Chương 5 - Nguyện Nhân Gặp Lại
Mãi đến khi hắn ngẩng đầu đón lấy ánh mắt ta, như đã hạ quyết tâm nào đó.
“Linh Lung, chúng ta đều đã trọng sinh.”
“Vì sao nàng không muốn cho ta một cơ hội, thử một lần?”
“Ta không thua kém Bùi Tuân.”
Hắn trực tiếp nói rõ chuyện trọng sinh.
Ta hít sâu một hơi, không còn vòng vo uyển chuyển.
“Chàng thích Tống Tranh, ta không muốn phu quân tương lai trong lòng đã có người khác.”
Bùi Du khựng lại một thoáng, ánh mắt mờ mịt.
“Ai nói ta thích Tống Tranh?”
“Người ta luôn yêu mến là nàng.”
“Chỉ là thời điểm không đúng, ta không thể nói ra tâm ý của mình.”
Ta kinh ngạc.
Bùi Du nói với ta.
Năm đó, trước lần cuối hắn xuất chinh, hắn tới Phật tự xin bùa bình an, cầu mong có thể dẫn binh bình an trở về.
Nhưng lại vừa gặp đã yêu ta, khi ta đang ở đó cùng tổ mẫu tĩnh dưỡng.
Hắn vốn định sau khi đánh trận về sẽ xin chỉ ban hôn.
Nhưng Thánh thượng vừa ban hôn cho ta và Bùi Tuân.
Hắn chỉ có thể từ bỏ.
Nhưng hắn chậm chạp không thành hôn, khó tránh khỏi khiến người ta tò mò.
Trùng hợp lúc đó Bùi Tuân cũng hỏi hắn có cô nương nào trong lòng không.
Hắn ấp úng, không dám nói tên ta.
Vừa hay nhìn thấy Tống Tranh.
Liền chỉ về phía nàng.
Nghĩ rằng qua loa lấy lệ với Bùi Tuân.
Ai ngờ Bùi Tuân tự ý quyết định, giấu hắn tới nhà họ Tống cầu thân.
“Huynh trưởng có cô nương mình thích là chuyện tốt. Huynh da mặt mỏng, để đệ thay huynh đi chẳng phải được rồi sao?”
“Cũng coi như thử một chuyện bản thân chưa từng làm.”
Hắn hận.
Nhưng hắn không thể nói, hắn thầm nhớ thương đệ tức của mình.
Còn chưa nghĩ ra phải đối phó với mối hôn sự khó hiểu này thế nào, biến cố đã xảy ra.
Bùi Tuân tàn phế, Tống Tranh chết đuối.
Bùi Du cười khổ: “Nếu ngày đó ở Phật tự, ta trực tiếp bày tỏ tâm ý với nàng, có lẽ những chuyện sau này sẽ không xảy ra.”
“Kiếp trước, nàng là đệ tức của ta, ta buộc phải giữ khoảng cách với nàng, mới không để người đời nói xấu sau lưng nàng.”
Ta cuối cùng cũng hiểu.
Vì sao kiếp trước Bùi Du không trách ta hại hắn mất người trong lòng, ngược lại còn chăm sóc ta khắp nơi, còn nhớ thói quen ta thích cho sơn tra vào canh gừng.
Ta cứ tưởng là hắn tốt bụng, tỉ mỉ.
Không biết rằng người trong lòng hắn vốn là người khác.
Đột nhiên ta nhớ tới bộ y phục mới của Bùi Du kiếp trước.
Đó là gần năm mới, ta tặng hắn.
Hắn và Bùi Tuân mỗi người một bộ.
Bộ của Bùi Tuân bị cất dưới đáy rương.
Còn bộ của Bùi Du để gần một tháng mới nỡ mặc lên người.
Hắn không phải ghi thù vì áo mới bị làm bẩn.
Mà tức giận vì bộ đồ ta tặng hắn bị làm bẩn.
Trong lúc ta còn ngẩn ngơ.
Có người vội vã chạy vào.
“Giang Linh Lung! Ta tìm được nhân sâm trăm năm cho nàng rồi! Ăn vào bệnh gì của nàng cũng sẽ khỏi…”
Bùi Tuân im bặt, nhìn chằm chằm Bùi Du bên cạnh ta.
“Sao huynh lại ở trong phòng nàng?!”
09
Bùi Du cảm thấy Bùi Tuân khó hiểu: “Linh Lung là vị hôn thê của ta, ta ở đây có gì lạ?”
“Ngược lại là ngươi, xông vào khuê phòng của nàng, có ý gì?”
Bùi Tuân nghẹn lại.
“Ta… ta tới đưa nhân sâm.”
“Dù là phu thê chưa cưới, cũng không thể bất chấp lễ nghĩa. Các ngươi còn chưa thành hôn đã cô nam quả nữ ở chung một phòng, truyền ra ngoài danh tiếng nàng phải làm sao?”
Bùi Du hiếm khi nói lời sắc bén: “Vậy lúc ở sơn trang tránh nóng, khi ngươi hủy hoại danh tiếng nàng, ngươi đã nghĩ phải làm sao chưa?”
Hắn cứng họng.
Muốn ngụy biện.
Nhưng lại không có lời nào để nói.
Hắn hung hăng ném hộp gấm xuống rồi rời đi.
Bùi Du cũng đi.
Trước khi đi, hắn nói với ta:
“Linh Lung, ta đã bỏ lỡ nàng một đời. Đời này, tất cả những gì ta làm chẳng qua chỉ là không muốn bỏ lỡ nữa.”
Đầu óc ta rất loạn.
Ta không nói rõ được cảm giác của mình với Bùi Du là gì.
Nghĩ tới nghĩ lui, ta quyết định trước hết sai người trả nhân sâm về, tránh lại nợ Bùi Tuân.
Vừa ra khỏi viện.
Bùi Tuân lại bước ra từ sau gốc cây.
Hắn chưa đi.
Hắn quay đầu đi, buồn bực mở miệng:
“Nàng không được gả cho ca ca ta.”
Ta bật cười: “Ngươi có thể cưới người khác, dựa vào đâu ta không thể gả cho người khác?”
“Chẳng lẽ từng gả cho ngươi một lần, ta đời đời kiếp kiếp đều phải bị trói buộc với ngươi sao?”
Bị ta hỏi, sắc mặt hắn trắng bệch.
Một lúc lâu sau, hắn mới nặn ra một câu:
“Ca ca ta thích Tống Tranh. Kiếp trước nàng còn chưa hiểu sao? Ca ca ta vì cái chết của nàng ấy mà ngày càng gầy gò.”
Nhưng Bùi Du gầy đi là do bị Bùi Tuân quậy đến ăn không ngon ngủ không yên.
Kiếp trước sau khi Bùi Tuân tàn phế, ban đêm hắn thường đau chân, rên la không ngừng.
Ban ngày lại nổi nóng đập phá đồ đạc.
Đừng nói Bùi Du, ngay cả ta kiếp trước cũng gầy đến da bọc xương.
Huống hồ, người trong lòng hắn vốn là ta.
Lần đầu tiên ta nhìn Bùi Tuân như nhìn một kẻ ngốc.
Ta gọi người đuổi hắn đi.
Ta vẫn muốn tiếp tục trì hoãn hôn sự.
Nhưng Thánh thượng phái người tới hỏi vì sao còn chưa định ngày.
Không thể kéo dài nữa, ta đành tuyên bố với bên ngoài rằng thân thể đã dưỡng tốt.
Cũng có một thoáng do dự.
Có lẽ, cho Bùi Du một cơ hội thử xem cũng không phải không được.
Thế nhưng ngày ta và Bùi Du tới Khâm Thiên Giám xem ngày, lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: