Chương 15 - Người Vợ Cũ Của Tôi Đã Chết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Nếu cô không sai người che giấu cuộc gọi, thi thể cô ấy đã được tìm thấy từ ba năm trước.”

“Nếu cô không làm giả thỏa thuận, nhà họ Thẩm sẽ không bị hủy hoại.”

“Nếu không phải tại cô, cô ấy sẽ không phải mang danh nhơ mà chết suốt ba năm.”

Tia hy vọng trong mắt Lâm Vi cuối cùng cũng tắt ngấm.

“Cố Hoài, anh không thể đẩy hết mọi lỗi lầm cho em được.”

“Tôi sẽ không.”

Cố Hoài bình thản nói.

“Phần của tôi, tôi sẽ tự gánh vác.”

Anh quay lưng bước đi.

Việc xét xử lại vụ án cũ nhanh chóng được khởi động.

Cố Hoài giao nộp toàn bộ email nội bộ, lịch sử chuyển tiền và những mệnh lệnh đã ban hành năm đó cho tổ điều tra.

Hội đồng quản trị triệu tập cuộc họp khẩn trong đêm.

“Cố tổng, một khi những thứ này được công khai, tập đoàn Cố thị cũng sẽ bị kéo xuống nước!”

“Tài sản nhà họ Thẩm chúng ta có thể trả lại trong âm thầm, số tiền bồi thường cũng có thể thương lượng.”

“Nhưng cậu tuyệt đối không được thừa nhận đã dùng thủ đoạn thương nghiệp gây sức ép, càng không thể thừa nhận can thiệp điều tra!”

Cố Hoài ngồi ở cuối chiếc bàn dài, sắc mặt tĩnh lặng.

“Tại sao không thể?”

Các thành viên hội đồng quản trị đều sững sờ.

“Chuyện này liên quan đến hàng vạn nhân viên của Cố thị!”

“Chẳng lẽ vì một người đàn bà đã chết, mà cậu định hủy hoại cả tập đoàn sao?”

Cố Hoài giương mắt nhìn người vừa lên tiếng.

“Ba năm trước, tôi cũng dùng câu nói này để tự thuyết phục mình.”

“Vì Cố thị, tôi không thể mềm lòng.”

“Vì để Thẩm Đường quay về, nhà họ Thẩm có thể phải trả giá.”

“Kết quả thì sao?”

Không ai lên tiếng.

Cố Hoài đặt tờ đơn từ chức lên bàn.

“Bắt đầu từ hôm nay, tôi từ chức mọi chức vụ tại Cố thị.”

“Số cổ phần cá nhân tôi nắm giữ, sẽ ưu tiên dùng để bồi thường cho nhà họ Thẩm và tất cả những người bị liên lụy.”

“Những lỗi lầm Cố thị đã gây ra, cũng bắt buộc phải công khai.”

Sau khi tin tức được công bố, giá cổ phiếu lao dốc kịch sàn ngay trong ngày.

Các đối tác liên tiếp tạm dừng dự án.

Cố Hoài từ một người cầm quyền cao cao tại thượng, biến thành một kẻ điên trong miệng mọi người.

Nhưng anh không hề buông một lời biện bạch.

Một tháng sau, tòa án chính thức hủy bỏ mọi cáo buộc đối với bố tôi.

Cuốn sổ sách từng được coi là chứng cứ phạm tội, được phán quyết là do con người làm giả.

Bố tôi được khôi phục danh dự.

Tài sản bị chiếm đoạt của công ty nhà họ Thẩm, cũng bắt đầu được hoàn trả từng khoản.

Ngày tuyên án, mẹ tôi ôm di ảnh bố ngồi ở ghế dự thính.

Sau khi thẩm phán tuyên bố kết quả, bà không khóc.

Bà chỉ cúi đầu lau đi lớp bụi trên di ảnh.

“Ông Thẩm.”

“Ông không làm mất mặt Đường Đường đâu.”

Cố Hoài đứng sau lưng bà, hai mắt đỏ hoe.

Anh đã chuẩn bị một khoản bồi thường vượt xa thiệt hại của nhà họ Thẩm.

Nhưng mẹ tôi chỉ nhận lại những tài sản vốn thuộc về nhà họ Thẩm.

“Phần thừa ra, tôi không cần.”

“Nhưng đây là con nợ mọi người.”

“Cậu nợ chúng tôi, không trả nổi đâu.”

Mẹ tôi nhìn anh.

“Tiền không mua lại được bố nó.”

“Cũng không mua lại được Đường Đường.”

“Muốn chuộc tội, thì đến trước mặt họ mà thừa nhận, cậu rốt cuộc đã làm sai điều gì.”

Cùng lúc đó, Lâm Vi và mẹ Cố cũng chính thức bị khởi tố.

Trước ngày ra tòa, mẹ Cố nhờ luật sư chuyển lời.

Bà ta muốn gặp Cố Hoài.

**12**

Khi mẹ Cố được đưa vào phòng gặp mặt, bà ta trông như già đi hai mươi tuổi.

Vừa nhìn thấy Cố Hoài, nước mắt bà ta lập tức tuôn rơi.

“A Hoài, mẹ biết lỗi rồi.”

“Con cứu mẹ đi.”

“Luật sư nói, chỉ cần con chứng minh những email đó không phải là ý muốn thực sự của mẹ, thì mẹ sẽ không phải ngồi tù.”

Cố Hoài không nói gì.

Mẹ Cố vội vã chụp lấy chiếc điện thoại sau tấm kính.

“Đều do Lâm Vi lừa mẹ!”

“Nó nói chỉ muốn đuổi Thẩm Đường đi, mẹ không biết nó sẽ làm giả sổ sách, cũng không biết nó sẽ lấy năm mươi triệu đó.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)