Chương 5 - Người Yêu Thực Sự Là Ai

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong những tiểu thuyết lộ thân phận khi yêu qua mạng chẳng phải thường có tình tiết như thế sao? Người yêu qua mạng là một người, nhưng người tới gặp lại là người khác!

Huống hồ tôi và đối tượng yêu qua mạng quen nhau trong trò chơi. Nhìn thế nào Chu Đình An cũng không giống người thích chơi game!

Nghe vậy, vẻ mặt Chu Đình An càng khó coi, hoặc phải nói là càng tủi thân hơn.

Anh nhìn tôi, đôi mắt đen nhánh tràn đầy tổn thương và đau lòng:

“Từ đầu đến cuối, người yêu qua mạng với em đều là anh, chỉ có mình anh!”

“Mạnh Nguyệt, em ghét anh già đến vậy sao?”

14

Thật ra khi yêu đương, tôi không quá coi trọng tuổi tác, chỉ cần đừng thật sự đưa cho tôi một ông già sáu mươi tuổi là được.

Hơn nữa, năm nay Chu Đình An mới hai mươi chín, chỉ lớn hơn tôi sáu tuổi, quả thực chưa thể xếp vào hàng lão già.

“Tôi không chê anh già…”

Tôi thở dài, không biết nên giải thích thế nào.

Phải biết rằng đối với những người làm thuê như chúng tôi, điều tối kỵ nhất chính là yêu ông chủ.

Chu Đình An cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt mang theo vẻ tủi thân nhàn nhạt. Anh muốn nắm tay tôi nhưng lại không dám, đành lùi một bước, kéo nhẹ tay áo tôi:

“Còn nói không chê. Vừa rồi em còn hy vọng người yêu qua mạng với em là cháu trai, cháu ngoại hoặc em trai anh. Chẳng lẽ như vậy không phải vì em thấy anh già sao?”

Tôi nhỏ giọng biện minh:

“Thật sự không phải đâu, ông chủ…”

Chu Đình An càng không vui:

“Tại sao vẫn gọi anh là ông chủ?”

Bởi vì những cách gọi khác tôi không nói ra miệng được!

Chỉ cần nghĩ tới chuyện mình đã gọi ông chủ là “anh” suốt mấy tháng, tôi đã xấu hổ đến mức muốn chết!

Chẳng lẽ Chu Đình An không xấu hổ sao?

Người yêu qua mạng là cấp dưới của mình, sao anh có thể tiếp nhận nhanh như vậy?

Nghĩ đến đây, tôi phát hiện có gì đó không đúng, nheo mắt nhìn anh:

“Có phải anh đã biết từ lâu rồi không?”

Chu Đình An vẫn đang lén lút nắm tay tôi, nghe vậy liền giả ngốc:

“Biết chuyện gì?”

Nhìn vẻ mặt này, tôi lập tức cảm thấy có vấn đề. Tôi hất tay anh ra rồi chỉ vào anh:

“Anh thành thật khai báo! Có phải anh đã nhận ra tôi từ lâu rồi không?”

Chu Đình An nhìn bàn tay bị tôi hất ra, hơi nheo mắt.

Tim tôi run lên.

Chết tiệt, vừa rồi tôi lại dám hất tay ông chủ, còn chỉ vào mũi ông chủ!?

Cảnh cáo giảm lương, cảnh cáo điều chuyển công tác, cảnh cáo sa thải!

Nhưng Chu Đình An không hề tức giận, trong mắt ngược lại còn hiện lên vài phần ý cười.

Tôi khó hiểu:

“Anh cười gì?”

Chu Đình An kéo tay tôi qua kiểm tra, xác định ngón tay tôi không bị xước vì động tác hất tay vừa rồi, sau đó mới nói:

“Như vậy mới đúng.”

Tôi sửng sốt:

“Cái gì?”

“Ý anh là trước mặt anh, em không cần phải lo lắng hay hoảng sợ.”

Chu Đình An nhìn tôi, vừa chiều chuộng vừa dịu dàng:

“Trên mạng em là người thế nào thì khi thật sự đối diện với anh, em cứ là người như thế. Anh có thể chấp nhận, cũng rất thích.”

Khi nói những lời này, vẻ mặt anh tự nhiên và chân thành. Anh thật sự nghĩ như vậy.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, trái tim không nghe lời mà đập nhanh hơn một nhịp.

“Hơn nữa, người thật sự nên lo lắng bất an phải là anh mới đúng chứ.”

Chu Đình An vừa nói vừa thở dài. Anh cúi đầu nhìn tôi, dùng giọng điệu đáng thương hỏi lại:

“Bé cưng, em thật sự chê anh già, không muốn ở bên anh sao?”

15

Tôi cảm thấy Chu Đình An đang dùng sắc đẹp dụ dỗ mình.

Nhìn hàng mi dài này, nhìn đôi mắt hai mí sâu thẳm này, chẳng phải anh cố ý khiến tôi mềm lòng sao!

“Bé cưng?”

Thấy tôi không nói gì, trong lòng Chu Đình An cũng không chắc chắn. Anh thử đưa tay móc nhẹ ngón tay tôi:

“Nói gì đó với anh được không?”

Tôi cúi đầu nhìn những ngón tay đang móc vào nhau, nhưng ánh mắt lại bị cơ ngực đầy đặn của Chu Đình An thu hút trước.

Trước đây Chu Đình An là ông chủ, đến nhìn thẳng vào mắt anh tôi còn không dám, sợ bị anh bắt đi làm việc.

Nhưng bây giờ Chu Đình An là lão già… À không, bây giờ anh là ứng cử viên bạn trai, tôi có thể nghiêm túc thưởng thức một chút.

Vì vậy tôi nhanh chóng phát hiện hôm nay anh mặc một chiếc áo len đen bó sát. Cơ bắp này, đường nét này, cảm giác khi chạm vào này…

Khoan đã, cảm giác khi chạm vào?

Tôi hoàn hồn, nhìn bàn tay mình đã đặt trên cơ bụng Chu Đình An, không khỏi hít vào một hơi.

Tôi sờ lên từ lúc nào vậy??

Nhưng rõ ràng Chu Đình An rất hài lòng với phản ứng của tôi, nhỏ giọng hỏi:

“Thích không? Nếu anh hít vào một hơi, đường nét sẽ rõ hơn.”

“Cháu trai, cháu ngoại hay em trai anh đều không luyện được đến mức này đâu.”

Tôi bất lực ôm trán.

Quả nhiên, trước sắc đẹp tuyệt đối, con người căn bản không thể nói dối.

“Thật ra tôi—”

Tôi vừa lấy hết dũng khí mở đầu thì điện thoại đổ chuông. Tôi nhìn tên người gọi:

【Đệ nhất mỹ nam vô địch vũ trụ】

Tôi sửng sốt, vội ra hiệu cho Chu Đình An đợi một lát rồi nhanh chóng nhận máy:

“A lô?”

Ở đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, âm lượng còn rất lớn:

“Con yêu, đang ở đâu đấy?”

Vẻ mặt Chu Đình An lập tức thay đổi.

16

Anh nhìn màn hình điện thoại của tôi, khuôn mặt bị ánh sáng chiếu đến mức hơi tái nhợt âm trầm, môi mấp máy rồi nặn ra một chữ:

“Ai?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)