Chương 3 - Người Yêu Trực Tuyến Nhận Nhầm
Diễn biến cốt truyện này khiến bình luận nổi đều kinh ngạc.
【Kỳ lạ thật, tình tiết nữ chính trả nam chính lại cho nữ phụ mà mấy người muốn xem đã tới rồi.】
【Em gái cưng cũng có lòng kiêu hãnh của riêng mình mà, bảo cô ấy cứ mãi đóng vai chị gái mình để ở bên nam chính, sao cô ấy chấp nhận được.】
【Đồng ý, hơn nữa nam chính chọn ai còn chưa chắc đâu.】
“Yên tâm, anh ấy chắc chắn sẽ yêu chị.”
Em gái nhìn tôi sau khi đã trang điểm trong gương.
Cổ vũ tôi.
Chỉ là khoảnh khắc cúi đầu, khóe môi em ấy thoáng lướt qua vị đắng chát.
Điện thoại của tôi liên tục vang lên âm báo được thích.
Là Lộ Chấp Chu đang xem.
Từng bài đăng từ khi chúng tôi quen biết đến nay.
Những âm báo ghép lại với nhau, giống như bản giao hưởng của rung động.
Tôi gần như chạy như bay đến trước mặt cậu ấy.
Nở một nụ cười thật lớn.
Đang định giải thích ngọn nguồn tất cả, cậu ấy mở miệng cắt ngang.
“Cảm ơn cậu.”
“Nhưng tớ nghĩ, tớ đã có đáp án rồi.”
07
Cậu ấy không đến để xác nhận.
Tôi có phải đối tượng yêu qua mạng của cậu ấy hay không.
Thông minh như Lộ Chấp Chu.
Sao có thể không nhận ra những sơ hở khắp nơi của em gái.
Em gái cũng biết điều.
Khi tất cả rõ ràng sắp không giấu nổi, đã thú nhận mọi chuyện.
Để Lộ Chấp Chu tự chọn.
Vì vậy cậu ấy hẹn tôi gặp mặt, ngay từ đầu chỉ là muốn xác định.
Nếu người xuất hiện hôm đó là tôi.
Cậu ấy có còn rung động không.
Vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy đã có được đáp án trong lòng.
Cậu ấy chuyển cho tôi ba mươi nghìn tệ.
Cậu ấy rất xin lỗi vì đã làm lỡ thời gian của tôi.
Chúng tôi vẫn có thể làm bạn như trước.
Nhưng chiếc váy trên người tôi.
Hy vọng tôi đừng mặc nữa.
“Cậu mặc rất đẹp.”
“Chỉ là tớ hy vọng dáng vẻ nó lưu lại trong lòng tớ, chỉ có dáng vẻ Mẫn Huệ mặc nó.”
【Giết người còn đâm vào tim, đúng là…】
【Tuy nam nữ chính rất ngọt, nhưng nữ phụ thảm quá rồi… Nửa đêm trang điểm đầy đủ để đến nghe người trong lòng từ chối mình.】
【Thậm chí bây giờ nữ phụ còn không dễ về nhà, vì nam chính đang ở dưới lầu nhà dỗ nữ chính.】
Tôi chỉ có thể trốn trong bóng tối của phòng chiếu ở viện tư liệu.
Cố để tiếng sụt sịt của mình không quá rõ.
Nhưng dù như vậy.
Vẫn bị người đàn ông ngồi hàng ghế sau quay lén màn hình đá vào lưng ghế.
Trách tiếng khóc của tôi làm gã bực mình.
Tôi cố ý khóc to hơn.
Để xem bộ phim hài bị gã quay trộm trái phép toàn là tiếng khóc của tôi thì gã bán thế nào.
Không ngờ bộ phim vừa hay chiếu xong, đèn “tách” một tiếng bật sáng.
Người đàn ông cao to vạm vỡ.
Đứng dậy giơ điện thoại muốn dí vào mặt tôi quay.
Khoảnh khắc đèn flash sáng lên, một chiếc áo khoác phủ lên đầu tôi.
Mùi xà phòng sạch sẽ xen lẫn chút hương cỏ cây hơi đắng.
Chặn camera của gã đàn ông kia.
Cũng che đi nước mắt tôi còn chưa kịp lau khô.
Đợi khi tôi chỉnh trang xong đi ra.
Gã quay lén đã bị nhân viên lúc nãy dẫn đi xử lý.
Tôi ôm chiếc áo khoác trong tay.
Lúng túng không biết làm sao.
Vì là suất chiếu nửa đêm.
Chỉ còn ô bán vé có một nhân viên cuối cùng.
Tôi nhờ cô ấy giúp chuyển chiếc áo khoác cho đồng nghiệp của cô ấy.
Nhưng cô ấy lại nói cho tôi biết.
Người vừa rồi giúp tôi giải vây không phải đồng nghiệp của họ.
Mà là cháu ngoại của giám đốc viện tư liệu.
Thỉnh thoảng đến viện tư liệu làm tình nguyện viên phụ giúp.
Vì vậy họ cũng không có phương thức liên lạc.
“Có điều… em là học sinh trường trung học trực thuộc đúng không?”
Sau khi bị Lộ Chấp Chu sỉ nhục lúc nãy.
Tôi đã vào nhà vệ sinh thay chiếc váy kia ra, ném vào thùng rác.
Thay đồng phục trong ba lô.
“Viện tư liệu của bọn chị và trường trung học trực thuộc của các em có hợp tác một hoạt động thi kiến thức.”
“Ngày mai anh Trần sẽ đến trường các em tuyên truyền.”
“Đến lúc đó em trả cho anh ấy là được.”
08
Ngày hôm sau,
Vị anh Trần thấy việc nghĩa hăng hái làm kia.
Với tư cách là người tuyên truyền của viện tư liệu kiêm đơn vị tổ chức cuộc thi hữu nghị kiến thức lần này.
Viết tên mình lên bảng đen.
“Trần trong nhĩ đông Trần, Trần Nhĩ.”
Khớp ngón tay thon dài, lạnh nhạt xa cách.
Đối mặt với tiếng ồn ào trêu chọc của mọi người.
Hỏi đàn anh có bạn gái chưa,
Thích kiểu người nào.
Anh vẫn bình thản lướt qua.
Chỉ trả lời những vấn đề liên quan đến cuộc thi kiến thức.
Nhưng không chống nổi thời đại thông tin lớn.
Khả năng hóng chuyện của bạn học.
Rất nhanh đã đào ra anh là thủ khoa tỉnh của kỳ thi đại học hai khóa trước.
“Nghe nói ngày thi, anh ấy bị ba đánh đến cả người đầy máu, tới phòng thi vào giây phút cuối cùng.”
“Vậy mà vẫn lấy thủ khoa đại học năm đó.”
Trải nghiệm mơ hồ khó đoán.
Khiến người vây quanh Trần Nhĩ càng nhiều hơn.
Chiếc áo khoác trong ba lô của tôi, lấy ra cũng không được.
Nhét lại cũng không xong.
Cuối cùng không ngờ là Lộ Chấp Chu chú ý tới vẻ khó xử của tôi trong góc.
“Để tớ đi.”
“Đàn anh từng tham gia cùng tớ một trại huấn luyện vật lý.”
Cậu ấy vươn tay về phía tôi, muốn nhận lấy áo khoác.
Sợ em gái Lâm Mẫn Huệ nghĩ nhiều.
Lại giải thích thêm hai câu.
“Thanh danh của cậu vốn đã không tốt.”