Chương 1 - Người Vợ Già Thực Dụng
Tôi đang đứng trước quầy thu ngân của bệnh viện, tay nắm chặt chiếc thẻ ngân hàng.
Đúng lúc tôi chuẩn bị đóng 40 vạn tệ (400.000 tệ) viện phí phẫu thuật cho bố chồng, thì chồng tôi đột nhiên gửi đến một tờ đơn ly hôn, kèm theo một dòng tin nhắn:
“Ly hôn đi. Anh đã tìm được nữ thần thanh lịch, xinh đẹp của đời mình rồi. Một mụ vợ già thực dụng, quê mùa như cô, anh không cần nữa.”
Nhìn chằm chằm vào màn hình, tôi bật cười thành tiếng.
Cô y tá trong quầy thu ngân và ông bố chồng đang ngồi xe lăn đều sững sờ.
Bố chồng khó chịu: “Cười cái gì mà cười, mau đóng tiền đi! Con trai tôi bảo cô đến nộp tiền phẫu thuật cho tôi mà, lề mề cái gì!”
Tôi đưa điện thoại ra trước mặt ông ta: “Bố, con trai bố nói không cần con nữa rồi.”
Sau đó, tôi nhét lại thẻ ngân hàng vào túi, quay lưng bước đi.
“Cho nên, 40 vạn này, con không đóng nữa.”
(Chú thích: 40 vạn tệ tương đương khoảng 1,4 tỷ VNĐ.)
01
Tôi đứng trước cửa sổ thu ngân bệnh viện.
Tay nắm chặt chiếc thẻ.
Trong thẻ có 40 vạn.
Số tiền tôi đã chắt bóp suốt 5 năm trời.
Cuộc phẫu thuật của bố chồng bắt buộc phải đóng tiền vào hôm nay.
Bác sĩ nói, không thể kéo dài thêm được nữa.
Phía sau là chiếc xe lăn.
Bố chồng ngồi trên đó, trong cổ họng phát ra những tiếng càu nhàu mất kiên nhẫn.
“Nhanh lên Ôn Tình, còn lề mề cái gì nữa!”
“Bác sĩ đang đợi kìa, cô không nghe thấy à?”
Tôi không quay đầu lại.
Mắt vẫn nhìn chằm chằm vào cô y tá trong quầy.
Cô ấy đang cúi đầu gõ bàn phím.
“Chào chị, tổng cộng là 40 vạn lẻ 321 tệ.”
Tôi gật đầu.
Chuẩn bị đưa thẻ ra.
Thì chiếc điện thoại trong túi bỗng rung lên một cái.
Rất nhẹ.
Nhưng lại giống như một nhát búa nện thẳng vào tim tôi.
Tôi rút điện thoại ra.
Màn hình sáng lên.
Là tin nhắn của Trần Hạo.
Chồng tôi.
Không có chữ nào.
Chỉ có một tệp tin.
“Đơn_ly_hôn.pdf”
Bên dưới tệp tin, kèm theo một dòng chữ.
“Ly hôn đi.”
“Anh đã gặp được Thẩm Nhược Dao, nữ thần của anh.”
“Cô ấy thanh lịch, xinh đẹp, không giống như cô, một mụ vợ già thực dụng, sặc mùi tiền.”
“Anh chịu hết nổi cô rồi.”
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy.
Thực dụng. Mụ vợ già.
Tôi chớp mắt một cái.
Rồi mở ra.
Dòng chữ vẫn ở đó.
Trong cổ họng có thứ gì đó trào lên.
Không phải máu.
Cũng chẳng phải nước mắt.
Mà là một trận cười.
Tôi không nhịn được, “phụt” cười thành tiếng.
Tiếng cười không lớn.
Nhưng trong sảnh đóng tiền yên tĩnh, lại nghe cực kỳ rõ ràng.
Cô y tá trong quầy ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn tôi.
Bố chồng phía sau cũng sững lại.
“Cô cười cái gì?”
Giọng ông ta mang theo vẻ tức giận.
“Đang ở bệnh viện, cô lên cơn điên gì thế hả!”
“Con trai tôi bảo cô mang tiền đến đóng viện phí, cô để ngoài tai à?”
“Mau đóng tiền đi!”
Tôi không thèm để ý đến ông ta.
Tôi chỉ nhìn màn hình điện thoại.
Ảnh đại diện của Trần Hạo.
Là bức ảnh cưới của chúng tôi.
Anh ta mặc vest, cười vô cùng rạng rỡ.
Tôi mặc váy cưới trắng, tựa sát vào vai anh ta.
Vậy mà bây giờ, ngay dưới bức ảnh này, là thông báo đuổi tôi cút đi.
Tôi cầm điện thoại lên.
Quay người.
Cúi xuống.
Đưa màn hình đến ngay trước mắt bố chồng.
Khoảng cách rất gần.
Tôi có thể nhìn rõ từng tia máu trong đôi mắt đục ngầu của ông ta.
“Bố.”
Giọng tôi rất bình thản.
“Bố nhìn xem.”
“Con trai bố, nói không cần con nữa.”
Đồng tử của bố chồng đột ngột co rút.
Ông ta ghé sát vào màn hình, miệng há hốc.
Đọc từng chữ một.
“Ly… hôn…”
Yết hầu ông ta trượt lên trượt xuống.
Máu trên mặt rút đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Trắng bệch như bức tường.
“Nó… Sao nó dám!”
Môi bố chồng bắt đầu run rẩy.
“Cái thằng nghịch tử này!”
Tôi đứng thẳng người dậy.
Nhét điện thoại vào lại túi áo.
Chiếc thẻ ngân hàng chứa 40 vạn được rút khỏi kẽ tay.
Bỏ vào một cái túi khác.
Kéo khóa lại.
Tôi quay lưng, hướng về phía cửa ra vào của đại sảnh.
Ánh nắng từ ngoài cửa kính hắt vào.
Có chút chói mắt.
“Bố.”
Tôi gọi ông ta lần cuối.
“40 vạn này, con không đóng nữa.”
“Bố bảo đứa con trai ngoan vừa tìm được nữ thần của bố, tự đi mà lo liệu.”
Tôi bước đi.
Một bước.
Hai bước.
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền gạch vang lên lanh lảnh.
Giống như đang đếm ngược cho một thứ gì đó.
Phía sau lưng, đầu tiên là một sự tĩnh lặng chết chóc.
Sau đó, là tiếng bánh xe lăn ma sát điên cuồng trên mặt sàn.
Tiếp theo, là tiếng gầm thét vì tức giận của bố chồng.
Giọng nói đó khàn đặc, vỡ vụn, tràn ngập sự phẫn nộ không dám tin.
Nhưng cái tên ông ta gọi, không phải là tôi.
Mà là…
“Trần Hạo!”
“Thằng khốn nạn kia! Mày muốn hại chết tao à!”
Tôi không dừng lại.
Cũng không ngoảnh đầu.
Tôi đẩy cửa kính của bệnh viện, bước ra ngoài.
Không khí bên ngoài hơi oi bức.
Nhưng tôi cảm thấy, cuối cùng mình cũng có thể hít thở được rồi.
02
Tôi về nhà.
Căn nhà tôi và Trần Hạo đã chung sống 5 năm sau khi kết hôn.
Nhà không lớn.
Chỉ có hai phòng ngủ, một phòng khách.
Trên tường vẫn treo ảnh cưới của hai đứa.
Trong ảnh, chúng tôi cười thật ngọt ngào.
Tôi nhìn chính mình trong ảnh.
Cô gái có đôi mắt lấp lánh ánh sáng ấy.
Sao thấy xa lạ quá.
Tôi bước vào phòng ngủ.
Kéo ngăn kéo dưới cùng của tủ đầu giường ra.
Bên trong chỉ có một chiếc hộp gỗ màu đỏ sẫm.
Tôi mở hộp.
Bên trong không phải trang sức.
Mà là một cuốn sổ tay dày cộm.
Và một xấp sổ tiết kiệm.
Đây là bí mật của tôi.
Tôi bắt đầu ghi chép chi tiêu từ ngày đầu tiên kết hôn.
Từng khoản thu.
Từng khoản chi.
Rõ ràng, rành mạch.
Tôi lật trang đầu tiên.
Ngày tháng là của 5 năm trước.
“Thu: Tiền mừng cưới, 3 vạn 6.”
“Chi: Trần Hạo nói em trai học đại học, học phí không đủ, lấy đi 2 vạn.”
Ngón tay tôi lướt qua dòng chữ đó.
Nhớ lại ngày hôm ấy.
Trần Hạo ôm tôi, nói tôi là người vợ tuyệt vời nhất trên đời.
Nói sau này anh sẽ cố gắng kiếm tiền, để tôi có cuộc sống sung sướng.
Và tôi đã tin.
Tôi tiếp tục lật về sau.
Năm thứ nhất.
“Chi: Trần Hạo nói muốn đổi máy tính xịn để làm thiết kế, 1 vạn 2.”
“Chi: Sinh nhật bố chồng, mua vòng tay vàng, 6 nghìn.”
“Thu nhập của tôi: Lương + làm gia sư cuối tuần, tổng cộng 8 vạn 7.”
“Thu nhập của Trần Hạo: 4 vạn 5.”
Năm đó, lúc chuyển mùa, tôi chỉ mua đúng hai chiếc áo thun giảm giá.
Trần Hạo nói tôi mặc gì cũng đẹp.
Năm thứ hai.
“Chi: Trần Hạo nói nhà ở quê của bố mẹ cần sửa, gửi về 3 vạn.”
“Chi: Trần Hạo nói áp lực công việc lớn, mua máy chơi game đời mới nhất, 8 nghìn.”
“Thu nhập của tôi: Lương tăng, cộng thêm việc làm thêm, 11 vạn.”
“Thu nhập của Trần Hạo: 5 vạn.”
Năm đó, mỹ phẩm của tôi từ Lancôme đổi xuống thành kem dưỡng ẩm bình dân rẻ tiền.
Trần Hạo véo má tôi bảo, vợ anh để mặt mộc là đẹp nhất, vẻ đẹp tự nhiên không cần trang điểm.
Lúc nói câu đó, ánh mắt anh ta lại lướt sang cô nữ diễn viên trên tivi.
Năm thứ ba.
“Chi: Con của chị chồng đi học, nói cần đi quà cáp, lấy từ chỗ tôi 1 vạn.”
“Chi: Trần Hạo đổi điện thoại, 1 vạn 1.”
“Thu nhập của tôi: 13 vạn.”
“Thu nhập của Trần Hạo: 5 vạn 2.”
Năm đó, màn hình điện thoại của tôi bị vỡ.
Tôi muốn đổi cái mới.
Trần Hạo nói, còn dùng được thì đừng đổi, tiết kiệm chút tiền, sau này chỗ cần dùng tiền còn nhiều.
Tôi nhìn chiếc iPhone mới cáu trên tay anh ta, không nói gì.
Năm thứ tư.
“Chi: Bố chồng cao huyết áp nằm viện, 1 vạn 5.”
“Chi: Trần Hạo nói cần mở rộng mối quan hệ, mời khách ăn uống, đi hát karaoke, một tháng tiêu 2 vạn.”
“Thu nhập của tôi: Nhận thêm dự án ngoài, cả năm 15 vạn.”
“Thu nhập của Trần Hạo: 5 vạn 5.”
Năm đó, mỗi ngày tôi chỉ ngủ 5 tiếng.
Trần Hạo chê trên người tôi lúc nào cũng có mùi dầu mỡ.
Anh ta nói, em không thể học hỏi người ta, ăn mặc chải chuốt cho sạch sẽ một chút sao?
Tôi hỏi anh ta, em không nấu cơm thì chúng ta ăn gì?
Anh ta im lặng.
Rồi đóng sầm cửa vào phòng làm việc chơi game.
Năm thứ năm.
Chính là năm nay.
“Chi: Bố chồng phát hiện bệnh tim, cần phẫu thuật.”
“Mục tiêu tiết kiệm: 40 vạn.”
Vì mục tiêu này, tôi đã nghỉ làm gia sư.
Tìm một công việc thiết kế lương cao hơn, nhưng mệt hơn gấp bội.
Ngày nào cũng tăng ca đến đêm khuya.
Về nhà vẫn phải nấu cơm, giặt giũ cho anh ta.
Anh ta bắt đầu không về nhà qua đêm.
Nói công ty bận, dự án gấp.
Tôi đã tin.
Thậm chí tôi còn xót xa cho anh ta.
Cảm thấy anh ta vì cái nhà này, cũng chẳng dễ dàng gì.
Bây giờ nghĩ lại.
Đúng là một trò cười.
Tôi lật từng trang, từng trang một.
Cuốn sổ rất dày.
Ghi lại thanh xuân 5 năm của tôi.
Ghi lại việc tôi đã từ một cô gái tràn đầy sức sống, biến thành một “mụ vợ già thực dụng” trong miệng anh ta như thế nào.
Mỗi một khoản tiền, đều giống như một vết sẹo bị nung đỏ.
In hằn lên trái tim tôi.
Tôi cầm xấp sổ tiết kiệm bên cạnh cuốn sổ tay lên.
Tổng cộng 40 vạn lẻ 321 tệ.
Không thừa một đồng, không thiếu một cắc.
Hoàn toàn trùng khớp với con số tôi vừa nghe được ở quầy thu ngân bệnh viện.
Đây là tiền tôi dành dụm từng đồng từng cắc.
Là tiền đánh đổi bằng vô số đêm thức trắng.
Là tiền tôi tiết kiệm từ những bộ quần áo, mỹ phẩm rẻ tiền.
Tôi vốn tưởng, đây là số tiền cứu mạng của gia đình tôi.
Là tương lai của chúng tôi.
Nhưng giờ đây, Trần Hạo nói với tôi.
Anh ta không cần tôi nữa.
Anh ta phải đi bảo vệ nữ thần của anh ta rồi.
Tôi gập cuốn sổ lại.
Phát ra một tiếng “chát”.
Giống như một cái tát.
Tát vào những tháng năm của 5 năm qua.
Cũng tát vào khuôn mặt của kẻ ngu xuẩn là tôi.
Tôi nhìn người trong gương.
Sắc mặt vàng vọt.
Dưới mắt có quầng thâm nhạt.
Tóc buộc tùy tiện bằng một sợi dây chun.
Trên người là bộ đồ mặc nhà giá mấy chục tệ.
Đây chính là bà vợ già mà anh ta nói.
Tôi vì cái nhà này mà biến thành bộ dạng này.
Vậy mà anh ta lại chê bai tôi.
Tôi cười.
Chầm chậm, nhếch khóe môi lên.
Nước mắt không báo trước mà rơi xuống.
Không phải vì đau lòng.
Mà vì cảm thấy nực cười.
Thứ tôi nuôi không phải là một gia đình.
Mà là ba đứa trẻ to xác.
Một gã chồng ích kỷ.
Một ông bố chồng tham lam.
Và một bà chị chồng chưa từng gặp mặt nhưng lúc nào cũng xài tiền của tôi.
Tôi lau nước mắt.
Mở tủ quần áo.
Bên trong toàn là quần áo của Trần Hạo.
Vest hàng hiệu, giày thể thao bản giới hạn, đủ loại áo thun thời trang.
Ngăn nắp, gọn gàng.
Quần áo của tôi, chỉ lèo tèo vài bộ, rúc ở một góc tủ.
Tôi lôi hai chiếc vali to nhất ra.
Bắt đầu ném đồ của anh ta, từng món, từng món vào trong.
Vest, khỏi cần gấp.
Giày, khỏi cần ghép đôi.
Những đĩa game quý giá, đồng hồ, khuy măng sét của anh ta.
Tôi quét sạch toàn bộ vào vali, giống như ném rác.
03
Tôi đóng đồ của Trần Hạo thành hai chiếc vali khổng lồ.
Chất đống ở cửa.
Như hai ngọn núi nhỏ.
Làm xong mọi việc, tôi mệt lả ngồi bệt xuống sàn.
Căn nhà trở nên trống trải.
Cũng thanh tịnh hẳn.
Tôi chuẩn bị đi tắm.
Gột rửa sạch sẽ những xui xẻo tích tụ trong 5 năm qua.
Cầm chiếc áo khoác vest anh ta vứt trên sô pha lên.
Định ném nốt vào vali.
Thì một vật cứng cộm trượt từ trong túi áo ra.
Rơi xuống đất.
Phát ra một tiếng lạch cạch nhẹ.
Là một tờ hóa đơn được gấp nhỏ lại.
Tôi nhặt lên, mở ra.
Là hóa đơn của một cửa hàng trang sức.
“BVLGARI”
Tôi biết thương hiệu này.
“Sản phẩm: Dây chuyền bộ sưu tập Divas’ Dream”
“Số tiền: 52.000 tệ chẵn”
“Ngày mua: Hôm qua”
Hôm qua.
Lúc tôi đang ở công ty thức trắng đêm vẽ bản thiết kế cho một dự án khẩn cấp.