Chương 7 - Nguy Cơ Trong Kỳ Thi
Ông nói Trường Trung học số 1 Minh Đức sẽ không bao giờ cho phép dùng thành tích để che giấu phẩm chất xấu, cũng không cho phép dùng danh nghĩa tập thể để hy sinh sự trong sạch của một cá nhân.
Rất nhiều người dưới sân khấu lén nhìn tôi.
Tôi không cúi đầu.
Ánh nắng rơi xuống sân trường, trắng đến chói mắt.
Tôi đột nhiên nhớ đến dòng chữ đỏ trên bảng điện tử hôm đó.
Nó bảo tôi đừng ngồi xuống.
Nhưng thứ thật sự khiến tôi đứng lên không phải là dòng cảnh báo ấy.
Mà là vì chính tôi không muốn thừa nhận một việc mình chưa từng làm.
Sau đó, tôi thuận lợi vượt qua vòng phỏng vấn chuyên biệt.
Ngày giấy báo nhập học được gửi đến nhà, bố tôi còn căng thẳng hơn cả tôi, bàn tay mở gói hàng không ngừng run rẩy.
Mẹ tôi chê bai đẩy ông sang một bên.
“Để con tự mở.”
Tôi xé lớp niêm phong.
Khoảnh khắc huy hiệu trường mạ vàng lộ ra, phòng khách im lặng rất lâu.
Sau đó, mẹ ôm lấy tôi.
Bố đứng bên cạnh, vành mắt đỏ hoe, hoàn toàn không giống một vị hiệu trưởng.
Tôi bật cười.
Ngoài cửa sổ, tiếng ve giữa mùa hè đang vang lên rộn rã.
Con đường phía trước còn rất dài.
Nhưng lần này, tôi không cần phải ngồi vào bất kỳ cái bẫy nào do người khác sắp đặt nữa.
Vị trí của tôi, tôi sẽ tự mình quyết định.