Chương 5 - Người Yêu Qua Mạng Là Anh Ruột Của Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nếu anh từ chối, em sẽ tiếp tục bám lấy anh. Chắc anh cũng không muốn người mình thích nhìn thấy đâu nhỉ?”

Quả nhiên, vừa bị tôi đe dọa, hắn sợ ngay.

“Gặp thì gặp.”

Hắn gửi một biểu cảm cười lạnh.

“Cùng lắm hôm đó tôi không ăn gì.”

“Ý anh là sao?”

“Tôi sợ nôn.”

Ngày hôm sau, chúng tôi hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt.

Anh đi cùng tôi.

Vở kịch này hai anh em chúng tôi đã diễn lâu như vậy, cũng chẳng còn tâm trạng tiếp tục chơi với Giang Phóng.

Dừng đúng lúc là được.

Gặp hắn chỉ để nói cho hắn biết một chuyện:

Làm người đừng có mắt chó coi thường người khác.

Nhưng tôi và anh còn chưa tới nơi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc cùng tiếng nức nở khe khẽ.

Chúng tôi đi lại gần, nhìn thấy Giang Phóng đang sa sầm mặt mắng một cô gái.

Bóng lưng cô gái đó…

Hình như là Thảo Thảo.

Anh tôi nhận ra trước:

“Cô gái đó chẳng phải Thảo Thảo sao?”

Tôi định bước ra nhưng anh kéo lại:

“Quan sát trước đã.”

Giang Phóng đầy vẻ ghét bỏ, mắng:

“Giờ gặp được rồi, hài lòng chưa? Loại sinh vật sống chỉ tổ phí không khí, ngoại hình có lỗi với xã hội như cô lấy đâu ra can đảm mà thích tôi?”

Thảo Thảo sợ đến ngây người:

“Tôi… tôi thích anh cũng có lỗi sao?”

Giang Phóng đầy vẻ chán ghét:

“Não cô ngập nước tiểu hay chưa tỉnh ngủ vậy? Cô thích tôi thì tôi phải chấp nhận cô à? Nếu một con heo thích tôi thì tôi cũng phải ở bên nó sao?”

Thảo Thảo ngẩn người:

“Anh… sao anh nói chuyện khó nghe như vậy?”

“Khó nghe hơn tôi cũng từng nói rồi. Anh em của tôi không nỡ kể cho cô nghe à? Ngày nào nó cũng phải nhịn buồn nôn để hẹn hò với cô, tôi còn thấy thương nó.”

Hắn lấy lịch sử trò chuyện ra.

Thảo Thảo càng đọc càng lâu.

Sau đó cô ấy đột nhiên giật điện thoại khỏi tay Giang Phóng rồi ném xuống đất:

“Đồ đàn ông hạ cấp, sao tôi lại có thể thích loại người như anh chứ?”

Giang Phóng bị hành động này làm cho sửng sốt.

Sau khi phản ứng lại, hắn giơ cao cánh tay, định tát Thảo Thảo.

14

Tôi chặn cánh tay đang giơ cao của hắn.

Ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt hắn.

Giang Phóng vô cùng kinh ngạc:

“Tảo Tảo, sao em lại ở đây?”

Tôi nhìn Thảo Thảo, lại nhìn anh tôi rồi nhếch môi:

“Chẳng phải hôm qua chúng ta đã hẹn rồi sao? Hôm nay chúng ta gặp người yêu qua mạng ngoài đời mà.”

“Gặp người yêu qua mạng? Gặp cái gì?”

Tôi nói rõ từng chữ:

“Yêu qua mạng lâu như vậy, anh còn không nhận ra người yêu của mình sao?”

Đầu óc Giang Phóng hoàn toàn ngừng hoạt động.

Hắn nhìn tôi, rồi lại nhìn anh:

“Hai… hai người chẳng phải anh em ruột sao?”

Hắn bừng tỉnh:

“Vậy nên hai người cố tình giăng bẫy tôi…”

Tôi gật đầu:

“Đúng, nhưng chẳng phải ngay từ đầu anh cũng giăng bẫy tôi sao?”

Tôi cười lạnh:

“Tôi thật lòng yêu anh, coi anh là bạn trai. Còn anh thì sao? Với tôi chỉ là chơi đùa. Vừa tìm được ảnh xấu hồi cấp hai của tôi đã lập tức khẳng định tôi là heo thành tinh, là người xấu còn thích làm trò.”

Tôi hít sâu một hơi:

“Cho nên yêu qua mạng của anh cuối cùng vẫn chỉ nhìn mặt.”

“Anh từng nói va chạm giữa hai tâm hồn mới là điều đẹp đẽ nhất, ngoại hình chỉ đứng thứ hai. Trong lòng anh thật sự nghĩ như vậy sao?”

“Con gái chúng tôi không phải đồ chơi của con trai các anh, càng không phải món đồ để các anh mang ra bàn tán, tùy ý đánh giá. Cho nên hôm nay tôi tới gặp anh ngoài đời chỉ để làm một việc.”

“Anh bị tôi đá rồi.”

“Anh không xứng với tôi của hiện tại cũng không xứng với tôi của quá khứ. Tôi chỉ béo, còn cả con người anh đã mục ruỗng.”

Giang Phóng bị tôi nói đến mức không ngẩng nổi đầu.

Anh tôi đúng lúc bước tới:

“Giang Phóng, biết tại sao tôi phải dọn ra ngoài không?”

“Vì tôi sợ có ngày không nhịn được, nửa đêm ném cậu từ cửa sổ xuống.”

Anh nghiến răng:

“Dám nói em gái tôi là heo thành tinh, dám chơi đùa với bảo bối của tôi, làm nó khóc, làm nó đau lòng, cậu chán sống rồi đúng không?”

Ngày hôm đó, Giang Phóng bị anh tôi đánh một trận.

Hắn biết mình đuối lý nên cũng không dám đánh trả.

Sau khi trở về, cả tài khoản chính lẫn phụ của tôi đều chặn Giang Phóng.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Nhìn Thảo Thảo im lặng bên cạnh, tôi cảm thấy rất có lỗi.

“Thảo Thảo, xin lỗi. Tôi không biết người cậu thích chính là Giang Phóng. Đúng lúc tôi tới tìm hắn nói rõ mọi chuyện thì cậu lại tỏ tình với hắn, khiến hắn tưởng cậu chính là tôi.”

“Làm cậu vô duyên vô cớ bị hắn sỉ nhục một trận, xin lỗi.”

“Tôi không sao.”

Thảo Thảo ôm tôi.

“Tôi thật sự không sao. Có thể nhờ chuyện này mà nhìn rõ một người, tôi cảm thấy rất may mắn.”

Ánh mắt cô ấy sáng rực nhìn tôi:

“Cậu nói đúng. Anh ta chỉ có cái mã bên ngoài, không xứng với tôi.”

Hai chúng tôi nhìn nhau rồi cùng bật cười.

Anh tôi khoanh hai tay:

“Mấy cô gái nhỏ các em suốt ngày chỉ thích yêu đương tình cảm.”

Tôi chỉ mải nhẹ nhõm vì được giải thoát.

Hoàn toàn không chú ý tới ánh mắt xấu hổ của Thảo Thảo đang lén nhìn anh tôi.

15

Tôi cứ tưởng Giang Phóng sẽ không tìm mình nữa.

Nhưng ba ngày sau, hắn lại đứng dưới ký túc xá chờ tôi.

Tôi bất lực thở dài:

“Giang Phóng, anh đừng tìm tôi nữa được không? Coi như chúng ta chưa từng quen biết.”

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)