Chương 10 - Nguyên Phối Pháo Hôi Chờ Đợi
Giờ thì ta cũng không còn muốn tự sát đến vậy nữa.
Nếu ta chết, Cố Thanh Yến chẳng buồn đau gì mấy.
Nhưng Cố Bắc Chu và cha mẹ, e rằng cả đời này cũng không thể vui vẻ nổi.
Hôm qua ta ra sông giặt đồ, chỉ mới đứng lên vươn vai một cái, Cố Bắc Chu đã sợ đến trắng bệch cả mặt.
Ta đã từng thấy nhiều dáng vẻ của hắn.
Giận dữ, nghịch ngợm, vui vẻ, phong độ hiên ngang.
Nhưng chưa từng thấy hắn sợ hãi đến vậy.
Hắn bảo vệ ta như đang gìn giữ một báu vật hiếm có.
Không ăn, không uống, không ngủ, chỉ sợ một chớp mắt sẽ khiến ta biến mất khỏi tầm mắt hắn.
Ta không dám tưởng tượng, nếu ta thật sự biến mất, hắn sẽ đau đớn đến mức nào.
Cha mẹ ruột của ta ly hôn khi ta còn rất nhỏ, sau đó ai cũng tái hôn.
Tiền bạc thì không thiếu, nhưng chưa từng quan tâm đến ta.
Chính người nhà họ Cố, là những người đầu tiên khiến ta cảm nhận được điều gọi là “gia đình”.
Không biết từ lúc nào, ta đã chẳng nỡ rời xa họ nữa rồi.
30、
Các tiểu thư quý tộc trong kinh thành đều đang chờ Cố Thanh Yến bỏ vợ.
Nhưng chờ mãi, chỉ thấy Cố lão nương ngày nào cũng dẫn ta ra ngoài dạo chơi.
Bà mua cho ta đồ ăn vặt, mua cho ta trang sức.
Chẳng thèm để ý đến ánh mắt chỉ trỏ của người đời, thương ta như con ruột.
Công chúa Trường Lạc cuối cùng cũng không nhịn được nữa, lại ra tay rồi.
Hôm nay là một ngày mưa âm u, mưa phùn lất phất trong không khí, khiến lòng người thêm vài phần nặng nề.
Cố lão nương nhất quyết muốn dẫn ta lên núi lễ Phật.
“Bọn họ nói chùa đó linh thiêng lắm, từ lúc mình vào kinh đến giờ cứ gặp chuyện mãi, cũng nên đi xua xui cái đã.”
Cố lão gia cũng gật đầu phụ họa:
“Nghe nói đồ chay ở Bạch Vân Tự ngon lắm, đặc biệt là món bánh bao nấm.”
“Hạnh nhi, con thích ăn bánh bao nhất mà, nhà mình đi đổi gió một chuyến nhé.”
Nhìn ánh mắt đầy mong chờ mà dè dặt của hai người, ta mỉm cười gật đầu:
“Dạ được!”
Bạch Vân Tự là một ngôi chùa nhỏ không mấy tiếng tăm, nằm gần kinh thành, chưa từng nghe nói trên núi có cướp.
Nhưng vừa vào núi không bao lâu, xe ngựa đã bị người chặn lại.
Kẻ cầm đầu lưng đeo kiếm, lưng thẳng tắp, cả người như một thanh kiếm sắc bén sắp rút khỏi vỏ.
Không có tên cướp nào lại mang khí chất như thế cả.
Hắn ngồi trên lưng ngựa, che mặt, chỉ lộ ra đôi mắt lạnh lẽo khát máu.
“Giết không tha.”
Má ơi!!!
Ta bắt đầu gào thét gọi hệ thống:
“Chết mẹ chết mẹ chết mẹ, hệ thống, giờ làm sao?”
Hệ thống vẫn rất bình tĩnh:
“Hét cái gì, chẳng phải đang theo đúng cốt truyện à?”
Ta muốn phát điên:
“Ta chết thì không sao, coi như hoàn thành nhiệm vụ.”
“Nhưng công chúa định giết cả nhà họ Cố luôn đó!”
Hệ thống vẫn bình thản:
“Chẳng phải càng tốt sao? Cả nhà chết hết mới càng đẩy xung đột lên cao trào.”
“Đến lúc Cố Thanh Yến phát hiện ra mình yêu phải người giết cả nhà mình, chẳng phải càng đau đớn bi lụy hơn à?”
31、
Ta chợt nhận ra, trong mắt hệ thống, e rằng chúng ta chẳng phải con người.
Với nó, chúng ta chỉ là những nhiệm vụ khô khan nhàm chán.
Là một chuỗi dữ liệu, một câu chuyện.
Chứ không phải những con người có máu có thịt, biết đau biết sợ, đang sống thật sự.
Ta ngẩng đầu lên, nhìn những người nhà họ Cố đang hoang mang lo lắng.
“Cha mẹ, Tiểu Chu, bọn họ là người của công chúa Trường Lạc.”
“Bọn họ đến là vì con.”
“Chút nữa con sẽ xuống chặn bọn họ lại, cha mẹ và Tiểu Chu nhanh chạy đi!”
“Chúng ta… nhất định phải sống!”
Nói xong, ta quay đầu nhảy xuống xe ngựa, lao mình vào cơn mưa, chạy về phía đám thị vệ.
“Ta có chuyện muốn nói với công chúa!”
Thị vệ chẳng buồn nhíu mày, giơ thanh kiếm sáng loáng lên, đâm thẳng về phía ta.
Chết tiệt!
Không theo kịch bản gì cả!
Tất cả khung cảnh trước mắt bỗng như chậm lại.
Ta nhìn thấy hạt mưa như ngừng giữa không trung, mũi kiếm từ từ hướng về ngực ta.
Tim ta đập mạnh đến mức như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Ta nghĩ, chắc là mình sắp chết rồi.
Đây là lần thứ hai ta trải qua cái chết, nhưng lại không thấy sợ, chỉ thấy tiếc.
Tiếc rằng, ta chưa kịp chào tạm biệt cha mẹ, Tiểu Chu.
Tiếc rằng, ta sẽ không được ăn món mẹ nấu nữa.
Tiếc rằng, sẽ không còn được thấy vẻ mặt Tiểu Chu đỏ bừng vì tức giận mà bất lực trước ta.
Cha mẹ, Tiểu Chu… con đi đây.
32、
Cơn đau tưởng tượng đã không hề ập đến.
Bởi vì người phía sau ta… bay lên rồi.
Cố Bắc Chu giống hệt cao thủ trong tiểu thuyết võ hiệp, chống tay bật người lao tới, một tay ôm lấy eo ta, né khỏi mũi kiếm kia.
Sau lưng hắn, cha mẹ cũng bay lên cao hơn, nhanh hơn.
Cố lão gia một chưởng đánh thẳng vào ngực tên thị vệ, hắn lập tức như cánh diều đứt dây, phun máu bay ngược ra sau.
Cố lão nương rút từ thắt lưng ra một thanh nhuyễn kiếm, múa kín kẽ đến mức nước cũng không lọt qua nổi.
Ta tròn mắt há miệng, cả người hoàn toàn hóa đá.
“Hệ thống, mau ra xem đại hiệp kìa!”
Hệ thống im lặng, giả chết, rồi… sụp đổ hoàn toàn.
“A a a a a!”
“Trời đất ơi sao cái nhà này lại đột nhiên biến thành cao thủ võ lâm thế này!”