Chương 1 - Người Yêu Mạng và Những Bình Luận Bí Ẩn
Sau khi gặp mặt người yêu qua mạng ngoài đời, tôi chê đối phương quá cao, quá lực lưỡng.
Đang định từ chối thì trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang:
【Tuyệt quá, chờ nữ phụ từ chối nam chính xong, nữ chính của chúng ta có thể tới cứu rỗi anh ấy rồi.】
【Nữ chính cùng phòng đã sẵn sàng, chỉ cần nữ phụ rời đi là cô ấy lập tức tiến lên an ủi.】
【Nữ phụ vẫn còn trẻ quá, chỉ thích kiểu nho nhã thư sinh thôi. Đợi lớn thêm vài tuổi sẽ hiểu kiểu vai rộng eo thon này thơm thế nào. Sức lực lớn đến mức lật qua lật lại cô cũng được, bế lên cầu thang càng chẳng thành vấn đề.】
【Nghĩ tới sau này nữ chính nhờ nam chính giúp đỡ, mọi mặt đều nghiền nát nữ phụ, hành nữ phụ đến mức phải quỳ xuống xin tha là tôi thấy sướng rồi.】
Tôi khựng lại, nhìn người đàn ông trước mặt mặc chiếc sơ mi căng chật như sắp bung ra.
Tôi lập tức đổi giọng:
“Thật ra… cũng không phải không thể thử.”
01
“Em nói thật sao?”
Ánh mắt vốn ảm đạm của Cố Ngôn lập tức sáng lên.
Anh không nhịn được bước về phía trước một bước.
Bỗng nhiên, chiếc cúc trước ngực anh như cuối cùng cũng không chịu nổi áp lực nữa.
“Bụp” một tiếng, nó bật tung.
Không khí lập tức im bặt.
Mặt Cố Ngôn đỏ bừng, vội vàng muốn kéo áo lại.
“Xin lỗi, anh không cố ý.”
“Ai bảo anh mặc bộ này vậy?”
Tôi hỏi Cố Ngôn.
Bộ quần áo này rõ ràng không đúng kích cỡ của anh.
Người đàn ông mím môi, cuối cùng vẫn trả lời:
“Là bạn cùng phòng của em, Lâm Du Du. Cô ấy nói em thích kiểu này, bảo anh mặc nó tới gặp em.”
Hóa ra Lâm Du Du đã có ý đồ từ lâu.
Cô ta bảo Cố Ngôn mặc sơ mi.
Nhưng cố tình chọn một chiếc nhỏ hơn thân hình thật của anh một size.
Thế nên vóc dáng càng nổi bật.
Rõ ràng trước đó, khi cô ta cùng tôi lén tới nhìn Cố Ngôn trước…
Còn khuyên tôi rằng đàn ông cơ bắp không nên dây vào, phần lớn đều có xu hướng bạo lực gia đình.
Lại còn nói Cố Ngôn đẹp trai quá mức.
Nhìn là biết kiểu đàn ông tồi, sau này nhất định sẽ ngoại tình.
Lúc ấy vốn dĩ tôi cũng bị ảnh hưởng bởi mấy tiểu thuyết thanh xuân vườn trường.
Thích kiểu con trai lạnh lùng, thanh tú hơn.
Bị Lâm Du Du nói như vậy, lòng tôi càng dao động.
Bây giờ nhìn Cố Ngôn căng thẳng cài cúc áo.
Chiếc cúc bé xíu nằm trong bàn tay to lớn của anh, cứ như thế nào cũng cài không xong.
Tôi bước thẳng tới giúp anh cài lại.
Cơ thể người đàn ông lập tức cứng đờ.
“Sau này đừng mặc kiểu này nữa. Anh mặc quần áo bình thường của anh cũng đẹp lắm.”
Nói rồi, tôi tiện tay vỗ vỗ ngực anh.
Cứng thật.
Khóe môi Cố Ngôn cong lên:
“Được, anh biết rồi.”
“À đúng rồi, đây là quà anh tặng em. Anh không biết em thích gì, chỉ nhớ em từng nói em thích màu xanh.”
Anh mở hộp quà ra.
Bên trong là một sợi dây chuyền sapphire tinh xảo.
Bình luận lập tức nổ tung:
【A a a, nữ phụ không được nhận! Sợi dây này hơn cả triệu tệ, là của nữ chính!】
【Lát nữa nữ chính tới an ủi nam chính, anh ấy sẽ tiện tay đưa món quà vốn định ném vào thùng rác cho nữ chính. Nữ phụ căn bản không xứng.】
【Tức chết đi được! Nữ chính ngồi xổm trong góc lâu như thế, tận mắt nhìn nữ phụ sờ mó nam chính, chắc nghiến răng sắp vỡ luôn rồi.】
02
Ban đầu tôi còn thấy món quà quá đắt, không muốn nhận.
Nhưng nhìn những dòng bình luận tức tối không ngừng lướt qua tôi lập tức nhận lấy.
“Cảm ơn anh, em rất thích.”
Nụ cười của Cố Ngôn càng sâu hơn, anh ngượng ngùng sờ chóp mũi.
“Em thích là được.”
Tôi thuận thế nắm tay anh.
“Đi thôi, chúng ta đi ăn.”
Phía sau, trong góc truyền tới tiếng đồ vật bị làm vỡ.
Bình luận:
【Nữ phụ đúng là không biết xấu hổ, chẳng phải thấy nam chính có tiền nên mới đổi ý sao?】
【Đúng đó. Trước còn chê người ta quá cao quá lực, vừa được tặng quà đắt tiền đã nắm tay luôn rồi.】
【Thương bé nữ chính quá, cứ thế nhìn người mình thích bị cướp mất.】
【Yên tâm, nam chính định sẵn là của nữ chính. Nữ phụ hám hư vinh như vậy, sớm muộn nam chính cũng nhìn rõ bộ mặt thật của cô ta.】
Thật ra tôi không hiểu mạch não của mấy dòng bình luận này.
Tại sao Lâm Du Du tiếp cận Cố Ngôn thì gọi là “cứu rỗi”?
Còn tôi muốn thử nghiêm túc tìm hiểu Cố Ngôn thì lại thành “hám tiền”?
Chỉ vì cô ta là nữ chính còn tôi là nữ phụ sao?
Nữ phụ thì đáng chết à?
Nhưng tôi cũng là một con người sống sờ sờ.
Trong cuộc đời của tôi, tôi mới là nhân vật chính.
Tại sao tôi lại không thể giành lấy?
Tôi cứ muốn đấy.
Những thứ vốn nên thuộc về tôi.
Tôi đều muốn.
03
Ăn xong với Cố Ngôn, tôi mang đồ ăn đóng gói về ký túc xá.
Các bạn cùng phòng lập tức xúm lại.
“Mấy thứ này đều do Cố Ngôn mua à?”
“Wow, món tráng miệng này dạo gần đây nổi lắm, xếp hàng dài kinh khủng, tớ mãi không mua được.”
Tôi gật đầu:
“Ừ. Thích gì thì cứ lấy. Anh ấy nói cảm ơn mọi người vì lâu nay đã chăm sóc tớ.”
“Vậy bọn tớ không khách sáo nhé.”
Hai bạn cùng phòng bắt đầu chọn đồ mình thích.
Chỉ có Lâm Du Du luôn nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quặc.
“Duyệt Duyệt, cậu thật sự định quen Cố Ngôn à?”
“Cậu không sợ sao? Anh ta cao to như thế, lỡ sau này tùy tiện đấm cậu một cái, cậu chịu nổi không?”
“Với lại anh ta đẹp trai như vậy, biết đâu quen cậu chỉ vì mới lạ. Chẳng bao lâu sẽ đá cậu thôi.”
Tôi cau mày.
Trước đây sao tôi không nhận ra, mỗi lần Lâm Du Du miệng thì nói vì muốn tốt cho tôi, nhưng câu nào câu nấy đều đang hạ thấp tôi.
“Có đánh người hay không phải liên quan tới nhân phẩm chứ, đâu liên quan ngoại hình?”
“Người dáng nhỏ mà muốn đánh thì vẫn đánh thôi.”
“Với lại cậu nói như thể tớ không xứng với anh ấy vậy. Anh ấy thích tớ chứng tỏ trong mắt anh ấy tớ là tốt nhất. Cậu mà nói tiếp, tớ thật sự phải nghi ngờ xem có phải cậu cũng thích Cố Ngôn nên cố tình muốn phá bọn tớ không đấy.”
Lâm Du Du bị tôi nói đến cứng họng.
Còn định nói thêm gì đó, nhưng hai bạn cùng phòng đã ăn đồ người ta nên cũng bắt đầu lên tiếng giúp Cố Ngôn.
“Đúng đó Du Du, chuyện của đôi người ta cậu đừng lo hộ nữa.”
“Với lại tớ thấy Cố Ngôn tốt mà, đẹp trai, sáng sủa, rất xứng với Duyệt Duyệt.”
Lâm Du Du biết nếu nói tiếp sẽ lộ sơ hở.
Cuối cùng chỉ có thể cắn răng cười:
“Tớ chẳng phải lo cho Duyệt Duyệt sao.”
“Lo chuyện của cậu trước đi.”
Tôi không nhìn Lâm Du Du nữa.
Đi thẳng vào nhà vệ sinh rửa mặt đánh răng.
Lúc đi ra nằm lên giường, tôi thấy tin nhắn Cố Ngôn gửi.
【Anh về ký túc xá rồi.】
Ngay sau đó là một loạt báo cáo khám bệnh truyền nhiễm.
Báo cáo tín dụng, giấy xác nhận không có tiền án tiền sự, đủ kiểu.
Thời gian đều trong vòng hai tuần gần đây, được gửi cho tôi dưới dạng PDF.
Tôi kinh ngạc:
【Nhiều thế này sao?】
Cố Ngôn:
【Em là con gái, anh không muốn em ở bên anh mà phải có bất kỳ lo lắng nào.】
Tôi vô thức kéo màn hình lên trên.
Nhìn lại lịch sử trò chuyện của chúng tôi.
Hình như ngay từ lần đầu nói chuyện, Cố Ngôn đã luôn là một người chu đáo và dịu dàng như vậy.
04
Khi ấy tôi vừa nhận được giấy báo trúng tuyển đại học.
Tôi tranh luận với chủ một bài đăng trên mạng.
Những người khác đều đứng về phía chủ bài đăng.
Chỉ có Cố Ngôn lên tiếng giúp tôi.
Sau đó vì không cãi lại chúng tôi, chủ bài đăng tức quá chặn luôn cả hai.
Cố Ngôn còn chủ động nhắn tin an ủi tôi.
Dần dần, chúng tôi bắt đầu trò chuyện.