - Nguyện Vọng Bị Đổi
“Cô không cần tôi giúp đỡ nữa, nên muốn đá tôi sang một bên, còn cố ý bôi nhọ tôi.”
Vai Dư Linh run càng lúc càng dữ, đầu không còn ngẩng lên nữa.
Mẹ hít sâu một hơi.
“Dư Linh, chuyện của con trai cô tự có cảnh sát điều tra, không đến lượt chồng tôi quản.”
“Tình nghĩa giữa hai nhà chúng ta đến đây là hết. Sau này đừng tới tìm chúng tôi nữa.”
Mẹ kéo tôi và bố rời đi.
Dư Linh có lẽ cũng biết mình không còn mặt mũi cầu xin chúng tôi nữa nên không đuổi theo.
Về tới nhà, tôi mới biết lúc bố mẹ chờ tôi hỏi chuyện, họ gặp một chiến hữu cũ đi làm việc ở cơ quan hộ tịch.
Người chiến hữu cũ đó nhắc tới chuyện bố mẹ kết hôn, ông ấy từng tham gia tiệc cưới của họ.
Lúc đó Dư Linh và đám người kia mới tin bố mẹ thật sự là vợ chồng, bố thật sự là quân nhân.
Mẹ buồn bực thở dài.
Bà không ngờ quen biết Dư Linh hơn mười năm, Dư Linh lại đâm sau lưng bà như vậy.
Nhưng rất nhanh bà cũng nghĩ thông.
Bây giờ nhìn rõ bộ mặt thật của Dư Linh, cũng coi như kịp thời dừng thiệt hại.
Ngược lại bố rất tự trách.
Nếu không phải những năm này ông bận công việc, không có thời gian về nhà, mẹ cũng sẽ không bị người ta tung tin đồn.
Thoáng cái vai trò đổi ngược, biến thành mẹ an ủi bố.
Hai người dính lấy nhau.
Tôi biến thành bóng đèn phát sáng lấp lánh.
Sau đó, chuyện này lan truyền trong khu chung cư.
Mọi người thường xuyên nhìn thấy bố mẹ cùng nhau đi dạo, mua đồ, lời đồn dần dần lắng xuống.
Chuyện tôi được Thanh Bắc nhận cũng truyền khắp nơi.
Mấy phụ huynh muốn tìm tôi dạy kèm cho con sắp lên lớp 12 của họ.
Nhưng nghĩ tới những hàng xóm này đều từng nói xấu mẹ sau lưng.
Tôi thật sự không thể rộng lượng nổi, nên từ chối hết.
Hơn nữa chúng tôi sắp xuất phát tới Kinh thị, ngày nào cũng bận đóng gói hành lý, cũng không rảnh.
Càng không có thời gian để ý Dư Linh ở nhà đối diện.
Cho đến khi tôi xuống lầu lấy chuyển phát, chạm mặt Dư Linh và Tần Tư Ngôn.
Tôi rất bất ngờ.
Tần Tư Ngôn vậy mà được thả ra rồi?
Cậu ta trông gầy đi rất nhiều, trên mặt toàn râu ria lởm chởm, dưới mắt thâm đen dày đặc.
Nhưng tôi chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, nhàn nhạt liếc họ một cái rồi quay đầu rời đi.
Tần Tư Ngôn gọi tôi lại.
“Trừng Trừng…”
Khi tay cậu ta sắp chạm vào cánh tay tôi, tôi lập tức nghiêng người tránh đi, lùi lại hai bước.
Cậu ta lập tức sững tại chỗ.
Trên gương mặt tiều tụy thoáng hiện vẻ tan vỡ.
“Trừng Trừng, em sẽ không để ý tới anh nữa, đúng không?”
Tôi bật cười khẩy.
“Anh là ai vậy? Tại sao tôi phải để ý anh?”
11
Có lẽ tôi từng có chút rung động thiếu nữ với Tần Tư Ngôn.
Nhưng sau khi trái tim cậu ta hết lần này tới lần khác nghiêng về phía Hứa Du Du, chút tâm tư ấy của tôi đã không còn nữa.
Huống hồ, tôi không tin cái gọi là “truy thê hỏa táng tràng”.
Cho nên khi nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn hối hận nồng đậm của cậu ta.
Tôi không cho rằng cậu ta đang hối hận vì đã làm tổn thương tôi.
Cậu ta chỉ hối hận vì chuyện đổi nguyện vọng đã gây ra rắc rối lớn như vậy cho bản thân.
Về tới nhà, tôi mới nghe được chân tướng chuyện Tần Tư Ngôn được thả.
Khi nguyện vọng của Hứa Du Du bị sửa, thiết bị được sử dụng là máy tính của Tần Tư Ngôn, nên cậu ta là người bị nghi ngờ lớn nhất.
Nhưng lúc đó Hứa Du Du cũng ở nhà Tần Tư Ngôn.
Tần Tư Ngôn nói là Hứa Du Du dùng máy tính của cậu ta để thao tác.
Nhưng Hứa Du Du nói lúc đó cô ta ở nhà vệ sinh, căn bản không thể đụng vào máy tính.
Trong nhà không có camera.
Hai bên lại mỗi người một lời.
Dường như rơi vào tình huống kiểu Rashomon.
Nhưng hôm đó, khi tôi gửi đoạn ghi âm Tần Tư Ngôn đổi nguyện vọng của tôi vào nhóm lớp.
Hứa Du Du từng làm rõ rằng Tần Tư Ngôn đang chơi game, không thể dùng máy tính đổi nguyện vọng.
Tần Tư Ngôn lập tức có chứng cứ ngoại phạm.
Nghe nói Hứa Du Du sốt ruột đến mức làm loạn ở đồn.
Cô ta phản bác rằng game là cô ta chơi.
Sau khi kết thúc, cô ta đi vệ sinh, Tần Tư Ngôn đi sửa nguyện vọng của tôi.
Vì Tần Tư Ngôn là người dạy cô ta cách qua màn, lại là lần đầu cô ta phá đảo, cô ta rất kích động, nên sau khi Tần Tư Ngôn sửa xong nguyện vọng, cô ta kéo cậu ta tới trước màn hình qua màn để chụp selfie.
Nhưng vẫn là câu đó.
Trong nhà không có camera.
Không có chứng cứ chứng minh lời Hứa Du Du nói là thật.
Huống hồ trước đó Hứa Du Du còn từng dùng máy tính của Tần Tư Ngôn để sửa nguyện vọng một lần.
Cũng chính cô ta từng làm rõ trong nhóm rằng khi nguyện vọng bị sửa, Tần Tư Ngôn đang chơi game, không hề đụng vào máy tính.
Thế là Tần Tư Ngôn vì không đủ chứng cứ nên được thả ra.
Hứa Du Du suy sụp.
Cô ta tuyệt đối không ngờ lời thanh minh mình nói giúp Tần Tư Ngôn trong nhóm lớp lại biến thành boomerang, hủy đi kỳ thi đại học quan trọng nhất đời mình.
12
Bố mẹ Hứa bắt đầu chạy vạy khắp nơi vì Hứa Du Du.
Họ hỏi rất nhiều người xem có khả năng truy cứu trách nhiệm Tần Tư Ngôn hay không.
Kết luận đều là không đủ chứng cứ.
Họ lại đi tìm viện khảo thí giáo dục hỏi liệu có thể khôi phục nguyện vọng hay không.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: