Chương 8 - Người Yêu Thực Sự Là Ai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Không khí dường như biến thành một khối bông phủ đầy mật ngọt, đặc quánh và ngọt ngào đến mức khiến tôi không thở nổi.

Phải rất lâu sau Chu Đình An mới buông tôi ra. Chưa được hai giây, anh lại chưa thỏa mãn mà ghé tới, liên tục hôn nhẹ lên mặt tôi.

“Được rồi, được rồi.”

Tôi bị anh hôn đến mức ngượng ngùng, hơi quay mặt đi:

“Anh đang đóng vai chim gõ kiến đấy à?”

“Anh đang giúp em biết anh thích em đến mức nào.”

Chu Đình An ôm tôi không chịu buông:

“Bé cưng, em thật sự không cần lo lắng những chuyện này. Hãy lấy lại khí thế khi chơi game của em đi.”

Tôi nhất thời không hiểu:

“Khí thế gì?”

Chu Đình An khẽ cười:

“Lần trước chúng ta đánh đôi, có người nói thao tác của em hơi kém ấy.”

Tôi đột nhiên nhớ ra. Có một lần đánh đôi, tôi sử dụng một nhân vật không thuận tay, bị đối phương chế giễu rất lâu, còn nói tôi không xứng với trình độ của Chu Đình An. Tôi tức đến mức trực tiếp bật mic.

“Em còn nhớ lúc đó mình nói gì không?”

Chu Đình An cố nhịn cười, học theo giọng điệu của tôi:

“Em nói— Tôi có gì không xứng với anh ấy? Tôi xứng với anh ấy tám trăm vòng còn biết rẽ! Nói tôi không xứng với anh ấy à? Tôi xứng với anh ấy đến chết!”

“Anh im miệng đi!”

Tôi vội vàng bịt miệng anh. Tự mình mắng thì không sao, nhưng bị người khác bắt chước lại thật sự xấu hổ chết đi được!

Chu Đình An khẽ cười rồi hôn lên đầu ngón tay tôi:

“Anh muốn nói với em rằng hãy tiếp tục giữ sự tự tin và phô trương ấy, được không, bé cưng? Em xứng với anh, vô cùng xứng với anh, xứng tám trăm vòng còn biết rẽ.”

Tôi lập tức bật cười:

“Dẻo miệng.”

“Không phải dẻo miệng.”

Chu Đình An giữ lấy các đốt ngón tay tôi, chậm rãi đan mười ngón tay vào nhau:

“Anh là một người trưởng thành tỉnh táo và lý trí. Hoặc nói khó nghe một chút, anh là một thương nhân ích kỷ tinh tế. Anh biết rất rõ mình muốn gì.”

“Anh muốn em, muốn em yêu anh, Mạnh Nguyệt. Đây là sự kích động khi hormone dâng cao, cũng là kết quả sau khi anh cân nhắc lợi hại và suy nghĩ kỹ càng.”

“Anh sẽ chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình, chỉ cần em cũng yêu anh.”

Tôi chăm chú nhìn Chu Đình An, nhìn đôi mắt nghiêm túc nhưng mang theo ý cười của anh. Một lúc lâu sau, tôi nghiêng người tới, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh:

“Vậy thì, như anh mong muốn, anh yêu.”

21

Tên Chu Đình An này đúng là chỉ biết yêu đương. Ba giờ rưỡi chiều đã dẫn tôi trốn làm.

Tôi bám chặt lấy bàn không chịu đi:

“Tôi yêu công việc! Tôi cần tiền chuyên cần!”

Gân xanh trên trán Chu Đình An giật liên tục:

“Đến lúc này rồi mà em còn nghĩ tới tiền chuyên cần? Em có nhớ bạn trai em là ông chủ lớn không vậy?”

Tôi vô cùng kiên trì. Dù sao tiền chuyên cần cũng là một nghìn tệ!

Thấy không thể kéo tôi đi, Chu Đình An dứt khoát chuyển cho tôi một trăm nghìn tệ:

“Tiền chuyên cần cả năm, anh bao!”

Tôi lập tức xách túi rời đi.

Chu Đình An bật cười, nắm tay tôi xuống tầng.

Sau khi lên xe, chúng tôi đi thẳng về phía trung tâm thương mại.

Tôi khó hiểu:

“Đi làm gì?”

Chu Đình An nói:

“Hôm gặp mặt bị mất điện, đến cơm cũng chưa ăn được. Hôm nay dù thế nào cũng phải thử món ở đó.”

Nghe đến đây, tôi lập tức nhớ lại một vài dấu hiệu trong ngày hôm ấy, hơi nheo mắt:

“Có phải anh đã biết tôi là người yêu qua mạng của anh từ lâu rồi không?”

Chu Đình An cười:

“Cũng không sớm lắm. Khi vừa gặp, anh nhìn thấy ốp điện thoại của em, rất giống mẫu em từng cho anh xem. Sau đó là bộ móng và nét chữ của em, cuối cùng là lời báo cáo ngốc nghếch của một người nào đó.”

“Đúng rồi.”

Nói đến đây, anh chợt nhớ ra điều gì:

“Bé cưng, kéo tài khoản trò chuyện trước đây của anh ra khỏi danh sách đen đi. Đó là số riêng của anh, còn số hiện tại là tài khoản công việc.”

Tôi không để ý đến yêu cầu của anh, chỉ hừ lạnh:

“Nói như vậy, trước đây anh bảo tôi đi báo cáo, còn dọa điều chuyển công tác, tất cả đều là cố ý?”

Chu Đình An chớp mắt, lại bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn:

“Lúc đó anh vừa bị chia tay đột ngột, tâm trạng cũng rất tệ. Sau đó vừa tới công ty đã nghe em nói một câu ‘Chu Đình An già’, tâm lý anh thật sự hơi suy sụp.”

Tôi nhớ lại rồi gõ lên đầu anh:

“Câu đó của tôi là câu hỏi ngược! Thể hiện sự kinh ngạc! Ý thật sự là anh hoàn toàn không già!”

Chu Đình An cười, nhân lúc đèn đỏ liền ghé tới, hạ mình dụi đầu vào vai tôi:

“Anh biết mà, bé cưng.”

Thấy anh lại định dính lấy tôi, tôi vội đẩy anh ra, bảo anh tập trung lái xe:

“Nói mới nhớ… trước đây tại sao anh không chịu gặp tôi?”

Tôi rất khó hiểu:

“Nếu anh đồng ý gặp tôi từ sớm, có lẽ đã không xảy ra chuyện này.”

Chu Đình An thở dài:

“Trước đây chẳng phải anh luôn ở chi nhánh sao? Hơn nữa anh gặp một tai nạn xe nhỏ, bị khập khiễng suốt ba tháng. Anh không muốn em nhìn thấy dáng vẻ chật vật của mình, nên định đợi khỏi hẳn rồi mới gặp.”

Nghe vậy, tôi lập tức nhìn xuống chân anh.

“Đã không sao rồi.”

Giọng Chu Đình An thấp xuống:

“Em muốn giày vò anh thế nào cũng được.”

Đúng là đồ già mà không đứng đắn!

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)