Chương 6 - Người Yêu Trực Tuyến Nhận Nhầm
【Lầu trên nghi là mẹ của nữ chính nữ phụ mượn tài khoản phát biểu, có chút tinh thần thi đấu không vậy, dựa vào đâu nữ phụ phải nhường?】
Sắc mặt em gái càng lúc càng trắng.
Gần như sắp không trả lời nổi mà bỏ cuộc.
Thế là dùng đặc quyền người thân bạn bè.
Hai câu cuối để Lộ Chấp Chu thay em ấy trả lời.
Câu thứ chín,
Tôi và Lộ Chấp Chu đồng thời bấm nút trả lời.
Cậu ấy chậm hơn tôi hai giây.
Tôi được một điểm.
Câu thứ mười là câu tặng điểm.
Là một ảnh chụp màn hình phim.
Nam chính dựa vào bức tường thư viện đọc sách.
“Bức Thư Tình” của Iwai Shunji.
Cũng là khởi đầu cuộc gặp gỡ giữa tôi và Lộ Chấp Chu.
【Vãi, nữ phụ trực tiếp đút hai tay vào túi, thà không cần điểm này cũng không muốn dính dáng tới nam chính nữa.】
【Đảng Bức Thư Tình chúng tôi đâu có chọc ai, Iwai Shunji đúng là tai bay vạ gió.】
【Nữ phụ cho dù không cần điểm này cũng thắng chắc rồi đúng không, đúng kiểu nghiền ép sảng khoái.】
Trước khi tiếng đếm ngược sắp kết thúc.
Lộ Chấp Chu giơ tay, cười khổ.
“Tôi bỏ quyền.”
14
Sau cuộc thi, đi ăn ngoài trường để chúc mừng.
Mẹ tôi bảo tôi để chiếc cúp lại.
Trong phòng dụng cụ tạm dùng làm địa điểm thi đấu.
“Con thích nổi bật đến thế à?”
“Còn muốn cầm cúp nói cho tất cả mọi người biết, hôm nay trên sân khấu con không chừa chút mặt mũi nào cho em gái mình?”
Niềm vui trong lòng.
Lập tức tiêu tan hơn nửa.
Ăn được vài đũa.
Tôi liền chuồn về phòng dụng cụ.
Điểm tốt của việc không được chú ý chính là.
Cho dù biến mất cũng không ai phát hiện.
Kết quả lại đụng phải mấy đàn em trốn trong phòng dụng cụ hút thuốc.
Để ngăn tôi đi tố cáo.
Bọn họ vậy mà khóa trái tôi ở bên trong.
Bọn họ không chú ý đầu thuốc lúc sáng lúc tắt.
Đốt cháy rèm cửa rủ xuống.
Khói mù lan tràn, cho dù tôi che miệng mũi.
Đầu vẫn càng lúc càng nặng.
Trước khi ý thức tan biến.
Hình ảnh cuối cùng là Trần Nhĩ khoác chiếc áo đồng phục thấm nước của Lộ Chấp Chu lao vào.
——
Khi mơ mơ màng màng.
Tôi lại mơ thấy khởi đầu khiến mình rung động với Lộ Chấp Chu.
Là sau khi Trần Nhĩ vạch rõ giới hạn với tôi.
Tôi lại trở về trạng thái không có bạn bè.
Ngồi ở cầu thang đau lòng.
Có người đi tới tặng tôi một túi đồ ăn vặt.
Tôi không nhìn rõ mặt.
Sau đó nghe bạn học nói.
Nhìn đồng phục chắc là Lộ Chấp Chu, chỗ trống trên tay áo được viết bằng bút một chữ “Lộ” rất trẻ trâu.
Cho đến cái nhìn cuối cùng trong phòng dụng cụ vừa rồi.
Vừa tỉnh lại, tôi đã không kịp chờ mà kéo Trần Nhĩ đang ngồi bên cạnh giường bệnh để xác nhận.
“Là anh đúng không?”
Trần Nhĩ không phủ nhận.
Về mặt lý trí, anh với tư cách người lớn tuổi nên vẽ dấu chấm hết.
Nhưng về mặt tình cảm, vừa nghĩ đến việc tôi sẽ đau lòng,
Anh vẫn thuận tay lấy chiếc áo khoác đồng phục của đàn em Lộ Chấp Chu trong ký túc xá lúc đó.
Lẻn vào trường trung học trực thuộc.
Đặt trước mặt tôi một túi đồ ăn vặt.
【Vãi, vậy nên nữ phụ cũng yêu nhầm người, thật ra người cô ấy yêu không phải nam chính mà là đàn anh?】
【Tốt quá rồi, đàn anh về nữ phụ, nam chính về nữ chính.】
【Nhưng tôi cảm thấy không thuận lợi như vậy đâu, hình như nam chính… hối hận rồi.】
Rèm giường bệnh bị kéo phắt ra.
Sau tấm rèm là Lộ Chấp Chu với sắc mặt khó coi.
15
Trước khi nghe thấy những lời đó trong phòng bệnh.
Lộ Chấp Chu vẫn luôn cho rằng.
Tôi không có hứng thú với Trần Nhĩ.
Trên sân thi đấu.
Tôi thậm chí không nhìn Trần Nhĩ một cái.
Có thể gọi là xa cách.
Chỉ là Trần Nhĩ đơn phương tình nguyện với tôi mà thôi.
Cho đến khi cậu ấy nghe được cuộc đối thoại giữa tôi và Trần Nhĩ.
Mới biết mình sai thái quá đến mức nào.
Hóa ra tôi và Trần Nhĩ quen nhau còn sớm hơn cậu ấy.
Hóa ra việc cậu ấy có được sự yêu thích của tôi…
Còn là vì lúc đầu tôi nhận nhầm cậu ấy thành Trần Nhĩ.
Cậu ấy không thể chấp nhận.
Nôn nóng muốn tìm tôi xác nhận.
Lẽ nào những khoảnh khắc chúng tôi ở bên nhau đều là giả sao?
Lẽ nào sự yêu thích của tôi.
Không có chút nào dành cho chính cậu ấy sao?
【Nam chính hơi thảm… Thật ra lúc đó phát hiện nữ phụ ở trong đám cháy, cậu ấy cũng muốn lao vào, chỉ là bị em gái cưng ngăn lại.】
【Em gái cưng lúc đó bận đến choáng váng, một tay kéo nam chính, một tay còn phải kéo mẹ.】
【Dù sao bọn họ cho dù không ưa nữ phụ đến đâu, cũng không muốn cô ấy chết mà.】
【Tôi không cảm thấy nam chính không ưa nữ phụ… Nếu đơn thuần không ưa cô ấy, ai lại để ý tình cảm của cô ấy có phải giả hay không chứ.】
Tôi khó hiểu nhìn Lộ Chấp Chu.
Tôi không hiểu ý nghĩa của việc cậu ấy xác nhận những điều này là gì.
Giữa tôi và em gái Lâm Mẫn Huệ.
Cậu ấy đã đưa ra lựa chọn rồi.
“Chiếc váy kia hôm đó tôi đã ném đi rồi.”
Nhận tiền làm việc, tôi sẽ không mặc nữa.
Tự nhiên cũng sẽ không thích cậu ấy nữa.
Lộ Chấp Chu cũng không biết mình bị làm sao.
Vì sao phát hiện tôi ở trong đám cháy.
Cậu ấy sẽ hoảng sợ như thế.
Vì sao biết người tôi thích là Trần Nhĩ.
Cậu ấy lại khó có thể chấp nhận như thế.
Trên đường về nhà, Lâm Mẫn Huệ nhận ra cảm xúc của Lộ Chấp Chu không ổn.
Nửa an ủi nửa thăm dò.
“Bây giờ chị đã có đàn anh Trần Nhĩ rồi, chúng ta cũng có thể yên tâm.”