Chương 1 - Người Vợ Kế Của Thôi Cảnh
Bà mối đến tận nhà cầu thân.
Cha mẹ muốn gả đích tử Thôi thị Thanh Hà cho tỷ tỷ, còn ta thì làm vợ kế ở Vân phủ.
“Minh Nguyệt dung mạo xuất chúng, tài tình hơn người, vừa hay xứng đôi với Thôi lang.”
“Tinh Dao vốn thanh đạm bình thường, tính tình trầm tĩnh ít nói, làm vợ kế cũng thích hợp.”
Nhưng cha mẹ không biết, thơ sách cầm họa, ta chưa từng thua kém tỷ tỷ nửa phần.
Vì không cam lòng để tỷ tỷ chọn trước, ta cố ý bỏ thuốc vào trà của nàng, khiến nàng không thể gặp khách.
Sau đó ta được như ý gả cho Thôi Cảnh, còn tỷ tỷ gả vào nhà họ Vân làm vợ kế.
Sau khi thành thân, ta quán xuyến gia đình chu toàn, thường cùng phu quân ngâm thơ vẽ tranh.
Thôi Cảnh thường cảm khái: “Có được nàng làm vợ, đời này không còn gì hối tiếc.”
Còn Vân tướng quân đối với tỷ tỷ trăm chiều thuận theo, nhiều lần lập chiến công.
Tỷ tỷ tuy được phong cáo mệnh, nhưng lại chê hắn thô lỗ ít học, phu thê ngày càng xa cách.
Ngày về nhà mẹ đẻ, nàng nhìn cây trâm mẫu đơn trên búi tóc ta, cười nói:
“Nếu không phải ngày ấy uống chén trà của muội, đau bụng lỡ hẹn, người hôm nay gả cho Thôi lang chưa chắc đã là muội. Có điều âm sai dương thác, ai cũng có nơi chốn của mình.”
Sau khi Thôi Cảnh về nhà, hắn im lặng không nói.
Hắn nhìn mặt ta, rốt cuộc vẫn không cam lòng: “Hóa ra đã từng có lúc ta cũng có thể có được người tốt nhất, chính nàng đã khiến ta bỏ lỡ.”
Sống lại một lần, mẫu thân bảo ta chờ tỷ tỷ chọn trước, người còn lại sẽ thuộc về ta.
Ta lắc đầu:
“Con không cần ai cả.”
1
Phụ thân nhíu mày, giọng đầy mất kiên nhẫn: “Chuyện gì con cũng muốn tranh hơn thua, nhưng hôn sự phải có thứ tự trưởng ấu. Dung mạo tỷ tỷ con hơn con, tài tình cũng hơn con, Thôi thị Thanh Hà coi trọng nhất phẩm hạnh và khí tiết, chọn chủ mẫu đương nhiên phải là người điềm tĩnh nhã nhặn, hiểu lễ biết chữ.”
“Ngày thường con trốn học đi mua bánh, bài vở cũng bỏ bê không ít, với hành vi như vậy, gia thế như Thôi thị sao có thể chấp nhận?”
“Chỉ vì không cho con chọn trước nên con không cần cả hai sao?”
“Con đang giở tính gì vậy?”
Mẫu thân ở bên dịu giọng khuyên nhủ: “Tinh Dao, nhà họ Vân không tốt sao?”
“Tuy vào nhà họ Vân là làm vợ kế, nhưng tướng quân không có con, con vừa bước qua cửa đã chẳng khác gì chính thất. Hà tất phải tranh công tử nhà họ Thôi với tỷ tỷ con? Những chuyện khác cha mẹ đều chiều con, chỉ riêng chuyện này tuyệt đối không thể.”
Bà thở dài: “Lát nữa bà mối sẽ dẫn người tới xem mặt, con trang điểm tử tế, để lại ấn tượng tốt mới là chuyện nên làm.”
Ta chỉ đứng đó, không đáp.
Trong lòng nặng trĩu.
Một lúc lâu sau, ta ngẩng mắt, nhìn thẳng vào cha mẹ, chậm rãi nói từng chữ.
“Cha, mẹ, con tự biết mình không bằng tỷ tỷ, chưa từng nghĩ sẽ làm cao để đòi chọn trước. Chỉ là… tạm thời con không muốn lấy chồng.”
Sắc mặt phụ thân hơi trầm xuống: “Vậy con muốn thế nào?”
Ta cụp mắt: “Không cần ai cả.”
Đúng lúc đang nói, người gác cổng vội vàng vào báo, bà mối đã dẫn người tới trước cửa.
Cha mẹ lập tức đứng dậy, dẫn tỷ tỷ tới tiền sảnh.
Khi tỷ tỷ đi ngang qua ta, bước chân hơi khựng lại, nghiêng mặt nhìn ta đầy nghi ngờ.
“Tinh Dao, muội lại định giở trò gì?”
Nàng cười lạnh: “Muội ỷ tổ mẫu thiên vị nên ngày thường ngang ngược tùy ý. Nhưng Thôi Cảnh ta tuyệt đối không nhường, muội đừng hòng nảy ra ý đồ xấu.”
Ta nhìn nàng, giọng bình thản: “Tỷ tỷ yên tâm, không ai tranh Thôi công tử với tỷ.”
Nàng nhìn chằm chằm ta hai nhịp thở, hừ một tiếng rồi rời đi.
Ta không nói gì thêm, chỉ đứng dưới hành lang.
Cảnh vật trước mắt vậy mà lại xa xôi như đã cách một đời.
Kiếp trước, ta từng tranh.
Từ nhỏ dung mạo ta đã không bằng tỷ tỷ, tính tình cũng chẳng dịu dàng hiểu lễ bằng nàng.
Khi mẫu thân mang thai ta, cha mẹ mong ta là con trai.
Đến lúc sinh ra vẫn là con gái, bọn họ liền thôi hy vọng.
Tỷ tỷ đã đủ tốt rồi, đương nhiên họ chẳng cần tốn công bồi dưỡng thêm cho ta.
Mỗi lần ra ngoài dự tiệc, tỷ tỷ mặc gấm mây rực rỡ chói mắt, còn vải áo trên người ta lại nhạt nhòa không chút nổi bật.
Trâm cài, vòng ngọc châu báu, tỷ tỷ chọn trước, ta chỉ có thể lấy những thứ nàng chọn thừa.
Lâu dần, lòng ta càng lúc càng không cam tâm.
Thế là ta chạy đến trước mặt tổ mẫu kể lể ấm ức.
Tổ mẫu nhìn ta, trong mắt luôn có vài phần thương tiếc, nói đôi mắt đôi mày của ta giống hệt bà khi còn trẻ.
Vậy nên thứ cha mẹ không cho, bà cho.
Tình thương cha mẹ không dành cho ta, bà dành.
Ta được sủng ái ở chỗ tổ mẫu, tỷ tỷ được cha mẹ thiên vị, cùng một nhà mà cứ thế bị chia thành hai phe.
Phụ thân vì chữ hiếu không cãi được tổ mẫu, nhưng mỗi lần tổ mẫu cho ta thứ gì khiến tỷ tỷ không vui, ông lại âm thầm bù cho tỷ tỷ thứ tốt hơn.
2
Ta từng nghĩ tổ mẫu thật lòng thương ta, là chỗ dựa duy nhất của ta trong phủ này.
Cho đến trước Tết, sức khỏe tổ mẫu không tốt, phải tới chùa Tây Sơn tĩnh dưỡng.
Trước khi đi, bà đặc biệt gọi phụ thân tới dặn dò: “Ta chiều Tinh Dao thì cứ chiều, nhưng Minh Nguyệt mới là đứa ta thương nhất.”
“Trước đây Tinh Dao có thứ gì, ta đều âm thầm bù cho Minh Nguyệt một phần.”
“Ngoài mặt chỉ cần đối xử công bằng với hai đứa là được. Sau khi ta đi, các con đừng quá khắt khe với Tinh Dao, con bé ấy tâm tư sâu, ngoài mặt không nói nhưng trong lòng đều ghi nhớ.”
“Nó có gương mặt giống ta thì ích gì? Tính tình của Minh Nguyệt mới giống ta, người ta thiên vị chính là Minh Nguyệt.”
Ta đứng dưới hành lang, vừa hay nghe được tất cả.
Khoảnh khắc ấy, lòng lạnh như sương.
Đến lúc đó ta mới hiểu, hóa ra mỗi lần tổ mẫu đứng ra làm chỗ dựa cho ta, trước đó bà đều âm thầm cho tỷ tỷ một khế ước cửa hàng.
Chẳng trách mỗi lần ta cầm thứ tổ mẫu cho tới khoe trước mặt tỷ tỷ, nàng luôn tỏ vẻ khinh thường.
Chẳng trách tiền tiêu hằng tháng của ta chỉ có hai mươi lượng, còn tỷ tỷ chưa bao giờ phải lo thiếu tiền.
Chẳng trách tổ mẫu bị bệnh thì lúc nào cũng chỉ gọi ta tới hầu bệnh, chưa từng gọi tỷ tỷ.
Cầm kỳ thi họa của ta được phu tử khen ngợi, tổ mẫu lại nói lúc còn trẻ bà cũng không thích đọc sách viết chữ, còn cười nói: “Con cái gì cũng giỏi, còn giỏi hơn tổ mẫu lúc trẻ, nhưng hình như lại chẳng giống tổ mẫu nữa.”
Để giống bà hơn, ta cứ thế từ bỏ những thứ ấy.
Bà nói muốn ăn bánh hoa quế nhà họ Lý ở phố Đông Nam, ta liền trốn tiết của phu tử đi mua.
Bà nói thấy ta học hành vất vả, bảo ta học vài vở hí kịch hát cho bà nghe, ta thật sự đi học.
Khi ấy ta cảm thấy, chỉ cần tổ mẫu thích, chuyện gì ta cũng sẵn lòng làm.
Ta thậm chí còn từng đắc ý vì chuyện đó, cho rằng tổ mẫu thật lòng thương mình.
Ta nghĩ rằng dù cha mẹ không thích ta, chỉ cần còn tổ mẫu, chút không cam lòng ấy cũng sẽ không ăn mòn tâm tính ta.
Cho đến khi nghe được những lời kia, ta mới biết trong nhà này vậy mà chưa từng có một người thật lòng thương ta.
Vì vậy hôm ấy, khi biết bà mối sẽ tới cầu thân, cha mẹ muốn gả đích tử Thôi thị Thanh Hà cho tỷ tỷ, còn ta chỉ bị đưa tới Vân phủ làm vợ kế, bao nhiêu không cam lòng tích tụ nhiều năm chợt cuộn trào.
Sau lưng, bọn họ bàn bạc:
“Minh Nguyệt dung mạo xuất chúng, tài tình hơn người, vừa hay xứng với Thôi lang.”
“Tinh Dao vốn thanh đạm bình thường, tính tình trầm tĩnh ít nói, làm vợ kế cũng thích hợp.”
Nhưng cha mẹ không biết…
Thơ sách cầm họa, có khi nào ta thua tỷ tỷ nửa phần?
Ta không cam lòng để nàng chọn trước, liền âm thầm giở tay chân trong chén trà của nàng.
Nàng đau bụng dữ dội, đương nhiên không thể gặp khách.
Buổi xem mặt hôm đó, người đi gặp chính là ta.
3
Sau đó ta được như ý gả cho Thôi Cảnh, tỷ tỷ thì làm vợ kế nhà họ Vân.
Sau khi thành thân, vì muốn trở thành một nàng dâu đạt yêu cầu của nhà họ Thôi.
Trời còn chưa sáng ta đã thức dậy, tranh thủ trước khi mẹ chồng dậy mà lo liệu bữa sáng cho cả nhà, hơi nóng bên bếp hun đến choáng váng, ta vẫn phải thẳng lưng, không để ai nhìn ra chút lười biếng nào.
Sau bữa cơm lại theo mẹ chồng ra ngoài giao thiệp, học quản sổ sách, học dùng người, học cách nghe ra ý ngoài lời từ những nữ quyến đang mỉm cười dâng trà.
Nhà họ Thôi thế lực lớn, người trong tộc đông, quan hệ chằng chịt, đến cả bà già nhóm lửa trong bếp cũng có dây mơ rễ má với một vị di nương nào đó.
Ta không đắc tội bất kỳ ai, mỗi câu nói đều phải cân nhắc ba lần mới dám thốt ra, từng bước đều như đi trên băng mỏng.
Thành thân chưa đầy một tháng ta đã mệt đến ngã bệnh, vậy mà bệnh cũng không dám nói, chỉ gắng gượng dùng thân thể sắc mặt trắng bệch tiếp người đưa khách, sợ bị người ta nắm lấy cớ nói mình vô dụng.
Thôi Cảnh nhìn thấy hết, lần đầu tiên giấu mẹ mình nói dối, bảo với bà rằng tâm trạng hắn buồn bực, muốn đưa ta ra ngoài giải sầu, thực chất là đưa ta tới một biệt viện trong núi, để ta nghỉ ngơi tử tế mấy ngày.
Sau khi mẹ chồng phát hiện thì nổi giận, cũng là một mình hắn gánh xuống, nửa lời không đẩy lên người ta.
Ban đêm hắn kéo góc chăn cho ta, thấp giọng nói: “Sau này mẹ có nổi giận, nàng cứ đẩy ta ra. Tinh Dao, nàng đã làm rất tốt rồi.”
Ta tựa lên vai hắn, vành mắt dần nóng lên.
Những ngày về sau, ta càng tận tâm hơn.
Cùng hắn ngâm thơ vẽ tranh, nấu rượu ngắm tuyết.
Sách Thôi Cảnh muốn tìm, ta tiện tay liền có thể lấy ra.
Loại trà Thôi Cảnh thích uống, ta pha vừa đúng độ, không có thứ gì không hợp ý hắn.
Mỗi lần mở tiệc tiếp khách, ta đều ghi nhớ trước sở thích, kiêng kỵ và thân phận của từng vị khách, ai thích ngọt, ai kiêng cay, nhà ai vừa có thêm cháu trai, phủ ai vừa mất mẹ già, không sót một chuyện.
Trên bàn tiệc, ai nấy đều hài lòng, không một người khó chịu.
Thôi Cảnh thỉnh thoảng sẽ lặng lẽ nhìn ta, bao tay ta vào lòng bàn tay hắn, thở dài: “Có được người vợ thế này, phu quân còn cầu gì hơn?”
Nhưng lời đồn bên ngoài mỗi khi nhắc tới vẫn không tránh khỏi thêm một câu.
“Trong đám con dâu nhà họ Thôi, nàng ta có dung mạo bình thường nhất, nhưng bản lĩnh quán xuyến gia đình cũng mạnh nhất.”
Ta coi như không nghe thấy, nghe qua liền quên.
Thôi Cảnh lại ghé sát tới, cười nói: “Điểm tốt của phu nhân ta sao có thể để người ngoài biết? Nếu ai cũng biết rồi, người người đều tới ghen tị với ta, ta chống đỡ thế nào?”
Ta trách hắn khéo miệng, nhưng trong lòng vẫn bất giác ấm lên một chút.
Bên phía tỷ tỷ, Vân tướng quân đối với nàng trăm chiều nghe theo, sau khi thành thân liền đưa nàng tới biên quan.
Trong năm năm, hắn nhiều lần lập công lớn, tỷ tỷ cũng được phong cáo mệnh.
Nhưng thư nàng gửi về nhà mẹ đẻ chữ nào cũng đầy oán trách, nói Vân tướng quân thô lỗ ít học, nói chuyện như bổ củi, uống rượu như đổ nước, mở miệng ngậm miệng đều là chuyện chém giết, đến một câu thơ phong hoa tuyết nguyệt cũng không đọc được.
Nàng ghét hắn nhàm chán, phu thê ngày càng xa cách.
Người ngoài nhìn vào tưởng vinh quang thể diện, bên trong từ lâu đã ai sống đời nấy.
Ngày về thăm nhà mẹ đẻ, tỷ tỷ ngồi đối diện ta, ánh mắt dừng trên cây trâm mẫu đơn trên búi tóc ta, mỉm cười.
“Nếu không phải ngày đó uống chén trà của muội, đau bụng lỡ hẹn, người hôm nay gả cho Thôi lang chưa chắc đã là muội.”
“Có điều âm sai dương thác, ai cũng có nơi chốn của mình mà thôi.”
Tim ta chợt thắt lại, nhưng ngoài mặt không để lộ chút nào.
4
Sau khi về phủ, Thôi Cảnh im lặng không nói.
Đêm đó hắn đột nhiên hỏi ta: “Ngày xem mặt hôm ấy, rốt cuộc nàng đã làm gì?”