Chương 1 - Người Vợ Bất Ngờ
“Bạch nguyệt quang” của Tạ Văn Chu bị mất trí nhớ.
Cô ta tỉnh lại chẳng nhận ra ai, chỉ nhận mỗi anh.
Lúc cuộc điện thoại gọi đến nhà, tôi đang cuộn tròn trên sô pha ăn dâu tây. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói nức nở: “Văn Chu, em hình như chỉ nhớ mỗi anh thôi.”
Quả dâu trên tay tôi bỗng chốc chẳng còn vị ngọt.
Theo đúng mô-típ truyện ngôn tình ngược tâm cẩu huyết, giây tiếp theo, nam chính bá đạo sẽ vớ lấy áo khoác lao thẳng đến bệnh viện, để lại tôi một mình ôm trái tim tan nát đối diện với bàn đồ ăn lạnh ngắt.
Nhưng Tạ Văn Chu chỉ hỏi một câu: “Có giấy chẩn đoán của bác sĩ chưa?”
Đầu dây bên kia im bặt.
Tôi cũng im bặt.
Đến mấy hạt dâu tây trong miệng tôi lúc này cũng có vẻ ngây thơ vô tội đến lạ.
Tạ Văn Chu đang đứng cạnh bàn ăn, xắn tay áo sơ mi lên tận cùi chỏ, ban nãy anh còn đang bóc tôm cho tôi. Điện thoại bật loa ngoài, tiếng thở yếu ớt của Hứa Thanh Lê truyền ra, nghe mỏng manh như một chiếc lông vũ cố tình bị ép nơi cuống họng.
“Văn Chu, em không biết nữa… Sau khi tỉnh lại, những người xung quanh đều rất xa lạ, em chỉ nhớ mỗi tên anh.”
Tôi từ từ nuốt trôi miếng dâu tây, ngón tay cấu nhẹ vào đầu gối.
Tới rồi.
Cuộc hội ngộ định mệnh, nữ thần thanh xuân ốm yếu, người vợ hiện tại ngồi đó trong ngượng ngùng, tổng tài kẹt giữa tình mới và tình cũ, nhíu mày một cái rồi lao đi trong đêm mưa gió bão bùng.
Tôi thậm chí đã nghĩ sẵn cả lời thoại cho mình:
“Anh đi đi, cô ấy lúc này cần anh hơn.”
Nói xong tôi sẽ quay gót vào phòng ngủ, kéo rèm, nở nụ cười chua chát với bức ảnh cưới, rồi sáng hôm sau xách vali rời đi.
Nhưng Tạ Văn Chu lại gắp con tôm vừa bóc xong bỏ vào bát tôi, nói với đầu dây bên kia: “Bác sĩ điều trị tên gì? Đã làm những xét nghiệm nào? Gửi cho tôi một bản kết quả chụp CT não, MRI và xét nghiệm máu.”
Tiếng khóc của Hứa Thanh Lê nghẹn lại một nhịp.
“Văn Chu, em bây giờ thực sự rất sợ, anh có thể đến bầu bạn với em trước được không?”
Tạ Văn Chu cụp mắt nhìn con tôm chưa đụng đến trong bát tôi, đưa tay đẩy chiếc đĩa nhỏ về phía tôi thêm một chút.
“Sợ thì có thể bấm chuông gọi y tá, hoặc liên hệ người nhà. Cô đang ở bệnh viện, bác sĩ có ích hơn tôi.”
Tôi cúi đầu gắp tôm, suýt nữa thọc đũa ra ngoài đĩa nước tương.
Đầu dây bên kia đổi thành giọng một người phụ nữ khác, thái độ rõ ràng là bất mãn: “Tạ Văn Chu, Thanh Lê bây giờ chỉ nhớ mỗi anh, sao anh có thể lạnh lùng như vậy? Câu đầu tiên cô ấy gọi khi tỉnh dậy chính là tên anh đấy.”
Tạ Văn Chu cuối cùng cũng nhíu mày.
Tim tôi thót lên một cái.
Đúng, chính là biểu cảm này.
Tiếp theo anh ấy sẽ trầm giọng nói “Gửi địa chỉ đây”, sau đó cầm chìa khóa xe, để lại cho tôi một bóng lưng cao ngạo và lạnh lùng.
Tạ Văn Chu mở miệng: “Cô ấy tỉnh lại câu đầu tiên gọi tên tôi, chuyện này y tá có ghi chép lại không?”
Bên kia im bặt hẳn.
Anh tiếp tục: “Nếu có thì phiền cô gửi cho tôi một bản ghi chép chăm sóc. Nếu không có, trước tiên hãy để bác sĩ đánh giá loại rối loạn trí nhớ của cô ấy.”
Tay cầm đũa của tôi khựng lại giữa không trung.
Tạ Văn Chu nhìn tôi, mấp máy môi hỏi: “Ăn nữa không?”
Tôi ngập ngừng gật đầu. Khoan đã? Thế này có đúng kịch bản không?
Anh lại bóc cho tôi con tôm thứ hai.
Người phụ nữ bên kia nín nhịn nửa ngày, giọng bỗng ré lên: “Sao anh cứ mở miệng ra là hồ sơ bệnh án với kiểm tra thế? Thanh Lê bây giờ đang khó chịu sắp khóc ngất đi rồi, người cô ấy cần là anh!”
Tạ Văn Chu bỏ vỏ tôm vào đĩa, giọng đều đều: “Mất trí nhớ là vấn đề y học, không phải vấn đề của người yêu cũ.”
Tôi bị sặc thịt tôm một cái.
Tạ Văn Chu lập tức rút khăn giấy đưa qua bàn tay vuốt dọc lưng tôi vỗ nhẹ.
Bên kia điện thoại cũng nghe thấy tiếng động.
Giọng Hứa Thanh Lê lại vang lên, nhẹ như sắp vỡ vụn: “Văn Chu, bên cạnh anh đang có người à?”
Tạ Văn Chu nhìn tôi.
Tôi vô thức ngồi thẳng lưng, thậm chí còn lau sạch vệt nước tương trên khóe miệng, y hệt một nữ phụ bia đỡ đạn sắp bị đẩy lên sân khấu chịu nhục.
“Có.” Anh nói, “Vợ tôi.”
Hơi thở đầu dây bên kia khựng lại.
Tôi cũng khựng lại.
Kết hôn hai năm, Tạ Văn Chu rất ít khi dùng danh xưng trang trọng thế này để giới thiệu tôi trước mặt người ngoài. Bình thường anh gọi tôi là Ninh Chi, thỉnh thoảng gọi Chi Chi, ở nhà bị tôi trêu tức quá mới gọi “Bà Tạ”.
Nhưng khoảnh khắc này, anh đối diện với Hứa Thanh Lê mà nói: Vợ tôi.
Hai chữ không nặng, nhưng giống như một chiếc đinh, đóng vững vàng xuống bàn ăn.
Hứa Thanh Lê khẽ bật cười một tiếng, giọng mang theo chút mờ mịt: “Vợ sao? Anh kết hôn rồi?”
Chút cảm giác an toàn vừa được đóng đinh trong lòng tôi lại bị câu nói này của cô ta nạy lên.
Cô ta mất trí nhớ rồi.
Có lẽ trong ký ức của cô ta, Tạ Văn Chu vẫn thuộc về quá khứ.
Còn tôi giống như một bức ảnh mới đột ngột bị kẹp vào cuốn album cũ, nhìn thế nào cũng thấy thừa thãi.
Nhưng Tạ Văn Chu không bị giọng điệu của cô ta cuốn theo.
“Đúng, tôi kết hôn rồi.” Anh nói, “Cho nên bây giờ không tiện đi gặp cô một mình. Gửi địa chỉ bệnh viện cho tôi, tôi sẽ liên hệ với người nhà và bác sĩ của cô. Nếu thực sự cần tôi phối hợp hỏi bệnh, tôi và vợ tôi sẽ cùng qua.”
Tôi lập tức ngẩng phắt mắt lên.
“Em cũng đi?”
Tạ Văn Chu che loa điện thoại, thấp giọng hỏi tôi: “Em có muốn đi không?”
Tôi rất muốn cứng cỏi nói là “Không”.
Nhưng trong đầu tôi đã xẹt qua hàng chục cốt truyện có thể xảy ra nếu anh đi bệnh viện một mình, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc: Hứa Thanh Lê nhào vào lòng anh, anh im lặng không đẩy ra, bạn bè chung xúm lại kêu “Cuối cùng hai người cũng gặp nhau”, còn tôi ở nhà đợi đến khi đồ ăn nguội ngắt.
Tôi đặt đũa xuống, cứng miệng nói: “Em đi xem kỳ tích y học.”
Đáy mắt Tạ Văn Chu khẽ động, giống như đang nhịn cười, nhưng rồi lại kìm được.
Anh quay lại nói với điện thoại: “Gửi địa chỉ qua đi.”
Giọng Hứa Thanh Lê xìu xuống: “Văn Chu, em thực sự chỉ muốn gặp một mình anh thôi.”
“Vậy cô nói chuyện với bác sĩ trước đi.” Tạ Văn Chu kéo ghế, đứng dậy đi ra giá treo lấy áo khoác, “Lịch trình bên này của tôi không thay đổi.”
Sau khi anh cúp máy, trong phòng ăn chỉ còn lại tiếng gió điều hòa nhè nhẹ.
Tôi nhìn đĩa tôm trên bàn, bỗng dưng mất hết cả cảm giác ngon miệng.
Nhưng Tạ Văn Chu không vội đi, anh đặt điện thoại lên bàn, đứng trước mặt tôi, cúi người nhìn tôi.
“Sợ à?”
Tôi lập tức ưỡn thẳng lưng: “Ai sợ chứ?”
Anh đưa tay, đầu ngón tay khẽ chạm vào khóe môi tôi, lau đi một chút nước sốt.
“Lúc nãy em ăn cả cuống dâu tây vào bụng rồi kìa.”
Tôi: “…”
Tôi từ từ quay đầu, nhìn thấy quả dâu tây trên bàn đúng là mất tiêu cái cuống xanh.
Tạ Văn Chu không bật cười thành tiếng, chỉ có bờ vai khẽ rung lên.
Tôi thẹn quá hóa giận: “Lúc này mà anh còn quan sát cuống dâu tây?”
“Lúc này lại càng phải quan sát.” Anh lấy áo khoác của tôi, khoác lên vai tôi, “Kẻo có người miệng thì nói không sợ, nhưng trong dạ dày đã bắt đầu tiêu hóa diệp lục rồi.”
Tôi túm chặt cổ áo khoác, mặt hơi nóng lên, chút chua xót trong lòng cũng bị một câu nói của anh đánh tan quá nửa.
Anh cúi đầu cài cúc áo cho tôi, động tác rất vững vàng, không hề có chút hoang mang vội vã nào của kẻ sắp lao đi gặp tình cũ.
“Ninh Chi.”
“Dạ?”
“Đến bệnh viện dù ai nói gì, em không cần nhường chỗ, cũng không cần giả vờ rộng lượng.” Anh cài xong chiếc cúc cuối cùng, cầm lấy chìa khóa xe, “Em là vợ anh, cứ đứng cạnh anh là được.”
Tôi ngước mắt nhìn anh.
Ánh đèn hắt lên xương chân mày của anh, khiến cả người anh toát lên vẻ bình tĩnh và tỉnh táo.
Cái sân khấu ngược luyến tàn tâm trong đêm mưa vừa được dựng lên trong đầu tôi, đã bị anh giáng một cước đá văng luôn cả dàn loa.
Anh đưa điện thoại cho tôi, trên màn hình là địa chỉ bệnh viện do Hứa Thanh Lê gửi đến.
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
Tạ Văn Chu mở cửa, quay đầu nhìn tôi.
“Đưa em đi kiểm tra bệnh án.”
2
Khi xe dừng trước cổng bệnh viện, não tôi vẫn tự động phát bài hát chủ đề của phim ngôn tình cẩu huyết.
Đêm khuya, bệnh viện, người yêu cũ, phòng bệnh.
Mấy từ này ghép lại với nhau, nghe kiểu gì cũng giống combo tiêu chuẩn để đâm nát tim người vợ hiện tại.
Nhưng Tạ Văn Chu lại rất bình thản.
Anh không ném chìa khóa xe cho nhân viên đỗ xe, cũng không chạy thục mạng lao vào khu nội trú, mà gọi điện cho trợ lý trước.
“Đã liên hệ với bố mẹ Hứa Thanh Lê chưa?”
Đầu dây bên kia không biết nói gì.
Tạ Văn Chu liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Hai mươi phút nữa đến? Được. Xác nhận lại bác sĩ điều trị và y tá trực ban, tôi và Ninh Chi đang đợi ở cổng bệnh viện.”
Tôi đứng cạnh anh, nghe thấy hai chữ “Ninh Chi”, thứ gì đó đang lơ lửng trong lòng khẽ lay động.
Anh không giấu tôi đi, cũng không bảo tôi đợi trong xe.
Tôi thậm chí còn hơi không quen với sự công khai này.
Lúc thang máy đi lên, tôi không nhịn được hỏi: “Người yêu cũ của anh mất trí nhớ, anh dẫn vợ hiện tại đến, có làm em trông giống như đến để đánh dấu chủ quyền không?”
Tạ Văn Chu nghiêng đầu nhìn tôi.
“Em cần phải đánh dấu sao?”
Tôi vừa định nói “Tất nhiên là không cần”, thì cái miệng đã nhanh hơn cái não một bước: “Thỉnh thoảng làm thế cũng được.”
Anh đưa tay chắn cửa thang máy đang khép lại để nhường cho một nữ y tá bước vào trước, rồi mới trầm giọng đáp: “Vậy đợi bác sĩ xem xong bệnh án, em hẵng đánh dấu. Đừng làm ảnh hưởng đến trật tự y tế vội.”
Tôi nghẹn lời.
Cô y tá không nhịn được, cúi đầu bật cười.
Cửa thang máy mở ra, Hứa Thanh Lê nằm ở phòng bệnh đơn trên tầng bảy.
Trước cửa có một người phụ nữ mặc váy len màu tím nhạt đang đứng, chắc hẳn là người vừa nãy lớn tiếng bênh vực Hứa Thanh Lê trong điện thoại. Vừa thấy Tạ Văn Chu, mắt cô ta sáng lên, nhưng sau đó nhìn thấy tôi, sắc mặt lập tức xám xịt.
“Văn Chu, cuối cùng anh cũng đến, Thanh Lê cứ khóc gọi anh mãi.”
Tạ Văn Chu không tiếp lời cô ta.
“Bác sĩ đâu?”
Người phụ nữ nhíu mày: “Anh vào xem cô ấy trước đi, tâm trạng cô ấy đang rất không ổn định.”
“Tâm trạng không ổn định lại càng cần bác sĩ có mặt.” Tạ Văn Chu nói, “Tôi và cô ấy đã nhiều năm không qua lại riêng tư, vào một mình không tiện.”
Người phụ nữ như bị nghẹn họng, ánh mắt chuyển sang mặt tôi.
“Vị này chính là vợ anh?”
Tôi mỉm cười: “Chào cô.”
Cô ta lờ tôi đi, ánh mắt lại quay về phía Tạ Văn Chu: “Thanh Lê bây giờ trí nhớ hỗn loạn, có thể sẽ không tiếp nhận được chuyện anh đột ngột kết hôn, anh để một người ngoài đứng đây kích động cô ấy, có thực sự tốt không?”
Hai chữ “người ngoài” vừa rơi xuống, không khí trước cửa phòng bệnh bỗng lạnh đi vài phần.
Ngón tay tôi siết chặt dây túi xách.
Đến rồi.
Thân phận người vợ hiện tại bị những người bạn cũ hời hợt gạt bỏ. Theo kịch bản, tiếp theo nam chính sẽ im lặng, mặc định sự ngượng ngùng của tôi, để mặc tất cả mọi người đẩy tôi ra khỏi vòng tròn tình cũ.
Tạ Văn Chu cúi đầu liếc nhìn dây túi xách đang bị tôi siết chặt.
Anh vươn tay, nắm lấy cổ tay tôi, gỡ tay tôi ra khỏi dây túi, rồi trực tiếp đan mười ngón tay vào nhau.
“Cô ấy không phải người ngoài.”
Sắc mặt người phụ nữ cứng đờ.
Tạ Văn Chu nhìn cô ta, giọng điệu vẫn đều đều, nhưng không có lấy một chút dư địa nào để thương lượng.
“Cô ấy là vợ tôi. Nếu cô cảm thấy cô ấy đứng đây sẽ kích động Hứa Thanh Lê, vậy tôi cũng không vào.”
Trong phòng bệnh bỗng vang lên tiếng đồ vật rơi loảng xoảng.