Chương 5 - Nguy Hiểm Từ Người Dì Nhã
Ngày hôm sau, mẹ Chu Nhã không đến nữa.
Trong tuần ấy, chị gái đi gặp Chu Nhã một lần.
Sau khi trở về, chị ngồi dưới lầu hai tiếng mới lên nhà.
Tôi hỏi chị:
“Chị ơi, chị làm sao thế?”
Chị ôm đầu gối, hai mắt đỏ hoe.
Chị nói mình đã hỏi Chu Nhã tại sao lại chọn gia đình chúng tôi.
Chu Nhã ngồi sau lớp kính, mỉm cười.
Cô ta nói:
“Bởi vì ngày nào cô cũng khoe ảnh em trai trong văn phòng, khoe bảng điểm của em gái, khoe chiếc xe mới mua của bố cô.”
“Chính cô tự dán số nhà lên trán mình, còn trách ai?”
Chị gái hỏi:
“Vậy tại sao cô không trực tiếp ra tay, nhất định phải hủy hoại em trai tôi?”
Chu Nhã nói bán trẻ con quá phiền phức, rủi ro lại lớn, tiền kiếm được còn phải chia qua ba tầng.
Cô ta nói đôi giày của em trai chị còn đáng tiền hơn một đứa trẻ.
Nói đến đây, chị gái không thể nói tiếp được nữa.
Từ hôm đó, chị xóa sạch toàn bộ bài đăng trên trang cá nhân.
Không để lại một bài nào.
11
Tối hôm ấy, tôi tắm xong rồi trở về phòng.
Vừa đóng cửa, trước mắt đã xuất hiện một loạt chữ.
【Đừng vội mất cảnh giác.】
【Chuyện vẫn chưa kết thúc.】
【Người phụ nữ mặc áo sơ mi hoa không sống trong tòa nhà này.】
【Bà ta là cô họ của Chu Nhã.】
【Bà ta là kẻ buôn người.】
【Chu Nhã lựa chọn mục tiêu trong tòa nhà văn phòng, chuyên chọn những đứa trẻ có gia đình giàu có, bố mẹ bận rộn và thường ngày không có người đưa đón.】
【Sau khi lựa chọn xong, cô ta sẽ giao thông tin cho bà ta.】
【Bà ta sẽ trực tiếp ra tay.】
【Bạn đã nằm trong danh sách từ lâu.】
Tôi ngồi phịch xuống đất.
Những dòng chữ vẫn tiếp tục xuất hiện.
【Bây giờ bà ta đang ở dưới nhà bạn.】
【Bà ta đang chờ bạn ra ngoài.】
Tôi “oa” một tiếng, đẩy cửa chạy ra.
“Mẹ! Mẹ! Người phụ nữ kia đang ở dưới lầu!”
Mẹ không hỏi tôi làm sao biết được.
Lần này, mẹ chỉ hỏi một câu:
“Con chắc chắn không?”
Tôi dùng sức gật đầu.
Mẹ lập tức cầm điện thoại báo cảnh sát.
Sau đó, mẹ đẩy tôi vào phòng rồi khóa trái cửa.
“Ai gõ cửa cũng không được mở.”
Mười phút sau, chuông cửa vang lên.
“Kính coong.”
Tôi nằm sấp sau cửa, không dám nhúc nhích.
“Ban quản lý tòa nhà, đến kiểm tra khí đốt.”
Đó là giọng của một người phụ nữ.
Mẹ đứng trước cửa, không lên tiếng.
“Kính coong. Kính coong.”
“Trong nhà có người đúng không? Tôi nhìn thấy đèn đang sáng.”
Mẹ nhón chân nhìn ra ngoài qua mắt mèo.
Mặt mẹ lập tức trắng bệch.
Mẹ lùi lại hai bước, kéo tôi ra phía sau.
Người ngoài cửa vẫn tiếp tục gõ.
Bà ta gõ khoảng một phút.
Sau đó, âm thanh dừng lại.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân, ngày càng xa dần.
Mẹ vẫn đứng áp sát cửa, tay nắm chặt điện thoại, màn hình vẫn sáng.
Nửa giờ sau, dưới lầu thật sự xảy ra chuyện.
Tôi nằm sấp trên ban công nhìn xuống.
Người phụ nữ mặc áo sơ mi hoa đã thay quần áo khác, đội mũ, trong tay xách hai hộp hàng chuyển phát.
Bà ta đứng rất lâu trước cửa tòa nhà.
Có một bé gái chạy từ trong tòa nhà ra, bà ta liền đi theo hai bước.
Sau đó, mẹ của bé gái chạy ra, bà ta lại lùi về.
Tiếp theo, hai người mặc thường phục đi ngang qua phía sau bà ta.
Bà ta vừa định chạy đã bị họ đè xuống bồn cây xanh.
Chiếc mũ rơi xuống đất, lăn hai vòng.
Tôi bám lấy lan can, nhìn mãi cho đến khi xe cảnh sát rời đi.
Quay đầu lại, tôi nhìn thấy mẹ đang đứng phía sau.
Mặt mẹ trắng bệch đến đáng sợ.
Tối hôm ấy, mẹ ôm tôi trong lòng, suốt cả đêm không buông tay.
12
Những chuyện sau đó diễn ra rất nhanh.
Cảnh sát điều tra theo số điện thoại lạ đã gửi tin nhắn cho bố, sau đó lần theo manh mối của bà cô họ.
Chỉ trong ba ngày, họ đã triệt phá cả một đường dây.
Trước sau tổng cộng gây án hơn hai mươi vụ.
Chu Nhã là tai mắt được bọn chúng cài trong tòa nhà văn phòng.
Cô ta vào công ty hai năm, mục đích chính là làm việc này.
Gia đình nào có điều kiện tốt, bố mẹ nhà nào bận rộn, đứa trẻ nhà nào thường ngày không có người đưa đón.
Cô ta đều ghi nhớ rõ ràng.
Tôi đã bị cô ta nhắm đến từ lâu.
Bố kinh doanh, điều kiện gia đình khá tốt.
Bình thường đều là anh trai đưa đón tôi, rất ít khi thấy người lớn xuất hiện.
Bọn chúng vốn định ra tay vào kỳ nghỉ hè.
Nhưng hôm ấy, cô ta bước vào nhà tôi.
Cô ta nhìn thấy đôi giày hơn ba nghìn tệ của anh trai.
Cô ta nghe thấy chị gái nói anh đứng trong top hai mươi toàn thành phố.
Cô ta lập tức tính toán một phen.
Bán một đứa trẻ chỉ được mấy chục nghìn.
Gả vào gia đình chúng tôi lại có được một căn nhà.
Vì vậy, cô ta tạm thời thay đổi chủ ý.
Giả vờ trẹo chân, ở lại nhà tôi rồi nửa đêm bò lên giường.
Cô ta muốn ép anh trai cưới mình.
Kết quả, tất cả đều đổ bể.
Ngày chị gái từ chức, chị ném đoạn video camera vào nhóm trò chuyện của phòng ban.
Cả nhóm náo loạn suốt một ngày.
Sau đó, còn có hai người lén tìm gặp chị gái.
Họ nói khi làm việc ở công ty trước, Chu Nhã cũng từng làm chuyện giống hệt như vậy.
Lần ấy, sự việc bị đè xuống, công ty bồi thường tiền, còn cô ta đổi sang một nơi khác rồi tiếp tục làm.
Trường đại học của anh trai cũng gọi điện tới xác minh.
Mẹ không nói thêm một lời, trực tiếp gửi video và báo cáo giám định cho họ.
Giáo viên ở đầu dây bên kia đã xin lỗi ba lần.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: