Chương 17 - Nguyện Mộng Bên Tuyết Trắng
Lại năm năm trôi qua Hoàng thượng tuổi cao, trong triều xảy ra biến động, Hoắc gia cũng bị liên lụy.
Liễu Phù Sương suốt đêm đưa con trở về huyện Lan.
Đây cũng là lần cuối cùng ta gặp tỷ ấy.
23
Lần này Liễu Phù Sương không ăn mặc sang trọng như trước. Bên cạnh vốn có hơn mười nha hoàn, bà tử, giờ cũng chỉ còn ba người.
Bên tóc mai tỷ ấy đã xuất hiện vài sợi bạc. Ánh mắt nhìn ta đầy phức tạp: “Muội muội, nhiều năm không gặp, muội chẳng thay đổi gì cả.”
Đã tám năm không gặp.
Trưởng nữ Tâm Nhi của ta đã chín tuổi, nhi tử năm tuổi.
Còn con của Liễu Phù Sương đã hơn mười tuổi.
Ta bảo đôi nhi nữ bái kiến Liễu Phù Sương.
Liễu Phù Sương lần lượt bảo chúng đứng dậy, sau đó gọi Hoắc Trình tới.
“Bái kiến di mẫu.” Hoắc Trình hành lễ với ta.
Chẳng bao lâu sau, mấy đứa trẻ đã chơi đùa cùng nhau.
Liễu Phù Sương gọi ta ra hậu viện. Chúng ta cùng đi trong vườn, nhìn mấy đứa trẻ kia.
Liễu Phù Sương không khỏi cảm thán: “Tri Ý, trước kia chúng ta cũng giống bọn trẻ. Giờ cả muội và ta đều già rồi.”
“Đúng vậy.” Nhìn bọn trẻ, ta cũng nhớ tới mình khi còn nhỏ, luôn đi sau Liễu Phù Sương, gọi tỷ ấy là a tỷ.
Liễu Phù Sương đột nhiên nắm tay ta: “Những năm qua thật ra ta rất áy náy, cũng rất nhớ muội.”
“Nếu muội không hòa ly, tỷ muội chúng ta không trở nên xa cách thì tốt biết bao.”
Ta chậm rãi rút tay về.
Bàn tay Liễu Phù Sương cứng đờ giữa không trung. Hồi lâu sau, tỷ ấy lại nói.
“Muội có biết không? Chính ta đã sai người đánh chết Thu Đường. Ta tưởng nàng ấy giống muội, chuyện gì cũng đặt ta lên trên hết. Không ngờ nàng ấy lại lén đổ thuốc tránh thai, muốn mang thai con của tướng quân.”
“Nếu nàng ấy ngoan ngoãn thì sao lại đến nỗi này?”
Ta cụp mắt, không trả lời tỷ ấy.
Liễu Phù Sương lại nói với ta rằng lần này trong triều biến động, Hoắc Tranh bảo tỷ ấy đưa con trở về.
Còn Hoắc Tranh đã sớm sắp xếp ổn thỏa cho mẹ con Thẩm Nhược Tuyết.
“Ta thật sự không biết Thẩm Nhược Tuyết tốt chỗ nào mà khiến chàng bỏ mặc ta và Trình Nhi.”
Thật ra chuyện ấy cũng không khó hiểu. Kiếp trước, Thẩm Nhược Tuyết ở bên Hoắc Tranh cả đời.
Hoắc Tranh thích Liễu Phù Sương, nhưng không cản trở hắn tiếp tục thích Thẩm Nhược Tuyết.
Liễu Phù Sương nói với ta rất nhiều chuyện. Cuối cùng, tới lúc chạng vạng khi ta chuẩn bị rời đi, tỷ ấy mới lại hỏi.
“Tri Ý, đã nhiều năm như vậy, muội vẫn không chịu gọi ta một tiếng a tỷ sao?”
Nhiều năm trôi qua có những chuyện và những người trong lòng ta đã sớm không còn quan trọng đến thế.
Giờ ta cũng đã có phu quân, con cái quan tâm mình, cũng có những người ta quan tâm.
Ta không quay đầu, đi ra khỏi cửa phủ.
Liễu Phù Sương không ở nhà bao lâu thì phủ tướng quân lại sai người tới đón, nói rằng chuyện trong triều đã được dẹp yên.
Trong mắt tỷ ấy tràn đầy vui mừng.
Trước khi tỷ ấy rời đi, ta gặp tỷ ấy lần cuối.
Lần này, ta nói cho tỷ ấy biết sự thật.
“Trưởng tỷ, chuyện trọng sinh năm đó tỷ nói thật ra chính là trải nghiệm của ta.”
“Ta thật sự đã sống lại một đời.”
Trong mắt Liễu Phù Sương đầy vẻ không dám tin: “Cái gì?”
Ta kể hết mọi chuyện ở kiếp trước, cả những gì ta và tỷ ấy đã trải qua trong kiếp trước.
Nghe xong, Liễu Phù Sương lại bất giác cười.
“Nếu những gì muội nói là thật, vậy ta cũng không hối hận.”
Ta gật đầu: “Trưởng tỷ, nếu đã như vậy, tất cả những gì xảy ra tới ngày hôm nay đều là lựa chọn của chính tỷ, không liên quan tới người khác.”
Ta đứng nhìn tỷ ấy rời đi.
Sau khi Liễu Phù Sương đi, suốt mấy tháng liền không có tin tức.
Lại ba tháng trôi qua tin tức từ kinh thành mới truyền tới tai ta.
24
Hoàng thượng đã dẹp yên loạn thần tặc tử. Trước kia Hoắc Tranh quá thân cận với thái tử, giờ Hoắc gia bị tịch biên gia sản.
Hoắc Tranh cũng bị giáng chức, đày tới vùng đất giá lạnh phương bắc.
Kiếp trước ta từng khuyên Hoắc Tranh đừng can dự vào chuyện triều đình, nhưng hắn nói một phụ nhân như ta chẳng hiểu gì cả.
Sau đó, hắn bị giáng chức, đày tới Lương Châu. Ta theo hắn lên đường, nhiễm phong hàn, cộng thêm bệnh cũ khiến cơ thể ngày càng yếu, không qua được mấy năm đã mất mạng.
Đời này, Hoắc Tranh nói đã nhìn thấy mọi chuyện kiếp trước trong mơ, nhưng hắn vẫn lựa chọn phò tá thái tử.
Có lẽ tất cả đều là số mệnh.
Năm đó hoàng thượng ban hôn ta và hắn chính vì ta là nữ nhi nhà dân thường, nhà mẹ đẻ không có quyền thế gì, có thể kiềm chế Hoắc Tranh.
Cuộc sống vẫn tiếp tục trôi qua.
Xuân tới thu đi. Tới tháng Chạp mùa đông lạnh giá, cuối cùng ta cũng nhận được thư của Liễu Phù Sương.
Trên thư chỉ viết vỏn vẹn mấy chữ: “Tri Ý, ta hối hận rồi.”
Ta nhìn trên lá thư còn có từng vệt đỏ thẫm.
Ta vẫn ném thư vào chậu than như thường.
Đêm hôm ấy, ta nằm mơ.
Ta mơ thấy a tỷ lại trở về.
Tỷ ấy biến thành dáng vẻ khi còn nhỏ, ngồi bên cạnh đút thuốc cho ta uống.
“Tri Ý ngoan, uống thuốc đi, a tỷ cho muội ăn mứt quả.”
“Tri Ý, trời rét đất lạnh, phải mặc nhiều một chút, nếu không sẽ nhiễm lạnh.”
“Tri Ý, a tỷ nhớ muội…”
A tỷ nói rất nhiều, rất nhiều lời bên tai ta. Câu nói nhiều nhất là: “A tỷ sai rồi, giờ a tỷ mới hiểu tình thân tỷ muội đáng quý đến nhường nào.”