Chương 6 - Nguy Cơ Nửa Đêm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đây là trang quảng cáo công khai mà luật sư đã thu thập. Các người dùng danh nghĩa ‘bảo mẫu sau sinh được người nổi tiếng lựa chọn’ để thu hút khách hàng cho bà ta. Giá mỗi đơn của bà ta cao gấp ba lần bảo mẫu thông thường. Những lời khiếu nại bị đánh dấu là ‘khách hàng nhạy cảm sau sinh’.”

Giám đốc hoàn toàn không nói được lời nào.

Bốn chữ đó lại đâm vào người tôi.

Khách hàng nhạy cảm sau sinh.

Thì ra không phải bọn họ không biết phụ nữ vừa sinh con rất dễ bị nghi ngờ.

Thậm chí bọn họ còn dùng câu nói đó làm lá chắn.

Ai báo cảnh sát thì người đó nhạy cảm.

Ai khiếu nại thì người đó lo âu.

Ai cảm thấy có gì đó không đúng thì người đó không chuyên nghiệp.

Tôi nhìn ông ta.

“Tôi sẽ không dàn xếp riêng.”

“Hình sự là hình sự, dân sự là dân sự. Trách nhiệm mà nền tảng phải chịu, các người đừng hòng thiếu một phần.”

Giám đốc còn muốn nói gì đó.

Chu Duật đứng lên, trực tiếp bấm chuông gọi y tá.

“Phiền đưa họ ra ngoài. Họ đang ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của sản phụ.”

Sau khi bọn họ rời đi, tôi ôm Tiểu Chu ngồi rất lâu.

Tôi đột nhiên hỏi Chu Duật:

“Nếu không có thiết bị định vị, liệu anh cũng cho rằng em ngủ mê rồi nhớ nhầm không?”

Chu Duật im lặng vài giây.

“Anh sẽ sợ.”

Tim tôi siết lại.

Anh nắm lấy tay tôi.

“Sợ em thật sự nhớ nhầm, cũng sợ em không nhớ nhầm nhưng lại không có ai tin em.”

Tôi nhìn anh.

Anh nói:

“Nhưng anh sẽ tìm con trước. Sự thật có thể điều tra sau, còn đứa trẻ không thể chờ.”

Nước mắt tôi lại rơi xuống.

Câu nói này khiến tôi yên tâm hơn bất kỳ lời bảo đảm nào.

Sau khi Tiểu Chu trở về nhà, tôi không lập tức khỏe lại.

Chỉ cần khóa cửa phát ra tiếng thông báo, tim tôi sẽ đập mất kiểm soát.

Thang máy dừng ở tầng nhà tôi, tôi sẽ lập tức bế Tiểu Chu lên.

Nhân viên giao hàng gõ cửa, tôi phải xem camera ba lần.

Tiểu Chu ngủ quá say, tôi sẽ đặt tay dưới mũi thằng bé để xác nhận nó vẫn đang thở.

Chu Duật chuyển sang làm việc tại nhà.

Gia đình không thuê bất kỳ người giúp việc ăn ở lại nào nữa.

Nhân viên vệ sinh chỉ được đến khi anh ở nhà, còn tôi và Tiểu Chu ở trong phòng ngủ, khóa trái cửa.

Tôi biết mình đang căng thẳng quá mức.

Nhưng tôi không thể dừng lại.

Một đêm nọ, Tiểu Chu tỉnh giấc khóc.

Tôi quá buồn ngủ nên hành động chậm một chút.

Chu Duật bế thằng bé ra phòng khách pha sữa.

Tôi tỉnh lại, sờ thấy chiếc nôi trống không.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí không thể phát ra tiếng.

Tôi chân trần lao ra ngoài, suýt ngã.

Chu Duật đang đứng ở cửa bếp, trong lòng ôm Tiểu Chu.

Bình sữa vừa được pha xong.

Nhìn thấy tôi, sắc mặt anh thay đổi.

“Con ở đây.”

Tôi lao tới, gần như giành lấy Tiểu Chu rồi ôm vào lòng.

Tiểu Chu bị tôi dọa khóc.

Tôi cũng khóc.

Tôi vén quần áo thằng bé lên, nhìn nốt ruồi đỏ trên ngực, nhìn cổ tay và những ngón chân của nó.

Một lần.

Hai lần.

Chu Duật không ngăn cản.

Anh chỉ đứng bên cạnh, khẽ nói:

“Cứ từ từ kiểm tra.”

“Là Tiểu Chu.”

“Con đang ở nhà.”

Sau khi xác nhận xong, toàn thân tôi mềm nhũn.

Chu Duật ôm cả tôi và đứa bé vào lòng.

“Nam Chi, chúng ta đi gặp bác sĩ nhé?”

Tôi gật đầu.

Trong phòng tư vấn tâm lý, bác sĩ yêu cầu tôi kể lại ngày hôm đó.

Tôi không nói được.

Tôi chỉ có thể lấy chiếc khăn dỗ ngủ hình cá heo nhỏ ra.

Nó đã được giặt rất nhiều lần, vải hơi bạc màu.

Những ngôi sao màu vàng vẫn còn đó.

Sau khi thiết bị định vị được dùng làm vật chứng xong, cảnh sát đã trả lại cho tôi.

Tôi lại khâu nó vào trong.

Bác sĩ hỏi:

“Nó có ý nghĩa gì với cô?”

Tôi nói:

“Nó đã đưa Tiểu Chu trở về.”

Bác sĩ lại hỏi:

“Còn gì nữa?”

Tôi im lặng rất lâu.

“Nó chứng minh tôi không bị điên.”

Khi nói ra câu này, tôi đột nhiên khóc đến mức toàn thân run rẩy.

Cuối cùng tôi cũng hiểu, điều khiến tôi sợ hãi nhất không chỉ là việc Tiểu Chu bị đưa đi.

Mà là sau khi thằng bé bị đưa đi, tất cả mọi người đều cầm đoạn ghi âm giả đó rồi hỏi tôi:

“Có phải cô đã đồng ý rồi lại quên không?”

“Có phải cô quá mệt nên nhớ nhầm không?”

“Có phải trạng thái sau sinh của cô không tốt không?”

Nếu ngay cả tôi cũng tin thì sao?

Nếu tôi thật sự bắt đầu nghi ngờ chính mình thì sao?

Sợi dây đó sẽ đứt.

Tiểu Chu sẽ không bao giờ có thể trở về nữa.

Bác sĩ nói:

“Lúc đó cô đã làm rất nhiều việc đúng đắn. Báo cảnh sát, giữ bằng chứng, đặt thiết bị định vị. Cô không mất kiểm soát, cô đang tự cứu mình.”

Tôi cúi đầu vuốt ve con cá heo nhỏ.

Khoảnh khắc ấy, lần đầu tiên tôi cảm thấy mình thở dễ dàng hơn một chút.

Sau đó, mẹ chồng trở về nhà cũ của gia đình họ Chu.

Không phải Chu Duật đuổi bà đi.

Mà là tôi không thể tiếp tục sống cùng bà dưới một mái nhà.

Mỗi tuần bà đến thăm Tiểu Chu một lần.

Trước khi đến đều phải nhắn tin.

Rửa tay, thay quần áo, không được một mình bế đứa bé đi, không được tự ý liên lạc với bất kỳ ai thay chúng tôi.

Lần đầu tiên, bà đứng ngoài cửa, đôi mắt đỏ hoe.

“Nam Chi, sau này mẹ sẽ nghe lời con.”

Tôi nói:

“Không cần chuyện gì cũng nghe lời con.”

Bà sững sờ.

Tôi ôm Tiểu Chu, bình tĩnh nói:

“Mẹ chỉ cần nhớ rằng cánh cửa của thằng bé chỉ có con và Chu Duật được phép mở.”

Bà cúi đầu.

“Được.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)