Chương 6 - Người Vợ Không Ai Nhớ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Là bát nước gừng nóng đợi sẵn khi anh về vì gió ngoài nghĩa trang rất mạnh.

Thậm chí trái cây dùng để cúng, tôi cũng phải chọn loại có hình dáng tròn nhất, màu sắc tươi nhất.

Tô Uyển lúc sống ưa sự hoàn hảo, đến chết cũng phải thể diện.

Còn tôi — chính là nhân viên hậu cần đảm bảo sự thể diện ấy sau khi cô ta chết.

Năm nay, chẳng có gì cả.

Ngoài trời mưa như trút nước.

Châu Tấn Hằng một mình ra mộ.

Tôi biết chắc anh ta không mang theo ô, hoặc có mang cũng làm rơi đâu đó rồi.

Vì mỗi khi vào cái trạng thái “thương tâm tột độ”, anh ta đúng là loại người vô dụng.

Mười giờ tối, tôi nhận được một tin nhắn.

“Lâm Thúy, nhà bị mất điện rồi.”

Kèm theo là một bức ảnh.

Phòng khách tối đen, dưới ánh đèn flash lờ mờ thấy rõ vết bùn in đầy trên sàn, hộp đồ ăn vứt la liệt trên bàn, góc phòng còn một đống quần áo bẩn chưa giặt.

Tấm di ảnh của Tô Uyển treo trên tường, dưới ánh đèn trắng toát trông đặc biệt rùng rợn.

Tôi biết anh ta đang giả vờ thảm hại.

Nếu là trước đây, tim tôi đã đau thắt, chắc chắn sẽ lao ra giữa mưa về nhà nấu canh cho anh ta.

Bây giờ?

Tôi nhắn lại:

“Tìm ban quản lý khu nhà.”

Một lát sau, điện thoại đổ chuông.

Anh ta uống say, giọng lè nhè.

“Lâm Thúy… cô đúng là độc ác…”

“Hôm nay là giỗ của Uyển Uyển… tôi đã quỳ trước mộ suốt một tiếng… lạnh lắm…”

“Về đi… tôi không chê cô quê mùa nữa… chỉ cần cô dọn dẹp nhà cửa cho sạch… tôi sẽ bỏ qua chuyện ly hôn…”

Nghe kỹ đi — đó đấy — chính là cái gọi là “chân tình” của anh ta.

Vào đúng ngày giỗ của “bạch nguyệt quang”, lại nhớ đến ích lợi của kẻ thế thân.

Hơn nữa cho đến tận bây giờ, giọng điệu vẫn là kiểu ban phát từ trên cao xuống.

“Châu Tấn Hằng,” tôi nói vào điện thoại, giọng bình thản đến đáng sợ, “anh chẳng phải yêu Tô Uyển sao? Chẳng phải nói là đến chết không đổi ư?

Vậy bây giờ anh nên ôm ảnh cô ta mà sưởi ấm đi, tìm tôi làm gì?”

“Hay là nói cho đúng hơn — cái gọi là thâm tình của anh, vốn không thể thiếu một con bảo mẫu chuyên lau dọn hậu quả cho anh?”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở gấp dồn dập, như bị chọc trúng phổi.

“Cô… cô sao lại trở nên không thể nói lý như vậy!”

“Chính anh dạy tôi.”

Nói xong, tôi cúp máy ngay.

Tôi tưởng tượng anh ta trong căn biệt thự bẩn thỉu hỗn độn ấy, ôm tấm ảnh lạnh lẽo, hít đầy mùi ôi thiu và ẩm mốc khắp nhà.

Đó chính là cuộc sống “cao nhã” mà anh ta theo đuổi.

Không có tôi — một kẻ phàm tục — cái gọi là cao nhã ấy, chẳng đáng một xu.

8

Năm đó, tiệc tất niên của công ty dịch vụ.

Tôi tổ chức tiệc mừng công tại khách sạn năm sao.

Suốt một năm, học viên do tôi đào tạo đạt tỷ lệ đánh giá tốt một trăm phần trăm, tôi cũng trở thành đối tác của công ty.

Tôi mặc một chiếc váy dạ hội đỏ rực, đứng trên sân khấu nhận giải.

Đây là lần đầu tiên tôi mặc màu sắc chói như vậy.

Trước đây Châu Tấn Hằng từng nói, Tô Uyển thích thanh nhã, màu đỏ quá tục, giống thôn nữ lấy chồng.

Vì thế suốt tám năm, tôi chỉ quanh quẩn trong ba màu xám – đen – trắng.

Giờ nhìn lại mình trong gương — làn da trắng sáng, váy đỏ như lửa, đẹp đến mức ngông nghênh.

“Tôi xin cảm ơn chồng cũ của mình.”

Tôi nâng cao cúp, mỉm cười rạng rỡ với khán phòng.

“Chính anh ta đã cho tôi hiểu, giá trị của phụ nữ không nằm ở việc hầu hạ đàn ông, mà nằm ở việc kiếm tiền.”

Cả khán phòng vang dội tiếng vỗ tay.

Đúng lúc ấy, cánh cửa hội trường bị đẩy hé ra.

Là cửa phụ, nối với hành lang bên ngoài.

Trong khoảnh khắc liếc mắt, tôi nhìn thấy một bóng người.

Châu Tấn Hằng.

Sao anh ta lại ở đây?

Rồi tôi nhớ ra — khách sạn này ở rất gần trường của anh ta.

Có lẽ anh ta chỉ đi ngang qua vô tình nhìn thấy cảnh tượng này qua cửa kính lớn.

Lúc này, anh ta còn thê thảm hơn lần gặp trước.

Áo khoác cài sai nút, gương mặt đầy mệt mỏi và sa sút.

Anh ta đứng trong bóng tối, nhìn chằm chằm tôi trên sân khấu — rực rỡ, chói mắt.

Trong ánh mắt ấy có kinh ngạc, có hoang mang, còn có một thứ ghen tỵ sâu sắc đến mức muốn nuốt chửng người khác.

Đó là một Lâm Thúy mà anh ta chưa từng thấy.

Tự tin, đường hoàng, được mọi người vây quanh.

Không phải người đàn bà trong bếp lúc nào cũng cúi đầu, ám mùi dầu khói.

Tôi nghĩ, cú đánh lớn nhất đời anh ta không phải là cái chết của Tô Uyển.

Mà là nhận ra — kẻ thế thân từng bị anh ta giẫm dưới bùn, hóa ra lại là một viên ngọc.

Chỉ tiếc, anh ta mù mắt.

Người cộng sự nam cao lớn, điển trai bên cạnh tôi bước tới, ân cần khoác thêm áo cho tôi:

“Tiểu Thúy, coi chừng lạnh.”

Châu Tấn Hằng nhìn thấy cảnh ấy, thân người chao đảo một cái.

Theo phản xạ, anh ta bước lên trước một bước, dường như muốn gọi tên tôi.

Tôi nhìn thấy.

Nhưng tôi không quay đầu.

Tôi nâng ly champagne, cụng với đối tác, uống cạn một hơi.

Châu Tấn Hằng rời đi lúc nào, tôi không biết.

Vì chẳng còn quan trọng nữa.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)