Chương 3 - Người Yêu Đơn Giản Nhưng Khó Hiểu
“Đàn Đàn, anh gọi Hạ Dao đến rồi. Để cô ấy xin lỗi em.”
“Đừng giận nữa.”
Tôi nghe mà trong lòng dâng lên một cảm giác mệt mỏi và chán ghét nặng nề.
Vì sao anh giống như nghe không hiểu tiếng người vậy?
Tôi kéo tay đồng nghiệp, không định để ý đến anh, vòng qua người anh đi tiếp.
Nhưng Hạ Dao lại vươn tay kéo cổ tay tôi.
Tôi quay đầu lại.
“Chị ơi, xin lỗi chị. Đều là lỗi của em. Là em không biết giữ chừng mực trước nên mới khiến hai người hiểu lầm.”
“Em sai rồi. Em bảo đảm sau này sẽ không bám lấy đàn anh nữa.”
Tôi gạt tay cô ta ra.
“Tôi không chấp nhận lời xin lỗi của cô.”
“Còn nữa, đừng gọi chị chị nữa. Vừa mở miệng đã nhận họ hàng, tôi thân với cô lắm à?”
Mắt Hạ Dao đỏ lên, tủi thân nhìn về phía Bùi Dục.
Tôi cảm thấy cô ta đúng là một diễn viên kịch.
Khi ở riêng trước mặt tôi thì vênh váo hống hách, có Bùi Dục ở đây thì lại giả vờ đáng thương vô tội.
Động tĩnh bên này đã khiến vài sinh viên dừng lại xem náo nhiệt.
Cuối cùng Bùi Dục lên tiếng:
“Đàn Đàn, cho anh một cơ hội giải thích, được không?”
Anh bày ra dáng vẻ nếu không giải thích được thì quyết không bỏ cuộc.
Tôi nghiêng đầu nhìn anh:
“Được. Tôi cho anh thời gian.”
Anh như đã ấp ủ rất lâu, giọng khi mở miệng hơi khô khốc, nhưng những gì thốt ra cũng chỉ là:
“Hạ Dao chỉ là một đàn em của anh thôi. Anh với cô ấy thật sự không có gì. Hôm qua chỉ là anh nghĩ cô ấy về không tiện nên mới đi đón cô ấy… Anh cũng không phải không muốn trả lời em, chỉ là phòng thí nghiệm thật sự rất bận, nên anh mới không chú ý mà lơ là em.”
Tôi vậy mà trong một khoảnh khắc vẫn còn mong anh có thể đưa ra một lời giải thích hoàn chỉnh.
Nhưng đến bây giờ, trong đầu tôi chỉ hiện lên một câu.
Quả nhiên anh chỉ có thể như vậy.
Ngoài xin lỗi, ngoài những lời giải thích khó hiểu, anh mãi mãi không nắm được trọng điểm mà tôi muốn nghe.
Tôi cắt ngang anh.
“Đúng, anh là người bận rộn, không biết gõ chữ, giống như trẻ mẫu giáo chỉ biết nhận mặt số 1 và số 2.”
“Tôi đổi ý rồi, không muốn nghe nữa. Tránh ra, tôi còn bận đi ăn.”
Anh há miệng, muốn tiến lên một bước.
Tôi giơ một con số với anh.
【2】
Ý là tôi bận, đừng làm phiền tôi nữa.
Anh đứng sững tại chỗ, im lặng nhìn chúng tôi rời đi.
07
Tôi và đồng nghiệp đến sớm, vẫn chiếm được chỗ tốt.
Có lẽ giáo viên tự mang khí thế áp bức riêng, bên cạnh không có nhiều sinh viên dám lại gần.
Ngược lại có hai thầy giáo nam nhìn khá quen nhiệt tình chào đồng nghiệp tôi, thuận thế ngồi xuống. Nói chuyện một hồi, bọn họ hẹn tối cùng đi đánh cầu lông.
Đồng nghiệp quay sang hỏi tôi:
“Đàn Đàn, cậu đi không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời thì phát hiện điện thoại rung lên.
Là tin nhắn Bùi Dục gửi.
【Đừng đi.】
Quả nhiên, tôi nhìn thấy Bùi Dục ở vị trí gần đó.
Ánh mắt anh sâu thẳm nhìn tôi, quai hàm căng chặt.
Bùi Dục luôn không giỏi thể hiện cảm xúc của mình.
Vẻ mặt anh lúc nào cũng lạnh nhạt.
Cần tôi đoán, cần tôi suy xét.
Lần duy nhất, là khi tôi và anh cùng được mời về trường cấp ba để diễn thuyết cổ vũ đàn em thi đại học.
Kết quả có một cậu em khóa dưới chủ động đến xin WeChat của tôi.
Bùi Dục không nói gì, chỉ uống rất nhiều rượu trong buổi tụ tập buổi tối.
Tôi đỡ anh, anh lại đột nhiên ôm tôi, tựa đầu lên vai tôi, nói không rõ lời:
“Anh không vui. Em không từ chối cậu ta.”
Tôi dở khóc dở cười.
“Được rồi, ngoài giao tiếp bình thường ra, em sẽ không tiếp xúc riêng với người khác giới nữa, được chưa?”
Anh vùi đầu trên vai tôi, khẽ ừ một tiếng.
Vậy nên, phàm là hoạt động riêng có người khác giới, nếu có thể không tham gia thì tôi đều không tham gia.
Tôi sợ anh không vui.
Nhưng bây giờ tôi không muốn bận tâm đến anh nữa.
“Được thôi.”
“Cạch” một tiếng.
Tôi nghe thấy âm thanh đôi đũa bên cạnh rơi xuống.
Nhưng tôi hoàn toàn không để ý.
08
Tan làm, tôi về nhà thay bộ đồ thể thao. Khi xuống lầu, tôi nhìn thấy Bùi Dục.
Lưng anh vẫn thẳng tắp, chỉ hơi cúi đầu, không ngừng xem và nghịch điện thoại.
Mãi đến khi tôi đi ngang qua anh mới gọi tôi lại.
“Tương ớt đâu?”
Lúc này tôi mới nhớ ra.
Lọ tương ớt trong tủ lạnh vẫn chưa đưa cho anh.
Tôi làm động tác định quay lên lấy, nhưng anh gọi tôi lại.
“Đàn Đàn, anh không chỉ muốn lấy tương ớt. Anh còn muốn nói chuyện rõ ràng với em.”
“Anh làm sai rồi. Anh có thể sửa. Đừng mặc kệ anh, được không?”
“Làm sai rồi?”
Tôi cười giễu một tiếng.
“Anh có sai gì đâu. Chẳng phải anh là người bận rộn sao? Dù sao anh có thời gian đi đón đàn em, có thời gian giấu tôi đi xem phim với cô ta, có thời gian đi tụ họp cùng cô ta, đến lượt tôi thì lại chẳng có thời gian.”
“Chẳng phải anh giấu tôi rất tốt sao? Anh có lỗi gì chứ?”
Bùi Dục lại không nói được gì, ngây ra nhìn tôi.
Tôi cảm thấy những cảm xúc mình nói ra giống như đấm vào bông.
“Bùi Dục, tôi không muốn gặp anh nữa. Từ hôm nay trở đi, chúng ta dừng ở đây. Anh thích tìm ai thì tìm.”
Nói xong, tôi không để ý đến anh nữa.
Nhưng tôi hơi xui xẻo.
Đến sân vận động của trường, còn chưa đánh được mấy quả, tôi đã bị trẹo chân, đau đến mức không đứng dậy nổi.
Chụp phim xong, kết quả là gãy xương, cần phải phẫu thuật.