Chương 7 - Người Vợ Trong Tuyết
Trái tim tôi giống như bị mảnh kính kia rạch mạnh một đường.
Đau đến mức không thể thở nổi.
Ly hôn.
Cô ấy nói muốn ly hôn với tôi.
Tôi nhìn cô ấy, nhưng cô ấy lại tránh ánh mắt của tôi.
Trong nhà ngoài sân đều yên tĩnh như chết.
Tất cả mọi người đều nhìn Hứa Hướng Quân.
Chờ ông ta đưa ra quyết định.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Sắc mặt Hứa Hướng Quân không ngừng thay đổi.
Cuối cùng, ông ta giống như mất hết sức lực, mệt mỏi xua tay.
“Được.”
Ông ta nghiến răng thốt ra một chữ.
“Cha đồng ý.”
Mảnh kính trong tay Hứa Tuệ rơi xuống đất kêu leng keng.
Cơ thể cô ấy lảo đảo, suýt ngã xuống.
Tôi theo bản năng muốn bước tới đỡ.
Nhưng cô ấy lùi về sau một bước, tránh khỏi tay tôi.
Giữa chúng tôi giống như có một bức tường vô hình.
Bức tường đó do chính cô ấy dùng hai chữ “ly hôn” xây lên.
09
Hứa Hướng Quân rời đi.
Mang theo Hứa Tuệ.
Chiếc ô tô Thượng Hải màu đen giống như lúc đến, lặng lẽ rời khỏi làng.
Chỉ để lại một lớp bụi đất và những người vẫn chưa hết sợ hãi trong sân.
Tôi đứng giữa sân, giống như một kẻ ngốc.
Nhìn về phía chiếc xe biến mất rất lâu.
Trước khi lên xe, Hứa Tuệ không nhìn tôi thêm lần nào.
Sự dứt khoát của cô ấy giống như một con dao cắm vào tim tôi.
Tôi biết cô ấy làm vậy là vì muốn tốt cho tôi.
Dùng ly hôn để hoàn toàn cắt đứt quan hệ giữa tôi và cô ấy.
Giúp tôi an toàn thoát khỏi cơn sóng gió này.
Nhưng tôi thà cô ấy không làm như vậy.
Tôi thà cô ấy ích kỷ một chút, kéo tôi cùng xuống địa ngục.
Cũng tốt hơn việc bây giờ tôi đứng một mình dưới ánh mặt trời, lại cảm thấy lạnh hơn cả lúc ở trong tuyết.
Trưởng làng từ dưới đất bò dậy, bước đến bên cạnh tôi, vỗ vai tôi.
“Thẩm Sơn, đừng nghĩ nữa.”
Ông ấy thở dài.
“Không phải người cùng một thế giới, cưỡng cầu cũng không được.”
“Cô ấy làm như vậy là cứu cậu, cũng cứu cả làng chúng ta.”
Tôi không nói gì.
Người trong làng cũng dần tản đi.
Nhưng tất cả những chuyện này đối với tôi còn có ý nghĩa gì nữa?
Gia đình tôi lại trở về dáng vẻ của sáu năm trước.
Thậm chí còn trống trải hơn sáu năm trước.
Trong nhà, khắp nơi đều có bóng dáng cô ấy.
Bên cạnh bếp là chiếc tạp dề cô ấy từng dùng.
Trên bệ cửa sổ là hành lá cô ấy trồng.
Trên giường vẫn còn chiếc gối cô ấy từng nằm, trên đó còn vương mùi thơm nhàn nhạt của mái tóc.
Nhưng cô ấy không còn ở đây.
Thế giới của tôi lập tức trống rỗng.
Những ngày sau đó, tôi giống như một cái xác biết đi.
Ban ngày, tôi nhốt mình trong nhà.
Ban đêm, tôi lên núi, liều mạng chạy, liều mạng chặt cây.
Cho đến khi kiệt sức, ngã xuống đất, nhìn những vì sao trên trời.
Tôi lại nhớ đến cô ấy.
Nhớ ánh mắt khi cô ấy lần đầu nói với tôi:
“Tôi sẽ lấy anh.”
Nhớ bóng lưng cô ấy cầm dược liệu tôi đào về, phơi trong sân.
Nhớ dáng vẻ cô ấy chăm chú đọc sách dưới ánh đèn dầu.
Sáu năm chúng tôi ở bên nhau giống như một bộ phim, không ngừng chiếu đi chiếu lại trong đầu tôi.
Càng nghĩ, trái tim càng đau.
Một tuần sau, cán bộ công xã tìm đến tôi.
Là người đến làm thủ tục ly hôn.
Do Hứa Hướng Quân phái đến.
Bọn họ mang theo đơn xin ly hôn đã có chữ ký của Hứa Tuệ.
Chữ ký của cô ấy thanh tú nhưng rất mạnh mẽ.
Tôi nhìn ba chữ “Hứa Thanh Chỉ”.
Cảm thấy vô cùng chói mắt.
Cán bộ làm việc giữ vẻ mặt công tư phân minh.
“Đồng chí Thẩm Sơn, anh xem qua đi.”
“Nếu không có vấn đề gì thì ký tên ở đây.”
“Chuyện này cũng là vì tốt cho anh.”
Vì tốt cho tôi.
Lại là bốn chữ này.
Tôi cầm bút lên.
Cây bút nặng như ngàn cân.
Tay tôi run dữ dội.
Tôi hít sâu một hơi, ký tên mình lên giấy.
Sau đó tôi đẩy đơn ly hôn trở lại.
Nhìn cán bộ kia rồi nói:
“Năm sau, tôi muốn tham gia kỳ thi đại học.”
10
Cán bộ công xã bị lời nói của tôi làm cho sửng sốt, hồi lâu không thể hoàn hồn.
Ông ta nhìn tôi giống như đang nhìn một kẻ điên thực sự.
“Cậu? Tham gia kỳ thi đại học?”
Trong giọng ông ta tràn ngập sự hoang đường.
“Đồng chí Thẩm Sơn, đừng đùa nữa.”
“Tôi không đùa.”
Tôi đẩy đơn ly hôn đã ký tên đến trước mặt ông ta.
“Thứ này tôi đã ký.”
“Nhưng tôi cũng có quyền của mình.”
“Chính sách nhà nước nói chỉ cần có trình độ tương đương thì có thể tham gia.”
Ông ta thu tài liệu lại, vội vàng rời đi.
Lúc đi vẫn không ngừng lắc đầu, miệng lẩm bẩm:
“Điên rồi, tất cả đều điên rồi.”
Tôi không điên.
Tôi còn tỉnh táo hơn bất kỳ lúc nào.
Lúc Hứa Tuệ rời đi, cô ấy không mang theo thứ gì.
Dưới chiếc gối cô ấy từng nằm, tôi tìm thấy một chiếc túi vải.
Bên trong là toàn bộ ghi chép học tập cô ấy tổng hợp trong mấy tháng qua.
Chữ viết dày đặc, ngay ngắn và rõ ràng.
Mỗi kiến thức, mỗi nội dung quan trọng đều được đánh dấu bằng bút đỏ.
Đây là con đường cô ấy chuẩn bị cho chính mình.
Bây giờ lại trở thành con đường duy nhất của tôi.
Tôi bán hết những thứ có giá trị trong nhà.
Con lợn đã nuôi béo, mấy chục con gà, còn có toàn bộ da thú tôi tích góp suốt sáu năm.
Tôi đổi thành tiền, không giữ lại một đồng.
Toàn bộ đều mang đến hiệu sách Tân Hoa trong huyện, mua tất cả tài liệu ôn tập có thể mua được.
Tôi nhốt mình trong nhà.
Giống như sáu năm trước, tôi cõng cô ấy từ trong tuyết về, trông chừng cô ấy suốt ba ngày ba đêm.
Bây giờ, tôi trông chừng những trang ghi chép của cô ấy.
Trông chừng tương lai của chúng tôi.
Tôi đọc sách bất kể ngày đêm.
Buồn ngủ thì dùng nước lạnh tạt lên mặt.
Đói thì gặm vài miếng lương khô.
Tôi dùng sự kiên nhẫn khi săn thú để nghiền ngẫm từng bài tập.
Dùng trực giác của một thợ săn để ghi nhớ từng công thức.
Trong đầu tôi không còn gì khác.
Chỉ có thi đỗ đại học.
Chỉ có tìm được cô ấy.