Chương 8 - Người Yêu Quen Qua Mạng Bị Chuyển Nhượng
Khi tôi sắp bước ra ngoài, cậu bé mập thở hổn hển, đầu đầy mồ hôi đuổi theo.
Cậu ấy đỏ hoe mắt, nhét vào tay tôi một tờ giấy.
“WeChat của tôi. Sau khi ra ngoài cậu nhất định phải liên lạc với tôi!”
Giống như chúng tôi vừa cùng ngồi tù vậy.
Tôi vừa buồn cười vừa bất lực, vẫy tay với cậu ấy.
Nhưng cuối cùng, sau đó tôi vẫn không thể liên lạc với cậu ấy.
Bệnh của bà nội đến rất gấp. Chỉ vài ngày sau, bà đã qua đời.
Tôi và bà nội có tình cảm rất sâu đậm, vẫn luôn túc trực trong bệnh viện nên không còn tâm trí nghĩ đến chuyện này.
Đợi xử lý xong hậu sự của bà nội, khi cuối cùng tôi nhớ ra thì chiếc áo đó đã bị mẹ giặt rồi.
Tờ giấy bị vò nát, hoàn toàn không tìm thấy nữa.
Tôi thử quay lại trại giảm cân tìm người, mới phát hiện trại đã giải tán, ngay cả người phụ trách cũng không biết đã đi đâu.
Từ đó, tôi hoàn toàn mất liên lạc với cậu bé mập có biệt danh Sò Điệp.
Sau này tôi còn từng cảm thấy tiếc nuối.
Sò Điệp là người bạn duy nhất thật lòng đối xử tốt với tôi, cũng là người duy nhất chưa từng ghét bỏ tôi.
Không ngờ sau bao vòng quanh co…
Lại chính là anh.
“Nhưng tại sao anh lại biến thành thế này???”
Một chú lợn con biến thành người mẫu nam, đúng là khó tin!
Nghe lời giải thích của tôi, Khương Nhiên ngượng ngùng sờ đầu:
“Sau khi rời khỏi đó, em vẫn luôn không liên lạc với anh. Một mình anh ăn đồ ngon bỗng cảm thấy không còn thú vị như trước, chẳng hiểu sao khẩu vị cũng không còn mạnh như trước nữa.”
“Sau đó anh bắt đầu chơi bóng rổ, dần dần cũng gầy xuống.”
“Về sau anh vô tình nhìn thấy bài đăng chuyển nhượng bạn gái quen qua mạng trên mạng. Người đó không che thông tin của em.”
“Anh thấy tên của em là Bí Đỏ, ảnh đại diện là con mèo mướp trên trán có một đốm trắng mà trước đây em từng kể với anh. Tuổi tác cũng khớp, anh nghĩ chắc chắn chính là em.”
“Anh không đành lòng nhìn em đau khổ, lúc đó cũng như bị ma xui quỷ khiến nên nhắn riêng cho anh ta.”
“Sau này anh cũng không nhận ra em. Anh không ngờ bây giờ em lại… lại xinh đẹp đến vậy.”
Anh rũ mắt, hàng mi dài khẽ run.
“Xin lỗi Nam Nam, anh không nên lừa em. Chỉ là anh không biết phải nói với em như thế nào.”
“Nếu em muốn chia tay, anh cũng tôn trọng quyết định của em.”
Tôi đứng một lúc, không biết nên nói gì.
Có nên nói số phận thật kỳ diệu không?
Giữa cơn mưa lớn, tôi nắm lấy tay anh.
“Chia tay gì chứ? Chẳng phải đã nói sẽ luôn ở bên em sao?”
Cả người Khương Nhiên ướt sũng, nhưng đôi mắt lại sáng rực như lửa!
Một lát sau, anh đột ngột ôm chầm lấy tôi.
Giọng nói chứa đầy tủi thân và vui sướng:
“Ừ!”
12
Sau khi tan tiết tối, vừa bước khỏi giảng đường, tôi đột nhiên bị người khác gọi lại.
Tôi quay đầu. Tưởng Yến Xuyên đứng cách đó không xa, gương mặt ẩn trong bóng tối, vẻ mặt khó đoán.
“Có chuyện gì?” Tôi theo bản năng nhíu mày.
“Em thích cậu ta đến vậy sao?” Anh ta đút hai tay vào túi, chậm rãi bước lại gần.
Tôi trợn mắt:
“Anh ấy là bạn trai tôi. Tôi không thích anh ấy thì thích ai? Đúng là đồ thần kinh.”
Tôi đang định đi, anh ta lại gọi tôi lại.
“Nếu người yêu em qua mạng không phải cậu ta thì sao?”
Vẻ mặt tôi lạnh xuống, chậm rãi xoay người nhìn thẳng anh ta.
“Anh có ý gì?”
…
“Cố Nam, thật ra người yêu em qua mạng là anh. Sau đó anh… nhất thời hồ đồ nên chuyển nhượng em cho người khác. Người ở bên em suốt hơn một năm ấy vẫn luôn là anh!”
Tưởng Yến Xuyên cuối cùng không nhịn được nữa:
“Khương Nhiên chỉ là một tên lừa đảo. Cậu ta vẫn luôn lừa em. Chúng ta mới đáng lẽ là người yêu!”
“Tôi biết từ lâu rồi.”
“Em biết?!” Tưởng Yến Xuyên kinh ngạc. “Vậy tại sao em còn…”
“Vậy anh nói cho tôi biết chuyện này để làm gì?” Tôi cười. “Bây giờ anh hối hận rồi? Lại thích tôi rồi sao?”
“Đúng, anh thích em. Cố Nam, trước đây anh thật sự chỉ nhất thời hồ đồ…”
Tôi ngắt lời anh ta.
“Không ngờ anh thật sự dám nói với tôi.”
“Tưởng Yến Xuyên, anh đúng là đủ vô liêm sỉ.”
“Anh thừa nhận trước đây anh sai!” Tưởng Yến Xuyên hít sâu một hơi, từ trên cao nhìn tôi.
“Em muốn anh bồi thường thế nào cũng được.”
“Nhưng Cố Nam, trước đây em từng nói em thích anh. Em dám nói mình chưa từng thích anh sao?”
“Chẳng phải em vì muốn gặp anh nên mới hạ quyết tâm giảm cân sao?”
“Bây giờ anh thật sự thích em!”
“Anh thích tôi ở điểm nào? Gương mặt này sao?”
Giọng tôi không có chút độ ấm nào:
“Anh thật sự khiến người ta ghê tởm, Tưởng Yến Xuyên.”
“Người tôi từng thích chưa bao giờ là con người hiện tại của anh.”
Đồng tử anh ta khẽ rung.
Tôi nhìn anh ta, nói rõ từng chữ:
“Tôi cũng tuyệt đối không bao giờ thích anh. Anh từ bỏ đi.”
13
Khương Nhiên dường như đang giận.
Suốt cả ngày anh gần như không để ý đến tôi.
Hoàn toàn khác với dáng vẻ trước đây, khi anh chỉ hận không thể dính lấy tôi từng giây từng phút.
Tôi nghi ngờ nên gọi anh ra.
“Có phải anh đã thích người khác rồi không?”
“Nếu có thì cứ nói thẳng với em. Em đâu có bám lấy anh.”
Anh nhìn chằm chằm tôi, nghiến răng nói:
“Anh biết ngay mà, quả nhiên em không thích anh đến thế!”
Tôi còn chưa kịp nói, cả người đã bị kéo vào bóng râm dưới cây long não bên cạnh.
Mùi hương sạch sẽ quen thuộc trên người Khương Nhiên phủ xuống, mang theo cảm giác áp bức khác hẳn ngày thường.
Anh ép tôi tựa vào thân cây, một tay chống bên tai tôi, rũ mắt nhìn xuống.
Ánh đèn đường xuyên qua kẽ lá rơi trên gương mặt anh. Đôi mắt màu nâu nhạt ấy lúc này tối sầm.
“Hôm đó, anh nhìn thấy hết rồi.”
Giọng anh rất thấp, mang theo chút khàn khàn mà tôi chưa từng nghe thấy.
“Anh ta lại đến tìm em.”
Tôi hé miệng, định giải thích nhưng anh không cho tôi cơ hội.
“Nam Nam, anh đã nghe thấy lời anh ta nói.” Anh nhìn tôi, yết hầu khẽ chuyển động.
“Tưởng Yến Xuyên chính là người chuyển tài khoản cho anh, đúng không?”
Tôi sững người.
Vậy là những lời nên nghe thì anh không nghe, còn những lời không nên nghe lại nghe hết sao?
“Vậy người em thích là ai?”