Chương 17 - Người Yêu Trở Về
“Nàng vốn không thích ta, tại sao nhất định muốn bản tôn nhìn nàng?”
Sở An Hòa ngẩng mắt.
Hơi nước che phủ đáy mắt.
“Sao ngươi biết khi ấy ta không thích ngươi?”
Động tác của Tần Minh Sóc dừng lại.
Khóe môi Sở An Hòa trắng bệch, từng chữ đều nghẹn ngào:
“Ta chỉ không hiểu.”
“Tại sao ta vĩnh viễn không thể sánh bằng Tinh Dĩnh?”
“Rõ ràng ba người chúng ta cùng nhau lớn lên.”
“Nhưng trong mắt ngươi vĩnh viễn chỉ có nàng.”
“Cùng là thần nữ của Thần giới, nàng có thể được ban hôn cho Vân Thần Đế Quân.”
“Ta cũng chỉ muốn được người khác nhìn thấy.”
“Ta không biết rốt cuộc mình có chỗ nào không bằng nàng?”
Trong mắt Tần Minh Sóc không có một tia xúc động.
Lòng bàn tay hắn đột nhiên siết chặt.
“Nàng chính là không bằng nàng ấy.”
“Vĩnh viễn cũng không thể.”
Cảm giác áp bức trên cổ càng lúc càng nặng.
Những đầu ngón tay Sở An Hòa giãy giụa co lại, gương mặt trắng bệch như giấy.
Ngay khi ý thức của nàng dần tan rã, một luồng sáng lạnh đột nhiên xé rách kết giới đỏ máu.
“Buông nàng ấy ra!”
Vân Thần cầm trường kiếm, dốc toàn lực đánh tan kết giới.
Tần Minh Sóc nghiêng đầu nhìn người vừa tới, chậm rãi buông tay, mặc cho Sở An Hòa trượt xuống mặt đất.
Khóe môi hắn cong lên một nụ cười giễu cợt.
“Vân Thần, ngươi đều nghe thấy rồi chứ?”
“Một nữ nhân đầy miệng dối trá như vậy, ngươi vẫn muốn cứu sao?”
Vân Thần không trả lời, cầm kiếm đâm thẳng về phía Tần Minh Sóc.
Tần Minh Sóc không muốn dây dưa lâu, sương đen quanh người lập tức bùng lên.
“Sở An Hòa, Vân Thần, chuyện này vẫn chưa kết thúc.”
Sau đó hắn nhìn thật sâu về phía ta đang đứng bên ngoài điện.
“Tinh Dĩnh, ta sẽ lại đến tìm nàng.”
Nói xong, hắn hóa thành một luồng ma khí rồi tan biến.
Sau khi Tần Minh Sóc rời đi, Sở An Hòa ngồi bệt trên mặt đất lạnh lẽo, thở hổn hển.
Trên cổ nàng có một vòng đỏ tươi vô cùng chói mắt.
Nàng cúi đầu, bờ vai khẽ run rẩy, lặng lẽ rơi nước mắt.
Vân Thần chậm rãi bước tới, đưa tay đỡ nàng dậy rồi đặt ngồi trên ghế.
Trong điện hoàn toàn yên tĩnh, chỉ còn tiếng nức nở yếu ớt của Sở An Hòa.
Rất lâu sau, Vân Thần mới lên tiếng:
“An Hòa, những lời Ma Tôn vừa nói đều là thật sao?”
Chương 21
Sở An Hòa cụp mi khóc, không trả lời.
Vân Thần cũng không ép buộc, xoay người định rời đi.
Cổ tay chàng bỗng bị nàng nắm chặt.
Chàng quay đầu, nhìn thấy Sở An Hòa đã khóc đến đỏ cả mí mắt.
“Vân Thần, những chuyện giữa ta và Tần Minh Sóc đều xảy ra trước khi ta gặp chàng.”
“Ta chưa từng lừa dối chàng bất cứ chuyện gì.”
“Chàng hãy tin ta.”
Vân Thần cúi đầu nhìn nữ tử mà mình đã yêu mấy nghìn năm, đột nhiên cảm thấy nàng vô cùng xa lạ.
Chàng chậm rãi rút cổ tay lại.
“Ta biết rồi.”
“Nhưng có rất nhiều chuyện, ta vẫn cần phải suy nghĩ rõ ràng.”
Chàng dừng lại một lát, ánh mắt lạnh nhạt, nói từng chữ:
“An Hòa, hôn sự của chúng ta tạm thời hủy bỏ.”
Nói xong, chàng không dừng lại, xoay người đưa ta rời khỏi Vũ Thần điện.
Cửa điện chậm rãi khép lại, ngăn cách tiếng khóc xé lòng bên trong.
Đột nhiên, Thần giới bắt đầu có mưa nhỏ.
Vân Thần gọi ra một chiếc ô, che trên đầu ta.
“Vừa rồi Tần Minh Sóc cũng cho nàng xem Kính Tố Hồi sao?”
“Ừ.”
Ta gật đầu.
Sau đó lại nghe chàng hỏi:
“Nàng… còn nhìn thấy những gì?”
Ta ngẩng mắt nhìn tuyết bay giữa trời, giọng nhẹ nhàng:
“Nhìn thấy quá khứ của Tuyết Thần tiền nhiệm.”
“Nàng thực sự rất hào phóng với người mình thích.”
“Có thể truyền vạn năm tu vi cho Tần Minh Sóc, cũng có thể dùng thần nguyên của mình ngưng tụ thành bông băng sáu cánh để đổi lấy mạng sống cho chàng.”
“Chàng không yêu nàng, nàng liền thản nhiên rút lui, thành toàn cho chàng và Sở An Hòa.”
“Ta cảm thấy nàng là một nữ tử cầm lên được, buông xuống được.”
Ta cụp mắt, giọng trầm xuống vài phần.
“Chỉ là nàng phải chịu quá nhiều đau khổ.”
Vân Thần dừng bước, nhìn bầu trời trắng xóa.
Trong lồng ngực chàng dâng lên từng cơn đau âm ỉ dày đặc.
“Là ta có lỗi với nàng ấy.”
Chàng nghiêng đầu nhìn ta.
“Tinh Dĩnh, nếu nàng là nàng ấy, nàng có hận ta không?”
Ta khẽ gật đầu, sau đó lại chậm rãi lắc đầu.
“Nàng ấy còn không hận chàng, đương nhiên ta cũng sẽ không.”
“Nhưng nếu đổi lại là ta, ta chỉ muốn tránh xa tất cả các người.”
“Mắt không thấy thì lòng không phiền.”
Một câu nói ngắn ngủi lại khiến tim Vân Thần đột nhiên nghẹn lại.
Cảm giác lạnh lẽo lan theo mạch máu, khiến hô hấp của chàng trở nên nặng nề.
Ta không chú ý đến sự thay đổi của chàng.
Trong đầu ta đều là những giày vò Tần Minh Sóc từng gây ra cho Tuyết Thần tiền nhiệm.
Tất cả tủi nhục mà nàng phải chịu đều là tai họa vô cớ.
Cuối cùng hắn còn tự tay giết chết nàng.
Ta ngẩng mắt nhìn Vân Thần:
“Vân Thần Đế Quân, ta có một chuyện phải làm.”
“Chuyện gì?”
Ánh mắt ta lạnh lẽo, nói từng chữ:
“Ta muốn giết Tần Minh Sóc, báo thù cho Tuyết Thần tiền nhiệm.”
Nghe vậy, Vân Thần cúi đầu nhìn gương mặt lạnh nhạt, kiên quyết của ta.
“Tại sao?”
Ta chậm rãi nói:
“Bởi vì ta cũng là nữ tử.”
Vì vậy ta không thể trơ mắt nhìn một nữ tử có tình có nghĩa khác bị người ta bức hại đến chết.
Vân Thần dừng bước, trong mắt mang theo vẻ khó hiểu: