Chương 10 - Nguyện Mộng Bên Tuyết Trắng
Ta cùng Liễu Phù Sương ngồi chung một cỗ xe ngựa trở về.
Trên đường, Liễu Phù Sương nắm tay ta: “Tri Ý, lúc trước có người khác ở đó, ta không tiện nói chuyện riêng với muội.”
“Thật ra ba tháng qua ta cũng không phải chuyện gì cũng như ý. Hoắc lão phu nhân xem thường xuất thân của ta, tìm đủ cách giày vò. Muội muội của tướng quân cũng khó chung sống, còn những phu nhân, tiểu thư thế gia đại tộc kia, ai nấy đều lạnh lùng châm chọc ta…”
Kể tới đây, tỷ ấy lại nhìn ta: “Tri Ý, trước kia muội cũng sống những ngày như vậy sao?”
Ta lặng lẽ rút bàn tay đang bị tỷ ấy nắm về.
“Phải.”
Những chuyện tỷ ấy đang trải qua không chỉ ở phủ tướng quân ta thường xuyên phải chịu đựng, ngay cả khi ở nhà cũng như vậy.
Liễu Phù Sương thở dài: “Chẳng trách sau khi ta bảo muội hòa ly rồi gả cho tướng quân, muội cũng không tức giận. Thì ra là vậy.”
“Tỷ có ý gì?” Ta hỏi ngược lại. “Tỷ đang trách ta không nói cho tỷ biết những chuyện ở phủ tướng quân sao?”
Rõ ràng sau khi thành thân, tháng nào ta cũng viết thư cho Liễu Phù Sương, cũng từng nhắc tới những chuyện này.
Khi ấy trong thư hồi âm, Liễu Phù Sương còn mỉa mai nói: “Muội là phu nhân tướng quân nên mới có thể trải nghiệm những chuyện ấy. Một nữ tử bình dân như ta muốn trải nghiệm còn chẳng có cơ hội.”
Liễu Phù Sương không ngờ ta sẽ hỏi ngược lại, tỷ ấy ngẩn người.
“Tri Ý, giọng điệu muội sao lại như vậy? Ta chỉ muốn nói chuyện với muội thôi.”
Đúng vậy, nếu là trước kia, nhất định ta sẽ an ủi tỷ ấy.
Nhưng bây giờ, ta thật sự không làm được.
Ta lại hỏi: “A tỷ, chẳng phải tỷ nói sang năm thứ tư sau khi ta và Hoắc tướng quân thành thân, hắn sẽ nạp thiếp sao?”
“Trước đây ta quên hỏi tỷ. Tỷ không sợ sau này hắn nạp thiếp rồi sủng thiếp diệt thê ư?”
Ánh mắt Liễu Phù Sương né tránh.
“Ta…”
Ta nói thẳng: “Ta biết trước kia tỷ đều lừa ta.”
Mắt thấy sắp tới Trình phủ, ta vẫn không nhịn được hỏi tỷ ấy: “A tỷ, tỷ thích Hoắc Tranh, hai người lưỡng tình tương duyệt, tại sao trước khi ta gả cho hắn, tỷ không nói với ta?”
“Còn nữa, tại sao tỷ phải bịa chuyện, lừa ta rằng tỷ đã trọng sinh?”
Khóe mắt Liễu Phù Sương đỏ lên, tỷ ấy siết chặt tay.
“Muội thích Hoắc Tranh đến vậy, nếu ta nói với muội, muội sẽ nhường hắn cho ta sao?”
Cổ họng ta hơi khô khốc: Tại sao lại không?”
Sao ta có thể vì một nam nhân mà không cần a tỷ ruột của mình?
Nhưng Liễu Phù Sương lại cười: “Bây giờ muội nói nghe hay lắm.”
Ta im lặng.
Nửa đời trước của ta gần như chỉ có a tỷ, nhưng nửa đời trước của a tỷ không chỉ có mình ta.
Phụ thân, mấy đệ đệ và nha hoàn trong nhà đều thích tỷ ấy.
Từng có lúc tỷ ấy là người duy nhất của ta, nhưng ta không phải người duy nhất của tỷ ấy.
Vì vậy, tỷ ấy đương nhiên cho rằng ta sẽ không vì tỷ ấy mà từ bỏ một nam nhân.
Thấy ta im lặng, Liễu Phù Sương lại đưa tay ôm lấy ta.
“Tri Ý, lòng người vốn phức tạp. Muội trách ta cũng được, không trách ta cũng được, ta không hối hận về quyết định của mình.”
“Muội là muội muội ruột của ta. Trước kia ta từng mong muội sống tốt, nhưng… ta không muốn muội sống tốt hơn ta!”
“Vốn dĩ ta cho rằng muội có thể gả cho tướng quân thì phu quân tương lai của ta cũng sẽ không kém. Nhưng ai ngờ suốt ba năm qua không có người tới cầu thân nào sánh được với Hoắc Tranh.”
“Không ai hoàn hảo. Ta cũng chỉ là một tiểu nữ tử, không thể không chút oán hận mà chúc phúc cho muội.”
“Xin lỗi, ta không phải một a tỷ tốt. Nhưng nếu muội vẫn nhận ta, sau này ta vẫn sẽ bảo vệ muội.”
14
Ta chậm rãi đẩy Liễu Phù Sương ra.
“Không cần.”
Giờ ta sẽ không còn đặt hy vọng vào tỷ ấy nữa.
Xe ngựa dừng trước cửa Trình gia. Ta không nhìn Liễu Phù Sương thêm, bước xuống xe.
Trình Tuân đã đứng chờ bên ngoài từ lâu.
Nhìn hắn, nhớ tới những chuyện hắn phải chịu cùng ta ở Liễu gia, ta áy náy nói: “Để ngươi theo ta chịu ấm ức rồi.”
Trình Tuân không hề để tâm: “Liễu Tri Ý, nàng đang nói gì vậy? Ta quả thật không bằng vị đại tướng quân kia.”
“Con người đều có thói nịnh trên đạp dưới, hà tất để tâm những chuyện nhỏ nhặt ấy rồi khiến mình không vui.”
Nghe lời hắn, ta càng cảm thấy trước kia mình đã nhìn lầm hắn.
Trở về Trình gia, cả người ta nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Chỉ là đêm ấy ta ngủ không ngon.
Sáng sớm hôm sau, nha hoàn Thu Đường của Liễu Phù Sương tới đưa đồ.
“Tri Ý, những thứ này đều là đại tiểu thư mang từ kinh thành về cho muội, có vải thượng hạng và trâm ngọc.”
Ta từ chối: “Phiền Thu Đường tỷ mang những thứ này về đi. Một phụ nhân bình dân như ta không dùng tới đồ tốt như vậy.”
Thu Đường bất ngờ nhìn ta: “Tri Ý, muội làm sao vậy?”
Trước kia, Liễu Phù Sương tặng thứ gì ta cũng thích.
Thu Đường bước lên nắm tay ta: “Đại tiểu thư giờ đang mang thai, chuyện gì cũng nghĩ tới muội, sao muội lại không hiểu chuyện như vậy?”
“Muội không biết đâu, đêm qua đại tiểu thư cứ khóc mãi.”
“Người nói muội không nhận người nữa.”
“Đại tiểu thư là chị ruột cùng một mẹ sinh ra với muội đấy.”