Chương 8 - Người Vợ Không Ai Nhớ
Bệnh viện đã phát thông báo nguy kịch.
Trước khi mất, bà tỉnh lại một chút, nhất quyết đòi gặp tôi.
Khi tôi đến, phòng bệnh nồng nặc mùi tử khí và thuốc sát trùng.
Bà ấy gầy đến biến dạng, hốc mắt lõm sâu.
Nhìn thấy tôi, đôi mắt đục mờ của bà chảy ra nước mắt.
“Tiểu Thúy à…”
Bà muốn nắm lấy tay tôi.
Tôi không né, nhưng cũng chỉ để bà nắm vào vạt áo.
“Mẹ hối hận rồi… cái người giúp việc mới kia… đánh mẹ… không cho mẹ ăn…”
Bà cụ khóc đến nghẹn thở.
“Con vẫn là tốt nhất… con quay về đi… để Tấn Hằng… tái hôn với con…”
Đó là tính toán cuối cùng trong đời bà.
Dù sắp chết rồi, điều bà nghĩ đến vẫn là tìm một lao động miễn phí để chăm cái đứa con trai to xác của mình.
Châu Tấn Hằng quỳ gối bên giường, râu ria xồm xoàm, nước mắt nước mũi tèm lem.
Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn tôi không khác gì một con chó nhỏ đang cầu xin.
“Lâm Thúy, coi như tôi van cô đấy. Mẹ sắp mất rồi, cô cứ đồng ý với bà một tiếng đi…
Dù là giả vờ cũng được…”
“Sau này tôi sẽ không treo ảnh Tô Uyển nữa, cũng bán luôn cây đàn piano ấy.
Thẻ lương tôi đưa cô giữ, được không?”
“Bây giờ… tôi chỉ còn mình cô thôi.”
Giây phút ấy, anh ta thật sự cảm thấy mình trắng tay rồi.
Không còn mẹ, không còn vợ, không còn thể diện.
Cuối cùng, người đàn ông luôn tự cho mình thanh cao ấy, cũng phải cúi đầu, giẫm nát lòng tự trọng để cầu xin tôi.
Nhưng tiếc là, muộn quá rồi.
Tôi rút vạt áo của mình ra khỏi tay bà.
Nhìn hai mẹ con họ, trong lòng không còn hận, cũng chẳng còn yêu — chỉ còn lại một khoảng trống hoang vu.
“Châu Tấn Hằng, thứ anh cần là một người giúp việc miễn phí, không phải là một người vợ.”
“Mà tôi, không muốn làm người giúp việc nữa.”
“Chào tạm biệt bác gái, chúc bác yên giấc nghìn thu.”
Vừa dứt lời, màn hình theo dõi phát ra tiếng bíp dài chói tai.
Mẹ Châu qua đời.
Mang theo toan tính và tiếc nuối của mình, bà rời đi.
Châu Tấn Hằng gào lên đau đớn, ngã vật xuống sàn.
11
Một năm sau.
Tôi tái hôn rồi.
Người chồng mới chính là anh Vương, đối tác của công ty dịch vụ.
Anh ấy là người thô kệch, chẳng hiểu gì về văn chương nghệ thuật.
Nhưng anh sẽ lái xe đến đón tôi khi trời mưa, sẽ rửa chân cho tôi, giao hết thẻ lương cho tôi, và còn hay cười ngốc nghếch bảo: “Tiểu Thúy à, em mặc đồ đỏ đẹp lắm.”
Vậy là đủ rồi.
Hôn lễ tổ chức ở một khách sạn bình thường, không sang trọng, nhưng rất ấm cúng.
Dù vậy, tôi cứ có cảm giác có một ánh mắt đang dõi theo mình.
Khi đi mời rượu, tôi nhìn thấy một bóng người quen thuộc ở chiếc bàn trống trong góc.
Châu Tấn Hằng.
Anh ta nắm chặt chiếc nhẫn cưới trơn mà tôi từng trả lại, ngón tay siết đến trắng bệch.
Anh ta nhìn anh Vương đeo chiếc nhẫn kim cương lấp lánh cho tôi, nhìn tôi cười rạng rỡ đến rơi nước mắt, nhìn mọi người reo hò cổ vũ “Hôn đi! Hôn đi!”
Thứ hạnh phúc ấy — đời này anh ta chưa từng cho tôi.
Và cũng vĩnh viễn không thể cho nổi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong không trung.
Ánh mắt anh ta chùn xuống, như bị ánh sáng quá mạnh đâm vào, luống cuống cúi đầu.
Rồi anh ta lặng lẽ đứng dậy, quay người rời đi.
Bóng lưng lẻ loi, chẳng khác gì một con chó già bị bỏ rơi.
Nghe nói, anh ta đã xin nghỉ việc, tinh thần có vấn đề.
Suốt ngày nhốt mình trong căn nhà ẩm mốc ấy, lẩm bẩm nói chuyện với di ảnh của Tô Uyển.
Đó là chốn về duy nhất của anh ta.
Cũng là cái lồng anh ta tự xây nên cho chính mình.
Tôi biết, đời này, anh ta sẽ mãi mãi không thoát khỏi nấm mồ mang tên “Tô Uyển”.
Dù Tô Uyển chỉ là một người đã khuất, dù anh ta yêu chỉ là một cái bóng hư vô.
Đó là nghiệp anh phải gánh.
Cũng là định mệnh của riêng anh.
Còn tôi — khoác tay anh Vương, bước đến bàn tiếp theo dưới ánh nắng rực rỡ.
Ngoài cửa sổ, trời rất xanh mây rất trắng.
Được sống, thật tốt biết bao.
(HẾT TOÀN VĂN)