Chương 8 - Người Vợ Kế Của Thôi Cảnh
“Tinh Dao, muội kén lên chọn xuống, hóa ra tổ mẫu tìm cho muội loại người thế này à. Chậc… đúng là xứng đôi với muội.”
Nói xong nàng liền đi.
Ta nhìn bóng lưng nàng biến mất ngoài cửa, quay sang nói với mẫu thân rằng ta muốn nói riêng với Nhiếp Vân Tiêu vài câu.
Mẫu thân có chút bất ngờ, nhưng vẫn đứng dậy đi ra.
14
Trong sảnh chỉ còn lại hai chúng ta.
Nhiếp Vân Tiêu lên tiếng trước, giọng chân thành: “Nhị cô nương không cần lo ta không chịu nổi, thật sự là ta trèo cao. Cô nương vẫn giữ thể diện cho ta, đủ thấy là người nhân hậu.”
“Ai nói ta không vừa mắt?”
Ta đi thẳng vào vấn đề: “Ta vừa mắt. Có điều ta muốn bàn với Nhiếp công tử một vụ làm ăn, không biết công tử có ý thế nào?”
Mắt hắn sáng lên, lưng cũng lập tức thẳng hơn.
Kiếp trước, mỗi khi chúng ta tìm được một vụ làm ăn mới, hắn đều có dáng vẻ này.
Nhiếp Vân Tiêu vào thời điểm này hẳn vừa bị đại ca làm mất sạch gia sản, đang nghèo trắng tay, đi đâu cũng gặp trở ngại.
Ta lấy một chiếc hộp từ phía sau ra, đẩy tới trước mặt hắn: “Đây là toàn bộ tiền riêng ta tích góp nhiều năm. Dạo trước ta đã mua lại mấy cửa hàng ở phố Tây Nam, còn kinh doanh thế nào thì do ngươi quyết định.”
Hắn cúi đầu nhìn chiếc hộp, không lập tức đưa tay nhận, ngược lại ngẩng lên quan sát ta.
“Nàng không sợ ta cầm tiền bỏ chạy?”
“Ngươi có thể thử, ta có thể báo quan.”
Khóe miệng Nhiếp Vân Tiêu hơi cong lên.
“Lỡ thua sạch thì sao?”
“Ta và ngươi có thể lập khế ước làm bằng, chia lợi nhuận ngươi ba ta bảy. So với mất sạch vốn liếng, ta cho rằng ngươi thích kiếm được đầy bồn đầy bát hơn. Huống hồ hiện tại ngươi đang cần tiền xoay vòng.”
Hắn hơi nheo mắt, mang vẻ tinh ranh đặc trưng của thương nhân.
“Thành giao.”
Chúng ta vỗ tay lập lời thề.
Mặt hắn thoáng đỏ, vành tai phủ một lớp hồng nhạt.
…
15
Nhiếp Vân Tiêu quả thật là một tay làm ăn giỏi.
Chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, cửa hàng đã mở, danh tiếng cũng dần lan ra.
Hắn mang sổ sách tới cho ta xem, giữa mày mắt không giấu nổi vẻ phấn chấn.
“Cứ theo đà này, nếu không có gì bất ngờ thì thêm hai tháng nữa sẽ bắt đầu có lãi.”
Ta lật vài trang, khép sổ lại, ngẩng mắt nhìn hắn: “Một tháng.”
Hắn sững ra: “Cái gì?”
“Một tháng là phải có lãi. Một tháng nữa, ta muốn thấy bạc chảy vào.”
Nhiếp Vân Tiêu nhíu mày, hơi khó hiểu: “Sao nàng lại gấp thế? Tiền kiếm không bao giờ hết, cứ từ từ mới ổn thỏa.”
“Vì ta thiếu tiền.”
Thứ ta thiếu là tiền để thoát thân, là vốn liếng để đứng vững.
Những lời này không cần nói kỹ với hắn.
Ta chỉ dừng một chút rồi lại nói.
“Ta còn ít trâm cài trang sức, ngươi mang đi cầm hết, bỏ thêm vào cửa hàng.”
Hắn cất sổ sách, nghiêm túc nhìn ta: “Ta nhất định sẽ không khiến nàng thất vọng.”
Chúng ta cùng ăn một bữa cơm.
Nhắc tới kế hoạch cho cửa hàng, hắn nói đến hăng hái, đôi mắt sáng lấp lánh.
Ta cũng nói vài suy nghĩ của mình, nhưng tất cả đều là kinh nghiệm tích lũy từ kiếp trước, nói ra chẳng qua là chiếm lợi nhờ biết trước mà thôi.
Nhưng hắn không biết, chỉ liên tục khen ta lợi hại, nói ta suy nghĩ chu toàn, nhìn xa trông rộng.
Bị hắn khen đến hơi chột dạ, ta cúi đầu ăn vội hai miếng cơm.
Sau bữa ăn, hắn nói sẽ đưa ta về.
Chúng ta sóng vai đi, trời đã hơi tối, trong gió mang theo hơi ẩm.
Khi rẽ qua góc phố, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi ngang, rèm xe bị gió thổi vén lên một góc.
Là tỷ tỷ và Thôi Cảnh.
Tỷ tỷ ló nửa mặt ra, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ta và Nhiếp Vân Tiêu, cười đầy ẩn ý.
“Ôi chao, sắp mưa rồi, hai người sao đến một chiếc xe ngựa cũng không có? Tiếc là xe này nhỏ quá, nếu không đã có thể gọi hai người lên ngồi cùng.”
Thôi Cảnh ngồi bên cạnh nàng, ánh mắt dừng trên mặt Nhiếp Vân Tiêu một thoáng, môi hơi mím lại.
Hắn lấy từ trong xe ra một chiếc ô, đưa tới: “Ta có ô, có thể cho nhị cô nương mượn.”
Sắc mặt tỷ tỷ hơi thay đổi, lập tức giữ tay hắn lại: “Nhưng chỉ có một chiếc ô, lỡ ta chưa về đến nhà đã mưa thì sao?”
Nàng lại quay đầu nhìn ta, nụ cười không đổi nhưng giọng đã lạnh đi vài phần.
“Tinh Dao, muội đi nhanh lên, đừng để mưa rơi trúng.”
Nói xong nàng thả rèm xe xuống, giọng thấp thoáng khó chịu.
“Nổi gió rồi, Thôi công tử, chúng ta đi trước đi.”
“Tinh Dao và Nhiếp công tử đang tình nồng ý đượm, đừng nói gặp mưa, cho dù mưa đá bọn họ cũng vui lòng, chàng lo chuyện đó làm gì?”
Xe ngựa lộc cộc đi xa.
16
Cái miệng của tỷ tỷ quả nhiên linh nghiệm.
Đi được nửa đường, mưa thật sự rơi xuống.
Các hàng quán ven đường đều lục tục thu dọn, chúng ta tìm mãi cũng không thấy chỗ bán ô.
Nhiếp Vân Tiêu kéo ta trốn dưới mái hiên một căn nhà bên đường, hắn đứng phía ngoài, che cho ta phần lớn mưa tạt.
Nước mưa chảy dọc theo vai hắn, làm ướt mảng y phục màu xanh trúc, khiến màu vải sẫm đi một đoạn.
Ta nhích lại gần hắn, kéo hắn một cái: “Ngươi vào trong thêm chút, đừng để ướt.”
Hắn nghiêng mặt nhìn ta, vành tai hơi đỏ, miệng vẫn cứng.
“Thân thể ta khỏe mạnh, ướt một chút cũng không sao.”
Ta không nhịn được bật cười: “Ta không muốn thần tài của ta ngã bệnh đâu.”
Nhiếp Vân Tiêu cũng cười, đôi mắt cong cong.