Chương 5 - Người Yêu Cũ Nói Gì Về Tôi

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cứ như vậy, rõ ràng tôi được gọi tới để giúp việc, cuối cùng lại chỉ có thể ngồi khô khốc một bên.

Lúc buổi biểu diễn kết thúc đã gần mười giờ rưỡi.

Tôi cùng bạn cùng phòng đi về ký túc xá.

Vừa đến dưới lầu, một bóng người đã chắn trước mặt tôi.

Là Tô Duật Bạch.

Vết thương nơi khóe miệng anh ta đã đóng vảy, sắc mặt lại còn khó coi hơn lúc bị thương.

Bạn cùng phòng nhìn anh ta rồi nhìn tôi, rất biết điều đi trước.

Tôi thở dài.

“Bạn học Tô, lại có chuyện gì?”

Nghe cách xưng hô này, sắc mặt anh ta lập tức khó coi thêm bằng mắt thường.

“Thẩm Chiêu Chiêu, cậu thật sự định ở bên Lục Cảnh Xuyên?”

Tôi khó hiểu.

“Không thì sao?”

Tô Duật Bạch cười lạnh.

“Cậu hiểu hắn sao?”

“Mới quen được mấy ngày, chỉ vài bữa sáng, một chiếc ô đã dỗ cậu đến mức chẳng biết đông tây.”

“Thẩm Chiêu Chiêu, cậu rẻ rúng đến thế à?”

Biểu cảm trên mặt tôi từng chút một nhạt đi.

Vốn dĩ tôi không định làm căng với Tô Duật Bạch.

Dù sao chia tay kiểu gì cũng nên thể diện, hợp thì đến không hợp thì đi, như vậy mới không bị người ta cười.

Nhưng anh ta hết lần này đến lần khác chặn tôi.

Lúc thì nói móc, lúc thì cười nhạo.

Kiên nhẫn tốt đến mấy cũng sắp bị mài sạch.

Tôi nhìn anh ta hai giây, mỉa mai nhếch môi.

“Thế còn cậu?”

“Lúc trước chẳng phải tôi cũng chỉ dùng vài bữa sáng, vài chai nước, thêm mấy bức thư tình là theo đuổi được cậu sao?”

Tôi nghiêm túc tính thử.

“Nhìn như vậy, Tô Duật Bạch, cậu cũng khá rẻ đấy.”

Nói xong, tôi vốn tưởng anh ta sẽ thẹn quá hóa giận.

Dù sao Tô Duật Bạch từ nhỏ đến lớn kiêu ngạo muốn chết.

Không ngờ anh ta chẳng những không tức giận, ngược lại còn ngơ ngác nhìn tôi hai giây.

Sau đó mắt lập tức sáng lên.

“Thẩm Chiêu Chiêu, cuối cùng cậu cũng thừa nhận rồi.”

Tôi nhất thời không phản ứng kịp.

“Thừa nhận cái gì?”

“Thừa nhận cậu từng theo đuổi tôi, cũng thừa nhận chúng ta từng yêu nhau!”

7

“Có bệnh.”

Ném lại hai chữ, tôi quay người bỏ đi.

Phía sau, Tô Duật Bạch thế mà còn bật cười, giống như nhặt được món hời lớn.

Tôi vốn tưởng chỉ cần trước mặt người ngoài sống chết không thừa nhận thì chuyện này sẽ cứ thế trôi qua.

Không ngờ trưa hôm sau, tôi cùng bạn cùng phòng đi nhà ăn.

Vừa xuống dưới lầu đã thấy Tô Duật Bạch đứng bên đường.

Trước mặt anh ta còn có một người quen, là bạn học cấp ba của chúng tôi.

Tôi theo bản năng chậm bước, nghe thấy Tô Duật Bạch hỏi:

“Mùa hè sau kỳ thi đại học, cậu có từng thấy tôi và Thẩm Chiêu Chiêu đi chơi cùng nhau không?”

Đối phương sững người.

“Hai người? Không.”

Tô Duật Bạch cau mày.

“Cậu nghĩ kỹ lại đi, chắc chắn có.”

“Thật sự không có.”

Bạn học cấp ba gãi đầu.

“Với lại hồi đó trời nóng như thế, ban ngày ai cũng nằm nhà bật điều hòa, ai ra ngoài chứ?”

Tôi lặng lẽ thở phào.

Người khác đúng là không ra ngoài.

Chúng tôi chẳng những ra ngoài mà còn cố tình chọn lúc nóng nhất để đi.

Dù sao Tô Duật Bạch đã nói.

Buổi trưa ngoài đường ít người, không dễ gặp người quen.

Vì chuyện đó, mỗi lần hẹn hò tôi đều phải đội nắng trang điểm.

Lúc ra ngoài xinh đẹp rạng rỡ.

Lúc trở về thì như vừa bị ai tạt nước.

Tôi kéo bạn cùng phòng định đi vòng qua.

Kết quả chiều tan học, lại nhìn thấy Tô Duật Bạch trước cửa tòa nhà giảng dạy.

Lần này người bị anh ta chặn lại là một cô gái cùng khoa.

“Cậu có từng thấy tôi và Thẩm Chiêu Chiêu ở riêng với nhau không?”

Cô gái ngơ ngác.

“Không.”

“Buổi tối cũng không?”

“Buổi tối?”

Cô gái nghĩ một lát.

“Hình như có lần nhìn thấy hai người khá giống các cậu.”

Vẻ mặt Tô Duật Bạch lập tức thả lỏng.

Giây tiếp theo, người kia lại nói:

“Nhưng chắc không phải đâu.”

“Hai người đó đội mũ đeo khẩu trang kín mít, cứ như đi ăn trộm ấy.”

Mặt Tô Duật Bạch đen như đáy nồi.

Tôi lại hơi mừng.

May mà lúc trước nghe lời anh ta, công tác giữ bí mật làm đủ tốt.

Nếu không bây giờ chuyện cũ bị đào ra, chẳng biết sẽ có bao nhiêu người cười tôi.

Vốn tưởng hỏi xong bạn học thì anh ta cũng nên yên phận.

Ai ngờ chiều hôm sau.

Tôi vừa về ký túc xá, đã thấy bạn cùng phòng đầy vẻ hóng chuyện ghé tới.

“Chiêu Chiêu, vừa rồi Tô Duật Bạch hỏi tớ một chuyện rất kỳ lạ.”

Tim tôi đánh thót.

“Chuyện gì?”

“Anh ta hỏi trước đây chiều thứ bảy tuần nào cậu cũng ra ngoài, tớ có biết cậu đi đâu không.”

Tôi lập tức cảnh giác.

“Cậu trả lời thế nào?”

“Còn trả lời thế nào?”

Bạn cùng phòng khó hiểu.

“Chẳng phải cậu đi dạy thêm sao?”

Tôi thở phào.

“Đúng, đi dạy thêm.”

Bạn cùng phòng nhìn tôi hai giây.

“Nhưng sao đột nhiên anh ta lại hỏi chuyện này?”

Tôi mặt không đổi sắc.

“Ai biết.”

Nhưng trên thực tế, đó là vì lúc vừa khai giảng, Tô Duật Bạch không muốn để người khác biết chúng tôi hẹn hò.

Trước mỗi lần gặp đều phải nhắc tôi:

“Đừng để bạn cùng phòng cậu biết.”

Thế nên tôi nói với bạn cùng phòng rằng mình tìm được công việc gia sư.

Sợ họ nghi ngờ, mỗi lần ra ngoài còn cố ý đeo ba lô, lúc về lại thuận tay in mấy tờ đề thi.

Những lời trước kia anh ta ngàn dặn vạn dò, giờ phút này tất cả đều biến thành mũi tên quay ngược đâm vào chính mình.

Hai ngày tiếp theo.

Tô Duật Bạch lại lần lượt hỏi không ít người.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)