Chương 20 - Người Vợ Bất Ngờ
Chỉ còn tiếng rè rè trầm thấp của máy rửa bát trong bếp, mấy quả cam chưa ăn hết trên bàn, và hơi ấm từ lòng bàn tay Tạ Văn Chu áp lên mu bàn tay tôi.
13
Nửa tháng sau, chuyện của Hứa Thanh Lê hoàn toàn lắng xuống.
Sau khi cô ta công khai xin lỗi, tiền bồi thường đã được chuyển vào tài khoản của tôi theo đúng thỏa thuận.
Tôi không giữ lại số tiền đó.
Tôi chuyển thẳng nó cho một dự án từ thiện chống bạo lực mạng, với lời nhắn: Dùng để hỗ trợ những người bị cắt ghép và bôi nhọ ác ý lưu giữ bằng chứng.
Sau khi đăng ảnh chụp màn hình chuyển khoản lên, có người bình luận khen tôi rộng lượng, hào phóng.
Tôi nhìn hai chữ đó, nghĩ ngợi một chút, rồi trả lời.
“Không phải rộng lượng, mà là không muốn lấy tiền này đi mua túi xách, đeo lên đau vai lắm.”
Đăng xong tôi mới nhận ra mình dùng sai cấu trúc câu, vội vàng xóa đi đăng lại.
“Tiền này đem mua túi xách sẽ cấn vai, để nó ở nơi nên ở sẽ thoải mái hơn.”
Cư dân mạng cười bò.
Tạ Văn Chu nhìn thấy, bưng ly cà phê đứng sau lưng tôi.
“Muốn mua túi thì cà thẻ của anh.”
Tôi quay lại nhìn anh: “Sếp Tạ, câu này của anh nghe y chang tổng tài bá đạo truyền thống.”
Anh khựng lại.
“Vậy anh thu lại.”
“Đừng.” Tôi lập tức chìa tay ra, “Để thẻ lại.”
Anh đặt chiếc thẻ đen vào lòng bàn tay tôi, thuận tay tiện luôn nửa cái bánh quy tôi vừa ăn vụng.
Tôi trừng mắt: “Của em mà.”
“Sắp khám sức khỏe rồi, bớt ăn đồ ngọt đi.”
Tôi cúi nhìn tấm thẻ đen trong tay, rồi lại nhìn miếng bánh quy trên tay anh.
“Tạ Văn Chu, anh vừa đưa thẻ đen lại vừa cướp bánh quy, thiết lập nhân vật mâu thuẫn quá đấy.”
“Tự do tài chính và đường huyết ổn định có thể cùng tồn tại.”
Tôi lại bị anh chọc tức đến phì cười.
Hôm nay chúng tôi đến bệnh viện khám sức khỏe định kỳ.
Địa điểm vẫn là bệnh viện đó.
Lần trước đến, trong đầu tôi ngập tràn nào là bạch nguyệt quang, mất trí nhớ, bệnh án, camera, dư luận. Hôm nay ngồi ở trung tâm khám sức khỏe, tay cầm phiếu kiểm tra, nhìn Tạ Văn Chu lật giở cẩn thận từng hạng mục, tôi bỗng thấy số phận nhiều lúc hài hước thật.
Sóng gió bắt đầu từ một câu “Cô ấy mất trí nhớ rồi, chỉ nhớ mỗi anh”.
Cuối cùng lại chốt hạ bằng việc tôi và Tạ Văn Chu xếp hàng lấy máu.
Anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu, đứng giữa đám đông vô cùng nổi bật, trên tay cầm hai mã vạch xét nghiệm, đối chiếu nghiêm ngặt tên và hạng mục của tôi.
“Đường huyết đói, chức năng gan thận, tuyến giáp, vitamin D…”
Tôi nghe mà váng cả đầu.
“Tạ Văn Chu, anh đọc thêm tí nữa, em có cảm giác mình là một cỗ máy đang chờ bảo dưỡng đấy.”
Anh liếc tôi.
“Máy móc thì không biết ăn vụng bánh quy.”
Tôi: “…”
Y tá gọi tên tôi.
Lúc ngồi xuống lấy máu, tôi vẫn hơi sợ kim tiêm.
Tạ Văn Chu đứng bên cạnh, không nói “Đừng sợ”, cũng không nói “Nhìn anh này”, chỉ nhận lấy túi xách giúp tôi, xắn tay áo lên cho tôi.
Khoảnh khắc mũi kim đâm vào, tôi vẫn nhăn mặt một cái.
Anh đưa tay, chạm nhẹ vào đầu ngón tay của bàn tay kia của tôi.
Không dỗ dành, cũng không làm quá lên.
Nhưng tôi biết anh ở đó.
Lấy máu xong, y tá ấn que bông vào cánh tay tôi.
Tạ Văn Chu nhận lấy ấn giúp tôi, ấn vô cùng cẩn thận.
Tôi nhìn dáng vẻ cúi đầu của anh, chợt nhớ đến lời Hứa Thanh Lê từng nói, anh ấy trước đây cũng từng nhìn cô ta như thế.
Cũng có thể.
Nhưng hiện tại anh ấy đang ấn que bông cho tôi, cầm phiếu kiểm tra của tôi, lát nữa còn đưa tôi đi siêu âm, rồi dẫn tôi đi ăn bát phở bò mà tôi đã lải nhải suốt ba ngày nay.
Đời người sẽ có rất nhiều lần “nghiêm túc”.
Sự nghiêm túc của quá khứ không đáng bị phủ nhận, nhưng sự trân quý của hiện tại cũng không ai được phép cướp đi.
Khám sức khỏe xong, chúng tôi gặp bố Hứa ở cổng bệnh viện.
Ông trông gầy đi nhiều, trên tay cầm một xấp giấy hẹn tái khám của khoa tâm lý.
Nhìn thấy chúng tôi, ông dừng bước, gật đầu có chút gượng gạo.
“Sếp Tạ, cô Ninh.”
Tôi cũng gật đầu.
Ông trầm mặc một lát, nói: “Thanh Lê đã đóng toàn bộ tài khoản mạng xã hội rồi, sắp tới con bé sẽ điều trị tâm lý. Chuyện của Chu Mạn và tên blogger kia, bên luật sư cũng đang xử lý. Làm phiền hai người rồi.”
Tạ Văn Chu không tiếp lời sáo rỗng.
“Hy vọng cô ấy chữa trị tốt.”
Bố Hứa cười khổ: “Sẽ vậy.”
Sau khi ông rời đi, tôi ngoái nhìn về hướng khoa tâm lý.
Hứa Thanh Lê không xuất hiện.
Cái kết của cô ta không bi kịch đến mức phải vào tù ra tội, cũng không nhẹ nhàng đến mức tan biến vào hư vô.
Cô ta đã trả tiền bồi thường, công khai xin lỗi, tài khoản bị khóa, tay blogger tham gia cắt ghép video bị nền tảng phạt, Chu Mạn nhận thư luật sư vì vi phạm quyền riêng tư và phát tán ác ý, gia đình nhà họ Hứa đưa cô ta đi điều trị tâm lý, và gạch tên cô ta khỏi tất cả các dự án công khai.
Đối với một người lấy “việc được yêu” làm quân bài đặt cược cuối cùng, ngần ấy đã đủ đau đớn rồi.
Tôi không nhìn nữa.
Tạ Văn Chu nhét báo cáo khám sức khỏe của tôi vào túi hồ sơ.
“Trưa ăn phở bò nhé?”
Tôi lập tức quay lại: “Thêm ớt.”
Anh liếc nhìn báo cáo của tôi: “Ít ớt thôi.”
“Tạ Văn Chu, khám sức khỏe xong rồi mà.”
“Kết quả chưa ra hết.”
Tôi nheo mắt: “Anh quản nghiêm quá, cứ như bố em vậy.”