Chương 3 - Người Yêu Qua Mạng Lại Là Giáo Quan Mặt Lạnh
Tôi gấp đến mức mồ hôi lạnh toát ra.
“Cái đó… ảnh đó là… tôi tùy tiện tải trên mạng, đúng, tùy tiện tìm thôi.”
Dù sao ảnh không lộ mặt, tôi lại thêm filter.
Chắc Lục Tắc cũng không thể chắc chắn đâu nhỉ.
Anh nhíu mày càng chặt, như thể vẫn còn nghi ngờ.
Tôi nhanh trí, giả vờ nghi hoặc.
“Giáo quan Lục hiểu lầm gì à? Chẳng lẽ… anh từng gửi ảnh hở như vậy cho người khác?”
Tôi dùng vẻ mặt “không ngờ anh lại là loại người này” nhìn chằm chằm Lục Tắc.
Mặt anh trầm xuống, đen đỏ lẫn lộn.
“Nói… nói bậy gì đó! Điện thoại dễ rơi như vậy thì huấn luyện đừng mang theo nữa!”
Anh xoay người, giọng lại lạnh lẽo.
“Toàn thể nghe lệnh, luyện đi đều. Từng hàng một, hàng nào đi chỉnh tề thì được giải tán đi nghỉ trưa!”
“Tang Ninh, cô tự đi đều ba vòng. Khi nào xong thì nghỉ!”
Chuyện ảnh xem ra đã lừa qua được.
Nhưng phạt thể lực vẫn không tránh khỏi.
Tôi nghiến răng đi về phía sân tập.
Đi thì đi.
Chó thối, sẽ có lúc anh phải cầu xin tôi!
8
Khi tôi kết thúc, đồ ăn trong nhà ăn đã bị các bạn học đói như sói quét sạch.
Tôi chỉ có thể mua một túi bánh mì gặm.
Sau đó tưởng tượng chiếc bánh mì thành cơ ngực của Lục Tắc, hung hăng cắn một miếng rồi nhai thật mạnh.
Điện thoại rung.
【Bé cưng, sao lại không để ý anh nữa?】
Hừ, nếu anh đã tự dâng tới cửa, thì đừng trách tôi bắt đầu hành anh.
Tôi chụp ảnh túi bánh mì gửi qua.
【Đang gặm bánh mì, không rảnh.】
Lục Tắc kinh hãi:
【Bánh mì sao có thể là bữa trưa của bé cưng được?】
【Chuyển khoản: ¥52000, dù bận cũng phải đặt đồ Nhật ăn chứ.】
Tôi nhận tiền một cách yên tâm thoải mái.
Rồi trả lời:
【Chủ yếu là có một con chó hèn cứ tìm tôi gây sự, hại tôi không ăn được bữa trưa.】
Lục Tắc trả lời ngay:
【Vậy hắn đúng là quá hèn, không biết xấu hổ, nguyền rủa hắn độc thân cả đời.】
【Nhưng bé cưng có thể đừng gọi hắn là chó được không? Em đã hứa chỉ có mình anh là cún của em mà. (cún tủi thân.jpg)】
【Đúng rồi bé cưng, em có hài lòng với video cún gửi không?】
Tôi nuốt miếng bánh mì cuối cùng, nhanh chóng gõ chữ.
【Loại video đó đúng là làm bẩn mắt tôi, tôi xóa từ lâu rồi. Đàn ông không biết tự trọng thì chẳng khác gì bắp cải thối.】
【Kiểu đàn ông tự chơi mình hỏng như anh, có tư cách gì làm cún duy nhất của tôi?】
Từng tin nhắn thoại được gửi tới.
Tôi bấm mở, quả nhiên nghe thấy tiếng Lục Tắc nức nở.
【Nếu em không thích anh lẳng lơ, anh có thể sửa. Chủ nhân đừng bỏ anh.】
【Anh cũng có thể làm cún thuần khiết. Chủ nhân ra lệnh gì anh cũng làm theo, không có mệnh lệnh thì anh ngoan ngoãn nhìn chủ nhân.】
【Không phải duy nhất cũng không sao, anh chỉ làm con cún mà chủ nhân thích nhất có được không?】
…
Nghe anh khóc lóc cầu xin tôi, cuối cùng tôi cũng thấy sướng.
Cảm nhận được khoái cảm trả thù.
Tôi không trả lời nữa, mặc cho Lục Tắc bị cảm giác được mất giày vò.
Ngược lại, tôi mở video chưa xem xong buổi sáng ra, chăm chú thưởng thức.
Ngon thế này.
Xóa là không thể nào.
Chỉ có thể xem đi xem lại.
9
Sáng năm rưỡi đã dậy, trưa lại không ngủ bù.
Đến lúc tập hợp buổi chiều, tôi buồn ngủ lơ mơ.
Trước khi huấn luyện phải kiểm tra tác phong.
Lục Tắc đi xem từng người, chỉ ra ai đội mũ lệch, cổ áo không phẳng các kiểu.
Đến trước mặt tôi, theo thói quen anh nhíu mày, sắc mặt khó coi.
Tôi đã quen với gương mặt khó ở của anh với mình, cụp mắt mặc anh soi xét.
Buồn ngủ quá, nắng chiếu vào càng buồn ngủ.
Lục Tắc giơ tay chỉ.
“Trên mặt cô dính cái gì?”
Tôi dùng mu bàn tay lau lau, liếc một cái.
“Mứt việt quất trong bánh mì…”
Hơi thở Lục Tắc bỗng khựng lại, anh nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt phức tạp.
Sao vậy?
Ăn xong không lau miệng anh cũng quản à?
Đột nhiên, Lục Tắc khẽ nhếch môi.
Hàng mày đang nhíu chặt như kem tan ra.
“Tang Ninh.”
“Hả?” Tôi nghi hoặc ngẩng mắt nhìn anh.
Đuôi mắt Lục Tắc hơi đỏ, trong đồng tử có một vệt nước.
Là bị tôi bắt nạt trưa nay à?
Sau khi anh không còn mặt lạnh nữa, thật sự có chút giống cún tủi thân của tôi.
Cún ngoài đời, cún có thể chạm vào.
Cổ họng tôi khẽ động, trong lòng lóe lên một cảm giác khác lạ.
Lục Tắc lại lùi một bước.
“Không có gì.”
Rồi đi kiểm tra hàng tiếp theo.
Tôi lắc đầu.
Nắng to thế này làm tôi sinh ảo giác rồi.
Còn tưởng Lục Tắc nhận ra tôi cơ đấy.
10
Buổi huấn luyện của Lục Tắc vẫn nghiêm khắc như thường.
Tô Tuệ vẫn mệt đến mơ hồ và lầm bầm với tôi như thường.
“Ai quản con quỷ này được không, tớ thật sự không chịu nổi nữa hu hu hu.”
“Tang Ninh, hay cậu giả vờ ngất đi, rồi tớ đi cùng cậu đến phòng y tế, hai đứa mình đều được nghỉ.”
Tôi trợn trắng mắt.
“Nền xi măng đấy, ngã xuống không ngất cũng thành ngất thật.”
Tô Tuệ “Không sao, tớ sẽ đỡ cậu, cứ yên tâm ngất!”
Ánh mắt sắc lạnh của Lục Tắc quét qua chúng tôi vội ngậm miệng.
Tôi đột nhiên cảm thấy choáng váng.
Trước mắt tối sầm, người ngã về phía sau.
Hỏng rồi, trưa không ăn no nên đói ngất.
Tô Tuệ khẽ kêu lên:
“Cậu chờ chút rồi hẵng ngất, tớ còn chưa chuẩn bị xong!”
Đồ ngốc này!
Biết ngay không thể trông cậy vào cô ấy!
Tôi treo cổ chắc cô ấy cũng tưởng tôi đang chơi xích đu!