Chương 1 - Người Yêu Của Hoàng Hậu
Sau khi thái y chẩn ra ta mắc trọng bệnh, ta dời đến hành cung tĩnh dưỡng.
Để chăm nom hoàng tử còn nhỏ tuổi, Bùi Ngọc triệu trưởng tỷ góa chồng của ta vào cung, phong làm Ngụy Quốc phu nhân.
Thời gian lâu dần.
Thiên hạ bắt đầu có lời đồn đại, nói bệ hạ và trưởng tỷ của hoàng hậu có tư tình.
Kiếp trước, ta lòng nóng như lửa đốt.
Kéo thân bệnh trở về cung, ép hỏi hai người họ.
Trưởng tỷ rơi lệ không thôi, giận dỗi rời kinh.
Từ đó về sau, con cái oán ta, Bùi Ngọc hận ta.
Ta quấn quýt giường bệnh, u uất mà chết.
Trọng sinh trở về đúng ngày thị nữ bẩm lại lời đồn ấy cho ta.
Ta không còn ghen tuông, cũng không còn phiền lòng nữa.
“Nàng có thể khiến tất cả mọi người yêu thích, cũng là chuyện tốt.”
“Vậy nương nương…”
Ta khẽ nói: “Ta cũng không về nữa.”
01
Bấy giờ đang độ cuối xuân.
Hoa rụng bay qua trước song cửa, chính là tiết trời dễ khiến lòng người thương cảm nhất.
Thị nữ thấy sắc mặt ta trắng bệch, kinh hoảng quỳ xuống.
“Là nô tỳ lắm lời.”
“Nương nương đang bệnh, thái y đã dặn không được ưu tư nghĩ ngợi.”
Nàng ấy cho rằng ta vì lời đồn mà tức giận, nhất thời lỡ lời nói ra lời hờn dỗi.
Dẫu sao.
Ta và Bùi Ngọc là phu thê từ thuở thiếu niên, tình sâu nghĩa nặng.
Nhưng thật ra, mười năm trước, thái tử phi mà hoàng hậu đích thân chọn định vốn không phải là ta.
Bùi Ngọc trên đường đến xem mắt trưởng tỷ, vừa gặp ta đã nhất kiến chung tình.
Nàng khóc rất lâu, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, cuối cùng nắm tay ta, khẽ nói:
“Vậy ta nhường chàng ấy cho muội.”
“Ta chưa từng muốn khiến các người khó xử.”
Nàng vội vã rời kinh, chỉ để lại cho Bùi Ngọc một ấn tượng.
Thanh cao, quật cường, biết thấu hiểu lòng người.
Ta ôm lòng thấp thỏm tiếp lấy thánh chỉ ban hôn, gả cho vị trữ quân trẻ tuổi thanh quý, đối đãi với ta muôn phần tốt đẹp ấy.
Sau đó mấy năm, ta và Bùi Ngọc là một đôi đế hậu ân ái, lục cung để trống.
Cho đến khi trưởng tỷ mất chồng, trở về kinh.
Chàng thấy hổ thẹn với nàng, nên phong nàng làm Ngụy Quốc phu nhân.
Con cái không người chăm nom, nên chàng triệu nàng vào cung.
Khi ấy, thiên hạ đều biết.
Thưởng ban của thiên tử chia làm hai phần, một phần đưa đến hành cung xa ngàn dặm, phần còn lại thuộc về Ngụy Quốc phu nhân.
Ta nóng ruột không thôi, kéo thân bệnh trở về cung.
Vừa hay bắt gặp trưởng tử dẫn theo muội muội, đến thỉnh an vị di mẫu đoan trang thanh lệ, dung nhan chẳng hề suy giảm kia.
Cảnh Nhi thông tuệ tuổi nhỏ mà đã già dặn.
Ngoài cửa điện, nó dạy Trường Lạc phải ngoan ngoãn và kính mến, phải tôn trọng Ngụy Quốc phu nhân.
“Con quý nhờ mẹ.”
“Phụ hoàng muốn có con, dễ như trở bàn tay. Chỉ có con của nữ nhân mà người yêu thương, mới được xem trọng.”
Trường Lạc nghe hiểu lơ mơ.
“Nhưng chúng ta vốn chính là con của nữ nhân mà phụ hoàng yêu thương mà!”
Tiểu thái tử lặng đi trong chốc lát, lúc mở miệng lần nữa, giọng nói non nớt hơi nghẹn lại.
“Không phải.”
Nó chậm rãi nói ra sự thật.
“Người phụ hoàng yêu nhất, không phải mẫu hậu.”
Mà là người từng có duyên mà không phận với chàng.
Vì một thoáng chàng đổi lòng.
Nên tiếc nuối bỏ lỡ.
02
Trong hành cung tĩnh lặng, mưa rơi đánh nát hoa tàn.
Kinh thành gửi tới một phong thư.
Giấy thư dính chút hơi nước, rơi vào tay vừa ẩm vừa lạnh.
Là chữ Bùi Ngọc tự tay viết, từng câu từng chữ đều tha thiết.
“Lời đồn đại không đáng tin. Nàng cứ an tâm dưỡng bệnh, đợi ta đón nàng trở về.”
Ta cầm bút, ngẩn ngơ rất lâu, chỉ cảm thấy cổ tay mỏi nhừ, khó mà đặt bút xuống giấy.
Sau khi rời cung, chàng vẫn thường xuyên thư từ với ta.
Khi ấy, ta nào có ngờ…
Lúc viết những phong thư này, trưởng tỷ đang ở bên cạnh chàng mài mực.
Áo xanh nâng nghiên, tay ngọc thêm hương.
Hai đứa trẻ được nuôi bên cạnh trưởng tỷ, ngày ngày chàng đều đến gặp.
Chàng sẽ nghe nàng gảy đàn, nhìn nàng dẫn Trường Lạc thả diều.
Hệt như một đôi phu thê.
Nhìn thấy gò má nghiêng nghiêng của Trường Lạc giống nàng, Bùi Ngọc cũng sẽ bâng khuâng thất thần, bật cười nói:
“Người bên ngoài đều nói, dường như con bé càng giống nữ nhi của nàng hơn…”
Trưởng tỷ liền thẹn thùng cúi mắt, giọng điệu tiếc nuối.
“Chỉ đáng tiếc, không phải.”
Mà đứa trẻ ta hao tổn nửa cái mạng mới sinh ra, lại nắm lấy vạt váy nàng, ngẩng mặt cười với nàng.
“Di mẫu cũng là mẫu thân mà.”
…
Bút rơi khỏi tay ta.
Rơi xuống đất, phát ra tiếng vang trong trẻo.
Ta ôm ngực, ho một trận.
Cổ họng như bị mây đen ướt sũng chặn lại, nghẹn ngào khó phát ra tiếng.
Cung sứ chờ lệnh dưới thềm sợ hãi khôn cùng.
“Nương nương bớt giận.”
“Trong lòng bệ hạ cũng vẫn nhớ tới nương nương. Giữa bệ hạ và Ngụy Quốc phu nhân không như lời đồn đại đâu. Chỉ là người trong thành nhai lưỡi mà thôi, bệ hạ đã xử trí hết bọn họ rồi.”
Ta rất lâu không nói gì.
“Bệnh của ta nặng hơn rồi, không còn sức hồi âm cho chàng.”
Cung sứ cẩn thận ngẩng đầu.
“Vậy nương nương có lời nào muốn nô tài chuyển tới bệ hạ không?”
Ta nói: “Không có.”
Hắn kinh ngạc đến cực điểm, đến mức nhất thời quên cả lễ nghi.
“Một câu cũng không có sao?”
“Ừ.”
Có thể có lời gì đây?
Ta cũng từng hùng hổ đi chất vấn.
Trưởng tỷ tóc đen áo trắng, ôm ngực, rơi lệ không thôi.
“Người ngoài thì thôi, ta thay muội chăm sóc con cái, ngay cả muội cũng nghi ngờ ta sao?”
“Nếu ta thật có lòng… thì làm gì còn chỗ cho muội?”
Trong cung ai ai cũng biết, thái hậu trước kia càng vừa ý trưởng tỷ tâm tư khéo léo hơn.
Bà từng nói với Bùi Ngọc:
“Giang nhị tiểu thư thân thể yếu ớt nhiều bệnh, lại được nuông chiều thành quen, trong lòng không chịu nổi chút thiếu sót. Cô nương như thế có thể làm thê tử của quan to hiển quý, nhưng không gánh nổi vị trí quốc mẫu tương lai.”
Khi ấy, Bùi Ngọc thật lòng với ta.
Chàng tháo mũ lên điện, quỳ xin ban hôn.
Cãi nhau với chính mẫu thân ruột của mình rất lâu.
Là trưởng tỷ lùi một bước, vì chàng mà thỏa hiệp.
Ngày ấy ngoài điện, Bùi Ngọc vừa được như nguyện cùng trưởng tỷ thất ý lỡ làng lướt qua nhau.
Chàng nhìn đôi mắt đẫm lệ của nàng, chẳng còn niềm vui khi được đính hôn với người trong lòng.
“Xin lỗi, Giang cô nương.”
“Là ta có lỗi với nàng.”
Một chút áy náy ấy kéo dài suốt mấy năm.
Đến mức khi ta chất vấn nàng, Bùi Ngọc được cung nhân mật báo, vội vã chạy tới, lần đầu tiên lạnh mặt với ta.
“Nàng không nên nghĩ nàng ấy như vậy.”
Ánh mắt lạnh băng tựa trăng chiếu xuống sông lạnh, không còn thấy nửa phần tình nghĩa xưa kia.
“Năm đó mẫu hậu cố chấp như thế, nếu không phải nàng ấy thành toàn, nàng và ta e là…”
Ta sững sờ, lệ nhòe đôi mắt.
“Nếu tỷ tỷ không thành toàn, chàng sẽ nghe theo lời mẫu hậu sao?”
Chàng im lặng dời mắt đi.
Vì ta ăn nói bất kính, làm hỏng thanh danh của mệnh phụ, chàng cấm túc ta trong cung.
Rèm châu lặng lẽ.
Cảnh Nhi đến bầu bạn với ta, nhưng lại oán ta quá coi trọng tình yêu của Bùi Ngọc, không giữ được bình tĩnh.
“Lời tổ mẫu nói quả thật không sai.”
Nó khó giấu thất vọng.
“Mẫu hậu tâm tư đơn thuần, như vậy liền rơi vào bẫy của di mẫu, khó làm quốc mẫu.”
Trường Lạc còn nhỏ, bị trưởng tỷ dỗ dành đến mức quên mất ta.
Vì chuyện của nàng, con bé nổi giận với ta một trận.
“Vẫn là di mẫu tốt hơn, ngày ngày đều ở bên con. Mẫu hậu sao có thể nói người như vậy?”
Kiếp trước không nỡ ngoảnh lại ấy.
Ta cô lập không chỗ dựa, bệnh đến nguy kịch, u uất mà chết.
“Ngươi về đi.”
Ta bảo thị nữ ban thưởng cho cung sứ.
“Ta ở hành cung tĩnh dưỡng, ngày tháng nhạt nhẽo, không có gì để nói với bệ hạ.”
03
Như bọn họ đã nói, ta không làm tốt hoàng hậu.
Ta muốn rời đi.
Những ngày này, ta không nghĩ nhiều nữa, cũng không quan tâm lời đồn đại trong kinh. Ta an tâm dưỡng bệnh, đêm đêm không mộng.
May mà thân thể từng ngày một khá hơn.
Ta dần dần nắm giữ cung nhân trên dưới, cũng đi khắp hành cung rộng lớn, biết chỗ nào ít người canh giữ nhất, cung điện nào cũ kỹ nhất, dễ bị lửa bén nhất.
Ta không hồi âm, nhưng Bùi Ngọc vẫn tiếp tục viết thư.
“Trường Lạc sắp vỡ lòng rồi. Ta đã kể với con bé vài chuyện trước kia của nàng. Con bé không nhớ rõ dáng vẻ của nàng nữa, nhưng rất nhớ nàng.”
“Cảnh Nhi rất thông tuệ đã có thể xử lý vài việc triều chính, không cần lo lắng. Nó cũng rất muốn gặp nàng.”
“Thái y nói bệnh của nàng đã có chuyển biến tốt. Qua một thời gian, ta sẽ đưa bọn trẻ đến hành cung ở ít hôm, xem như bầu bạn với nàng, được không?”
Chàng luôn giả vờ tốt đẹp như vậy.
Khiến ta không phát hiện ra, chàng đã động lòng với trưởng tỷ từ lâu.
Đầu ngón tay ta hơi co lại.
Cái cớ vì bệnh không hồi cung đã không dùng được nữa, ta bèn qua loa viết vài dòng về tình hình gần đây của mình.
“Được.”
“Bệ hạ đưa chúng đến đi.”
Điều duy nhất ta còn vướng bận chỉ có con cái.
Kiếp trước, ta sống đến ngày Trường Lạc xuất giá.
Con bé với ta có chút ngăn cách, không tính là thân thiết. Nhưng Bùi Ngọc yêu thương nó, Cảnh Nhi che chở nó, nó sống rất tốt.
Cảnh Nhi làm việc quyết đoán, thủ đoạn cao minh, trong ngoài triều, không ai dị nghị về thái tử.
Không ai cần người mẫu thân là ta.
Dù sao, ta cũng đã tìm xong người tiếp ứng trong ngoài.
Gặp bọn họ lần cuối, ta liền có thể giả chết thoát thân.
04
Tiết trời giữa hạ.
Nghi trượng thiên tử trùng trùng điệp điệp, tiến về hành cung ngoài ngàn dặm.
Ve kêu giữa núi vắng, bóng cây xanh rợp.
Đây là lần đầu tiên sau cách một đời, ta gặp lại Bùi Ngọc.
Chàng mặc thường phục màu xanh mày mắt thanh tú sáng sủa, tựa ngô đồng biếc, trúc xanh.
Trường Lạc được chàng bế trong lòng, nằm bò trên vai chàng, vì đường xa mệt nhọc mà buồn ngủ ngáp dài.
Cảnh Nhi theo sau chàng.
Giả vờ già dặn, mặt không cảm xúc.
Ta sắp xếp ổn thỏa cho hai đứa trẻ.
Từ đầu đến cuối xa cách lạnh nhạt, tránh đi mấy lần ánh mắt của Bùi Ngọc.
Khép cửa điện lại, lúc đứng dưới hiên, có người từ sau lưng ôm lấy ta.
Tóc mềm lướt qua cổ ta.
Bùi Ngọc khẽ nhắm mắt, giọng nói lẫn chút khàn khàn, mơ hồ đa tình.
“Nàng không hồi thư cho ta, cũng không hỏi đến hai đứa trẻ, ép ta phải đích thân đến tìm nàng.”
“Là vì sao… đang giận ta?”
Ta khẽ vùng ra, lại bị chàng giữ lấy cổ tay, kéo trở về lòng.
Ngón tay thon dài trượt xuống, dùng chút sức, mười ngón đan vào nhau, siết rất chặt.
“Bệ hạ đổi huân hương rồi?”
Thần sắc chàng cứng lại, chậm rãi buông tay.
“Ừ.”
Chàng không nói là ai đổi cho chàng, ta cũng không hỏi thêm. Ánh trăng dưới hiên như nước, nhất thời yên tĩnh đến mức khiến người ta khó xử.
Bùi Ngọc nói:
“Nàng không ở trong cung, những việc này giao cho cung nhân chuẩn bị.”
“Nếu nàng không thích, lần sau…”
Đúng lúc này, Trường Lạc vì lạ giường nên gặp ác mộng, khóc thành tiếng.
Ta bỏ lại Bùi Ngọc, vội vàng chạy đến bên giường bầu bạn với con bé, bị nó nắm chặt lấy ngón tay.
“Di mẫu!”
Tiểu cô nương khóc, vẫn chưa mở mắt được.
Đợi đến khi hơi thở bình ổn, nhìn thấy người trước mặt là ta, nó sững lại một thoáng.
“Mẫu hậu…”
Ta nén nỗi chua xót trong lòng, dịu dàng an ủi con bé.
“Trong điện có bài trí chỗ nào không tốt, khiến con không thể an tâm, bây giờ có thể gọi người đến đổi.”
Thấy ta không trách, con bé dần mở lòng, rúc trong lòng ta, lẩm bẩm nói với ta vài chuyện.
Ta cũng biết được.
Trưởng tỷ đối với con bé rất tốt, chuyện gì cũng dung túng, nó rất thích vị di mẫu này, một ngày không gặp cũng sẽ nhớ.
“Mẫu hậu cũng rất tốt.”