Chương 3 - Người Yêu Qua Mạng Là Anh Ruột Của Tôi
Tôi cười lạnh, tiếp tục dùng tài khoản chính quấy rầy hắn.
Cuối cùng hắn không nhịn nổi:
“Không làm gì, đang chơi game. Em đừng làm phiền anh mãi.”
Tôi giả vờ vừa tủi thân vừa vô tội:
“À, xin lỗi, em không biết anh đang chơi game. Anh chơi đi, em không làm phiền nữa.”
Ở đầu bên kia, tôi dùng tài khoản phụ trả lời hắn:
“Muộn rồi, em phải ngủ.”
Giang Phóng lập tức trả lời trong một giây:
“Con gái nên ngủ sớm, tốt cho sức khỏe. Ngủ ngon.”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Tự giễu cười một tiếng.
Ngày hôm sau, tôi vẫn tới cuộc hẹn.
Tôi cứ tưởng Giang Phóng sẽ tùy tiện tìm một chỗ ăn gần trường.
Nhưng hắn lại đưa tôi tới nhà hàng tư nhân cao cấp nhất thành phố.
Hôm nay hắn cũng ăn diện rất kỹ.
Dù cố tạo cảm giác thoải mái tự nhiên.
Nhưng từ mái tóc được chăm chút, mùi nước hoa nam thoang thoảng trên người cho tới chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay đều nói lên tất cả.
Anh tôi không nói sai.
Hắn thật sự rất giàu.
Suốt bữa ăn, Giang Phóng chu đáo đến cực điểm, mọi thứ đều được sắp xếp ổn thỏa.
“Anh nghe anh trai em nói em thích ăn cá. Con cá này hoàn toàn là cá tự nhiên, em nếm thử xem.”
Hắn gắp một miếng cá đặt vào đĩa tôi.
Tôi mím môi:
“Em không thích người khác gắp thức ăn cho mình.”
9
Nghe vậy, Giang Phóng cứng người trong thoáng chốc.
Nhưng hắn nhanh chóng bình thường trở lại:
“Xin lỗi, là anh suy nghĩ không chu đáo.”
Con cá đó tôi ăn rất vui vẻ.
Nhưng từ đầu đến cuối tôi không hề động tới miếng cá hắn đã gắp.
Ăn xong, Giang Phóng đưa tôi về ký túc xá.
Nhìn chiếc siêu xe mới hắn cố ý khoe ra, tôi vẫn bình thản như không.
Dọc đường, tôi cố tình dùng tài khoản chính gửi tin nhắn cho hắn.
“Cục cưng, mấy hôm nay sao anh chẳng để ý tới em?”
“Tuần sau có tiết nấu ăn, em muốn làm bánh tặng anh. Anh thích vị gì, có món nào kiêng không?”
“Cục cưng nghe máy, cục cưng nghe máy.”
“Không có anh, em giống như cá mất nước, chim mất bầu trời.”
Lúc dừng đèn đỏ, Giang Phóng tò mò hỏi:
“Em đang nói chuyện với ai vậy?”
Trong lòng tôi khinh thường cười lạnh.
Quản cũng chặt thật đấy.
Đừng tưởng lúc trước tôi không nhìn thấy lịch sử trò chuyện trong điện thoại hắn.
Giữa đường hắn đi vệ sinh.
Tôi mở điện thoại hắn.
Không còn cách nào khác, lúc yêu qua mạng hắn từng nói mật khẩu điện thoại cho tôi.
Khi ấy tôi còn nói như vậy không ổn lắm.
Hắn cười:
“Em là bạn gái anh, cho em biết mật khẩu thì có gì đâu. Sau này còn rất nhiều thứ phải giao cho em nữa.”
Tôi nhập mật khẩu.
Lập tức hiện ra không ít tin nhắn.
Một nhóm chuyên ăn chơi đang trò chuyện vô cùng náo nhiệt.
“Wow, em gái này ngon thật, cậu tìm đâu ra vậy?”
“Anh Giang ăn ngon thế, cô ấy có bạn thân không, giới thiệu cho tôi với.”
“Ơ không đúng, trước đây anh Giang chẳng phải đang yêu qua mạng sao? Đây là chị dâu yêu qua mạng đó à?”
Giang Phóng:
“Con heo thành tinh kia tôi sớm bỏ tiền ra xử lý rồi. Nghĩ tới chuyện bản thân từng yêu một con xe tăng, một đứa vừa béo vừa xấu, tôi sắp nôn cả cơm hôm qua.”
Giang Phóng:
“Nhưng trong phòng có một thằng to xác tham tiền. Tôi đưa tiền bảo nó thay tôi đi gặp mặt, ai ngờ nó thật sự ngốc nghếch đi gặp rồi còn hẹn hò với đối phương, nói sợ cô ta nghĩ quẩn.”
Giang Phóng:
“Thời buổi này thánh mẫu thì nhiều, thánh phụ lại hiếm. Tôi thật sự hy vọng nó không thoát nổi con heo thành tinh đó, cuối cùng sinh ra một con heo con.”
“Ha ha ha, anh Giang, miệng anh độc quá rồi đấy.”
“Nói gì thế, anh Giang là ai chứ? Phụ nữ bình thường sao xứng với anh Giang chúng ta?”
“Vậy bao giờ chúng ta được gặp chị dâu mới?”
“Một tuần tán đổ được không?”
Giang Phóng:
“Một tuần? Cậu coi thường tôi quá rồi. Ba ngày là hạ được, tin không?”
Giang Phóng:
“Phụ nữ ấy mà, chẳng phải thích tiền hoặc cần giá trị cảm xúc thôi sao? Tôi vừa đập tiền vừa cho cảm xúc, còn sợ cô ta không mê tôi?”
10
Suy nghĩ quay trở lại hiện tại.
Tôi cố tình xấu hổ cúi đầu, ánh mắt né tránh:
“Không… không có ai.”
Nhưng lúc ngẩng lên, hai má tôi đỏ bừng, hoàn toàn là dáng vẻ e thẹn của thiếu nữ.
Sau đó, tôi lại cố tình hỏi một câu rõ ràng là có tật giật mình:
“Giang Phóng, bình thường con trai các anh thích thứ gì?”
Sắc mặt Giang Phóng lập tức trở nên rất khó coi.
Hắn gượng kéo khóe miệng:
“Em hỏi cái đó làm gì?”
Tôi lại bắt đầu ấp a ấp úng:
“Không… không có gì.”
Tôi chỉ đèn tín hiệu:
“Đèn xanh rồi.”
Sau khi về ký túc xá, tôi vui vẻ ngân nga.
Nghĩ tới vẻ mặt như vừa nuốt phải ruồi của Giang Phóng, tôi không nhịn được gọi cho anh:
“Anh, vừa rồi em cũng chơi Giang Phóng một vố.”
Anh khẽ cười:
“Bảo sao nó vừa về đã đập đồ ầm ầm.”
Cúp máy, tôi mở tài khoản chính.
Những tin nhắn tài khoản chính gửi cho Giang Phóng đều như đá chìm đáy biển.
Còn tài khoản phụ thì có thêm một câu chúc ngủ ngon.
Từ hôm đó, Giang Phóng bắt đầu dốc hết sức theo đuổi tôi.
Ký túc xá của tôi chất đầy túi xách hàng hiệu, quần áo và trang sức.
Để không ảnh hưởng tới những người cùng phòng, tôi thu dọn một lượt rồi bảo anh tới gần trường đợi.
Gần đây anh không ở ký túc xá mà thuê một căn hộ gần trường.